“Mấy người thực sự là tu chân giả sao?”
Trong căn cứ bí mật của Phản Cẩm Hội, Kha Phong trừng đôi mắt nhìn người đàn ông trông cực kỳ hòa ái trước mặt mình, chính là Lý Đăng Cơ.
Vì để đón được người vào căn cứ bí mật, Lý Đăng Cơ từ lúc bước chân vào cửa đã không ngừng vấp ngã trên mặt đất bằng, ngã một mạch tới tận phòng trong. Giờ phút này đầu hắn đã đầy những cục u, vì gò má bị ngã đến sưng vù, ngay cả giọng nói cũng biến dạng: “Đương nhiên……”
Cũng giống như đạo lý vận khí thế giới của Tần Túng có thể bức xạ, với tư cách là tai họa ngàn năm có một, khí vận đen đủi của Kha Phong đương nhiên cũng có thể bức xạ…… Hơn nữa sự bức xạ này còn khác với Tần Túng.
Khi Kha Phong ở một mình, chỉ có một mình hắn đen đủi, nhưng khi ở chung với người khác, càng ở gần hắn thì càng đen đủi……
Cho nên, dọc đường từ ngoài căn cứ vào đến phòng trong, Kha Phong vẫn bình an vô sự.
Còn Lý Đăng Cơ thì ngã đầy đầu toàn những cục u.
Kha Phong quả thực đã rất lâu rồi chưa thấy người đàn ông nào hòa ái như vậy. Kể từ sau khi hắn sinh ra không lâu, cha hắn qua đời, mẹ lại bệnh nặng, giờ đây còn phải thường xuyên ghé thăm bệnh viện. Ai nấy đều nói hắn là sao chổi, không ai chịu ở gần hắn.
Mà Lý Đăng Cơ, người đàn ông này rất đặc biệt.
Vừa gặp mặt đã nói “rất thưởng thức cậu”.
Kha Phong vô cùng cảm động, trên thế giới này chưa từng có ai thưởng thức hắn…… Hắn là kẻ đen đủi nhất, nhưng người đàn ông ngồi trước mặt hắn lại trông chẳng mảy may bận tâm chút nào.
Trước khi đưa hắn đến căn cứ, người đàn ông này đã tìm một nhà hàng cao cấp mời hắn ăn một bữa thịnh soạn.
Mặc dù lúc dùng bữa, người đàn ông bị xương cá mắc nghẹn trong cổ họng……
Mặc dù lúc hắn đi vệ sinh, đường ống nước của nhà vệ sinh nhà hàng đột nhiên vỡ tung, nước ngập mênh mông……
Mặc dù lúc hắn đi ngang qua bếp, nhà bếp phía sau của nhà hàng đột nhiên phát nổ, đầu bếp bị nổ thành Bao Thanh Thiên……
Mặc dù lúc họ rời khỏi nhà hàng, nhà hàng suýt chút nữa là phá sản……
---❊ ❖ ❊---
“Đừng ngẩn người, nhìn chỗ này.”
Nhìn dáng vẻ thất thần của Kha Phong, Lý Đăng Cơ búng tay một cái, sau đó xòe bàn tay ra, một chùm lửa bốc lên từ lòng bàn tay hắn.
Hỏa Cầu Thuật đơn giản, bình thường mà thực dụng.
Cũng là pháp thuật đầu tiên Lý Đăng Cơ học được kể từ khi bước chân vào giới tu chân.
Quả cầu lửa kia lơ lửng trên lòng bàn tay Lý Đăng Cơ, nhấp nhô nhẹ nhàng, khiến ánh mắt Kha Phong lộ vẻ thất thần.
Hắn dám khẳng định đây tuyệt đối không phải là trò ảo thuật lừa người, bởi vì lúc người đàn ông này triệu hồi quả cầu lửa, bên cạnh không có Đổng Khanh!
“Bùm!”
Vài giây sau, quả cầu lửa trong tay Lý Đăng Cơ đột nhiên phát nổ……
Tay phải của hắn biến thành một đống đất cháy xém.
Thế nhưng với tình huống ngoài ý muốn kiểu này, Lý Đăng Cơ đã sớm quen rồi.
Hắn bình thản lấy băng gạc ra bắt đầu băng bó……
Kể từ lúc gặp Kha Phong, đủ loại chuyện đen đủi liên tiếp xảy ra, nhưng hắn hoàn toàn không có ý định từ bỏ Kha Phong.
Người này, đúng là nhân tài!
Càng khiến bản thân đen đủi, Lý Đăng Cơ lại càng hưng phấn! —— Không hổ là tai họa, là cá chép đen đủi!
Chỉ cần đưa thứ này đến bên cạnh Tần Túng kia, món hàng này sẽ giống như một quả bom hẹn giờ! Đến lúc đó muốn đối phó với vị tiên sinh cá chép đó, chẳng phải muốn làm sao thì làm sao hay sao?
“Cậu có muốn đi học không?” Băng bó xong, Lý Đăng Cơ nhìn Kha Phong.
Kha Phong ngồi tư thế ngoan ngoãn, cụp mắt xuống, có vẻ hơi thiếu tự tin: “Người như tôi, còn có thể đi học sao……”
“Đương nhiên là có thể đi học, cậu là tuyệt nhất!” Lý Đăng Cơ tỏ vẻ kích động, toàn thân hắn dán đầy cao dán và băng gạc, dùng đôi bàn tay trông chẳng khác gì xác ướp nắm chặt lấy đôi vai của Kha Phong.
Kha Phong: “Nhưng mà……”
“Không có nhưng nhị gì cả, cậu cứ nói đi, cậu có muốn học hay không!”
