Tu Chân Giới Duy Nhất Cẩm Lí

Lượt đọc: 1595 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 153
Hỗn Loạn Ngày Đầu Tiên (Cảm Ơn "Trường Phát Dĩ Kinh Cập Yêu Đích Tiểu Bạch" Lên Minh Chủ!)

❊ ❊ ❊

Trên thế giới này có một loại tình bạn mà cánh nam giới hầu như không thể nào hiểu nổi, đó chính là tình bạn nắm tay nhau đi vệ sinh của hội chị em... Trong chuyện này rốt cuộc có học vấn cao thâm gì, Tần Túng cũng không biết, hơn nữa Tần Túng tự nhận thấy bản thân không tài nào hiểu được.

"Bạn học Vương Lệnh, biểu cảm của cậu hình như hơi không đúng thì phải?" Chu Ngạn Thiếu nhìn thấy nét mặt Tần Túng có vẻ hơi khác lạ. Hắn đã gần như có thể khẳng định Tần Túng là một tên cuồng em gái chính hiệu. Chỉ mới đi vệ sinh có một chút thời gian, mà nhìn biểu cảm của Tần Túng cứ như thể Đơn Linh Lung đã cướp mất Bạch Cáp vậy.

Mạch suy nghĩ bị Chu Ngạn Thiếu cắt ngang, Tần Túng đành phải cười gượng gạo đáp lại: "Không, không có gì... Tớ vẫn ổn mà..."

"Vậy hay là chúng ta cũng nắm tay nhau đi vệ sinh đi? Không sao đâu, tớ có thể phối hợp với cậu, cậu chỉ cần thả tim cho tớ là được rồi." Chu Ngạn Thiếu cũng nở nụ cười.

Bạn học Hắc Động Minh Nhân vừa nghe vậy liền hào hứng nói: "Cái gì? Nắm tay bạn học Vương Lệnh là có thể thả tim á? Kèo này thơm nha! Tớ cũng muốn!"

Vương Kiệt Tây: "Cho tôi ké với."

Tần Túng: "Mấy người cút đi..."

Sắp đến giờ lên lớp, thế nhưng vào khoảng năm phút trước khi chuông vào lớp vang lên, bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ dữ dội.

"Không xong rồi! Bạn học Linh Lung đánh nhau với người ta rồi!"

"Chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại đánh nhau?"

"Cũng đừng căng thẳng quá, trận chiến đã kết thúc rồi..."

"..."

Lớp Kỵ Sĩ, mọi người kinh hãi.

Không hổ là bạn học Linh Lung, sức chiến đấu quả nhiên rất mạnh!

Hôm qua bọn họ nhớ rõ trong kỳ kiểm tra nhập học, linh năng của bạn học Linh Lung cũng sắp phá ngàn, ngang ngửa với Chu Ngạn Thiếu.

"Vì sao lại đánh nhau?" Chu Ngạn Thiếu hỏi.

"Là vì bạn học Bạch Cáp. Có một tên tên là Lỗ Thụ cứ lảng vảng trước cửa nhà vệ sinh nữ, trên tay còn cầm điện thoại, chắc là muốn chụp lén, bị bạn học Linh Lung vừa từ nhà vệ sinh bước ra bắt quả tang tại trận." Bạn học tới đưa tin báo cáo lại tình hình phía trước.

Tần Túng nổi giận ngay tại chỗ, đứng phắt dậy.

Mẹ nó chứ, lá gan thật lớn!

Dám chụp lén con bồ câu nhà mình!

"Bạn học Vương cũng đừng giận quá, tên đó chắc chắn là muốn chụp lén, nhưng kỹ thuật không tốt lắm, ảnh chụp khá mờ, chẳng chụp được gì cả."

"Thế thì chụp lén cũng không được! Hành vi hèn hạ như vậy, nhất định phải để nhà trường đưa ra kỷ luật!"

"Đúng vậy, nhất định phải đòi lại công bằng!"

"Đi! Đi xem thử! Bắt tên đó tống vào văn phòng chủ nhiệm!"

Lớp Kỵ Sĩ, các bạn học đều sục sôi căm phẫn.

Tần Túng không ngờ mình còn chưa lên tiếng, các bạn học trong lớp đã người nọ tới người kia kích động đến thế.

Không hổ là những người mình chọn lúc ban đầu! Bạch Cáp đã hoàn toàn trở thành cưng chiều của cả lớp rồi!

---❊ ❖ ❊---

Khi mọi người chạy tới nơi, bạn học Lỗ Thụ kia đã bị đá cho tơi bời hoa lá, trông có vẻ như bị thương rất nặng, ngay cả chiếc áo cộc tay bên trong đồng phục cũng bị rách một lỗ, thế nhưng chỗ bị đá lại chẳng hề có lấy một vết bầm tím.

Tần Túng nhìn ra được, cú đá này của Đơn Linh Lung là dùng linh khí bao bọc lấy lòng bàn chân mà đá ra, lực bộc phát cực mạnh, hơn nữa lại không để lại ngoại thương.

Một cước đá cho Lỗ Thụ này không còn chút tinh thần phản kháng nào.

Thấy Tần Túng và mọi người chạy tới, Bạch Cáp trực tiếp nhào vào lòng Tần Túng, trong nháy mắt thế giới lại bùng nổ.

"Bạn đã nhận được 112 điểm đố kỵ từ Đơn Linh Lung..."

"Bạn đã nhận được 242 điểm đố kỵ từ Hắc Động Minh Nhân..."

"Bạn đã nhận được 190 điểm đố kỵ từ Chu Ngạn Thiếu..."

"Bạn đã nhận được 559 điểm đố kỵ từ Lỗ Thụ..."

---❊ ❖ ❊---

Ngoài những cái tên quen thuộc này, Tần Túng còn thu hoạch được một lượng lớn điểm đố kỵ từ các bạn học lớp khác.

Tại hiện trường đã có ngày càng nhiều người tới vây xem, Lỗ Thụ đang ôm bụng nằm trên mặt đất, lộ ra vẻ mặt đáng thương. Hắn chỉ vào Đơn Linh Lung: "Tôi... tôi sẽ tố cáo với giáo viên là cô đánh người! Tôi còn sẽ nói với anh trai tôi nữa!"

"Anh trai cậu?"

Chu Ngạn Thiếu nghĩ đến người này họ Lỗ, tướng mạo dường như cũng có vài phần giống với đối thủ của mình, lập tức cúi người túm lấy cổ áo Lỗ Thụ lôi thẳng từ dưới đất lên: "Người anh cậu nói, là Lỗ Kính Tùng?"

"Hừ! Sợ rồi chứ gì! Thư Sinh Đoạt Mệnh Bút của anh trai tôi lợi hại lắm đó!"

"Chát!"

Chu Ngạn Thiếu tát thẳng một cái lên mặt Lỗ Thụ.

Giữa hắn và Lỗ Kính Tùng vốn có hiềm khích, Lỗ Thụ không nhắc đến anh trai thì thôi, giờ nhắc đến Lỗ Kính Tùng, ngay cả cơn giận của Chu Ngạn Thiếu cũng bùng lên.

Bấy lâu nay, Chu Ngạn Thiếu đều muốn tìm cơ hội dạy dỗ Lỗ Kính Tùng một trận, không ngờ cơ hội lại đến bất ngờ như vậy.

Dù không đánh được Lỗ Kính Tùng thì đánh đứa em trai này cũng tốt! Hơn nữa bọn họ hiện tại đang ở thế chính nghĩa tuyệt đối! Hành vi hèn hạ như chụp lén nữ sinh đi vệ sinh vốn dĩ rất đáng xấu hổ! Đáng đời bị đánh!

"Á!" Tiếng kêu như heo bị chọc tiết truyền đến, cái tát này trực tiếp làm nửa bên mặt phải của Lỗ Thụ sưng vù lên.