“Đương nhiên là muốn rồi……”
“Vậy bây giờ tôi nói cho cậu biết, cậu không chỉ có thể đi học, còn có thể trở thành tu chân giả!”
Kha Phong lộ ra ánh mắt vô cùng kinh ngạc.
Thế là ngay ngày hôm sau……
Lý Đăng Cơ đầy thương tích nằm trên xe lăn, khuôn mặt tươi cười tiễn biệt Kha Phong rời đi.
Hắn đã chuẩn bị cho Kha Phong một thân phận mới, để hắn thông qua một pháp trận đặc biệt đi tới Thiên Không Đảo, việc tư thiết truyền tống trận ở Thiên Không Đảo là điều bị nghiêm cấm.
Nhưng muốn đưa Kha Phong lên đó, đây là cách duy nhất.
Bởi vì theo cái tính nết của Kha Phong, nếu như lên tàu hỏa Giao Long…… 100% sẽ xảy ra tai nạn hàng không.
“Cảm ơn anh, chú người tốt!”
Trong truyền tống trận, Kha Phong vẫy tay từ biệt Lý Đăng Cơ đang ngồi trên xe lăn.
Nhìn thân thể Kha Phong hóa thành những hạt sáng rồi dần dần biến mất, cấp dưới bên cạnh Lý Đăng Cơ đều thở phào nhẹ nhõm.
Họ lo rằng nếu Kha Phong này cứ tiếp tục ở lại căn cứ thêm vài ngày nữa, đừng nói là tính mạng của Lý Đăng Cơ bị đe dọa, e rằng ngay cả căn cứ của bọn họ cũng sẽ bị san phẳng……
Rõ ràng chỉ là một người bình thường, vậy mà lại có vận đen kinh khủng đến thế……
“Thông tin chính xác không?”
“Chính xác, mặc dù chưa biết biệt danh của Tần Cá Đầu kia là gì, nhưng đã điều tra ra được con gái nuôi của nhà họ Cáp Vương đã nhập học Học viện Tu chân 60, Tần Cá Đầu chắc chắn là đi theo cô bé đó.”
“Ừm, hiện tại tình hình thiệt hại của căn cứ thế nào rồi?” Trên xe lăn, Lý Đăng Cơ yếu ớt nói.
“Anh Lý, cơ sở hạ tầng của căn cứ đã hư hại gần bốn phần mười, có ba anh em phụ trách đón tiếp cậu ta lần lượt gặp tai nạn xe cộ, một người tử trận tại chỗ, hai người còn lại vẫn đang hôn mê……”
“Cũng may, vẫn nằm trong phạm vi dự tính.” Lý Đăng Cơ ho khan hai tiếng: “Thay tôi an ủi người nhà của ba vị anh em đó cho tốt, viện phí, chi phí mai táng và tiền tuất đều do tổ chức chi trả. Ngoài ra, học phí và phí sinh hoạt cho con cái của họ cho đến khi trưởng thành, tổ chức cũng sẽ tiếp quản.”
“Anh Lý……” Mấy thuộc hạ cảm động.
Họ đi theo Lý Đăng Cơ sống chết hết lòng bao năm nay, không phải không có lý do.
Trên chiếc xe lăn, ánh mắt Lý Đăng Cơ nhìn vào khoảng không, hắn đang suy tính trong lòng. Hiện tại động tĩnh của Phản Cẩm Hội ngày càng lớn, mà hắn với tư cách là người đứng đầu các kế hoạch của tổ chức hiện nay, việc tạo dựng uy tín trong đám đông cũng quan trọng không kém.
Ba người anh em gặp tai nạn kia đều là những người cũ trong tổ chức, Lý Đăng Cơ biết việc này nhất định phải xử lý thỏa đáng, thu phục nhân tâm, đây là việc quan trọng hơn bất kỳ kế hoạch nào.
Lòng người của Phản Cẩm Hội vẫn còn, thì vẫn còn khả năng đối phó với Tần Cá Đầu kia.
“Chuyện của họ, giao cho các cậu đấy. Chờ tôi khỏe lại, cũng sẽ đi thăm họ. Các cậu đi theo tôi, nhất định sẽ không để các cậu phải chịu bất kỳ uất ức nào, dù cho một ngày nào đó các cậu gặp bất trắc, vợ con của các cậu tổ chức cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.” Lý Đăng Cơ tay vịn xe lăn nói.
Thuộc hạ bên trái và bên phải đều khóc, lau đi nước mắt của chính mình.
“Anh Lý! Có câu nói này của anh, sau này anh em chúng tôi muôn thác cũng không từ!”
Có người quỳ xuống.
Mấy người bên cạnh nhìn thấy cảnh này cũng lần lượt quỳ xuống, để tỏ lòng trung thành.
“Tại hạ Lâm Hoa, nguyện vì anh Lý gan óc lầy lội! Hầu hạ bên cạnh! Lên núi đao, xuống biển lửa!”
“Tại hạ Mạc Hiên, nguyện vì anh Lý, gió cùng cát theo chân đi khắp chân trời góc bể, núi không góc, trời đất hợp, mới dám tuyệt cùng quân!”
“……”
“Còn cậu?” Lúc này, Lý Đăng Cơ nhìn về phía một thuộc hạ duy nhất trong sân không biến thái, người này là người mới đến, mặc áo khoác ngoài (mã quái), hơi béo, để một đầu tóc xoăn.
Lý Đăng Cơ nhìn người mới này, gã béo mới đến lập tức quỳ xuống.
Gã lên tiếng.
“Mạt tướng Vu Khiêm, nguyện vì anh Lý đời đời hút thuốc, uống rượu, uốn tóc!”
Lý Đăng Cơ: “……”