Thế nhưng, cũng chỉ là sưng vù, không hề thấy bất kỳ vết bầm tím hay máu me nào.

Tần Túng thầm than trong lòng.

Cái tát của Chu Ngạn Thiếu nhìn qua thì như bốc đồng, nhưng thực tế lại thể hiện trình độ rất cao.

Đơn Linh Lung bước lên một bước, trừng mắt nhìn Lỗ Thụ: "Ảnh trong điện thoại của ngươi, ta đã chụp lại làm bằng chứng rồi, nhân chứng vật chứng đầy đủ. Mặc dù ngươi chưa chụp được gì, nhưng với hành vi của ngươi, chúng ta chỉ có thể dùng bốn chữ để khiển trách!"

Đám người lớp Kỵ Sĩ đồng thanh: "Đáng giận vô cùng!"

"Thêm bốn chữ nữa!"

"Táng tận lương tâm!"

"..."

"Các người là lớp Kỵ Sĩ bắt nạt người!" Lỗ Thụ bị tát cho rơi cả nước mắt. Lúc trước hắn và anh trai Lỗ Kính Tùng không cùng lớp, bản thân hắn là học trò dưới trướng của đạo sư Hác Nhàn chuyên về thể thuật.

Thấy khí thế đồng tâm hiệp lực, sục sôi căm phẫn của lớp Kỵ Sĩ, một người của lớp Hác Nhàn đứng ra, không nhịn được mở miệng: "Lỗ Thụ làm vậy quả thực không đúng, nhưng lớp Kỵ Sĩ các người cũng đừng có bắt nạt quá đáng! Điện thoại đã bị các người tịch thu, người cũng bị đánh rồi, còn muốn thế nào nữa?"

Trong suốt cả quá trình, Tần Túng không hề nói một câu nào.

Bởi vì hắn phát hiện mình hoàn toàn không có chỗ để chen miệng vào...

Giống như bây giờ, hắn vừa định mở miệng, cô nàng Đơn Linh Lung lại chủ động đứng ra, chắn trước mặt hắn và Bạch Cáp, trừng mắt nhìn tên bạn học nhảy ra bênh vực Lỗ Thụ của lớp Hác Nhàn.

Đơn Linh Lung: "Muốn thế nào? Tất nhiên là đưa lên phòng giáo vụ! Chụp lén nữ sinh đi vệ sinh mà ngươi còn có lý à? Ngươi không thấy sao? Anh trai của bạn Bạch tức giận đến mức không nói nên lời rồi kìa!"

Tần Túng: "..."

Đơn Linh Lung: "Đó là biểu hiện của người có văn hóa như bạn Vương! Không thèm chấp nhặt với kẻ tiểu nhân hèn hạ này! Cho dù có đánh ngươi, cũng chỉ làm bẩn tay bạn Vương mà thôi! Nhưng bạn Vương không chấp không có nghĩa là lớp Kỵ Sĩ chúng ta không chấp! Người đâu!"

Đám người lớp Kỵ Sĩ: "Có!"

Đơn Linh Lung: "Đóng cửa! Thả Chu!"

"Gâu gâu!"

Chu Ngạn Thiếu ngay cả ngân thương cũng không thèm rút, cả người trực tiếp nhảy vọt lên, lao về phía Lỗ Thụ.

"Lớp Kỵ Sĩ, các người đừng có bắt nạt quá đáng!" Phía bên kia, lớp Hác Nhàn do Lỗ Thụ cầm đầu, mấy người cũng không chịu yếu thế.

Trong đám đông lập tức lao vào ẩu đả.

Cục diện hỗn loạn như vậy khiến Tần Túng nhìn mà kinh ngạc không thôi.

"Tất cả dừng tay cho tôi!" Lúc này, một giọng nói truyền đến.

Phía xa xa, Lỗ Kính Tùng dường như đang mặc áo của Phẩm Như, dẫn theo mấy người lớp đạo sư Thế Hiền từ xa đi tới...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.