Hai ngày trôi qua.
Hai sản phẩm lớn của Tiên Tư, doanh số mỗi ngày vẫn duy trì xu thế tăng trưởng ổn định. Lượng tiêu thụ mỗi ngày của Dưỡng Nhan Hoàn đã sắp chạm ngưỡng ba nghìn bình.
Tin rằng trong một tuần tới, lượng tiêu thụ mỗi ngày của Dưỡng Nhan Hoàn hẳn đã đủ để vượt qua cột mốc ba nghìn bình. Doanh số hàng tuần thì đã vượt qua cột mốc hai vạn!
So với đó, nhu cầu đối với Khử Ba Dịch quả thực không lớn bằng Dưỡng Nhan Hoàn. Tuy nhiên, doanh số hàng ngày trong hai ngày này cũng đạt khoảng hơn hai trăm bình, coi như không tệ.
"Tiểu Man, đi thôi. Chúng ta đến Giang Nguyên..."
Buổi sáng, Doãn Tu gọi Tiểu Man một tiếng rồi ra khỏi cửa, chuẩn bị đi thành phố Giang Nguyên.
Doãn Tu tự mình suy tính một chút, quyết định vẫn đi Giang Nguyên theo 'lối thường quy' cho xong, tối qua đã đặt trước vé tàu cao tốc đi Giang Nguyên sáng nay.
Dù sao từ Ngân Hải đi tàu cao tốc đến Giang Nguyên cũng chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Anh cũng không vội vã gì, cũng không cần thiết phải tự mình ngự phi kiếm bay qua.
Tuy nhiên, lúc đi qua kiểm tra an ninh ở nhà ga, Doãn Tu buộc phải thêm một đạo kết giới lên người Tiểu Man đang trốn trong ba lô để chặn máy quét kiểm tra an ninh, đỡ phải bị kiểm tra rồi lại rắc rối đi làm thủ tục ký gửi.
Mà với tính cách của Tiểu Man, chắc là không mấy vui vẻ gì khi bị người ta tùy tiện bỡn cợt rồi nhốt trong lồng.
Nhắc mới nhớ, từ lúc Doãn Tu quay trở về đến giờ đã lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh đi tàu cao tốc, sau khi kiểm vé lên tàu, trong lòng ít nhiều cũng có chút mới mẻ, nhìn ngó xung quanh trong khoang tàu.
Trên người chỉ đeo ba lô đựng Tiểu Man, cũng không có hành lý nào khác cần để lên giá hành lý, Doãn Tu tìm thấy chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống.
Theo việc hành khách lần lượt bước vào toa tàu ngày càng đông, cộng thêm hầu hết hành khách ít nhiều đều mang theo hành lý, khiến toa tàu trở nên hơi chật chội.
Lúc này, bên cạnh Doãn Tu bỗng nhiên có hai cô gái đi tới, mỗi người bọn họ đều đeo ba lô, trong đó một cô gái tay còn kéo theo một chiếc vali.
"Chào anh, có thể đổi chỗ với anh một chút được không? Chúng em vừa hay có một vé ở chỗ ngồi phía trong của anh, còn một vé thì ở chỗ ngồi bên này..."
Cô gái đứng phía trước mặc chiếc áo thun màu xanh nhạt, giọng nói rất hòa nhã, trên đầu còn đội một chiếc mũ bóng chày rất thời thượng, trong tay đang cầm hai tấm vé tàu cao tốc.
Doãn Tu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, gương mặt hai cô gái bị nắng chiếu hơi ửng đỏ, trên trán và hai bên thái dương đều lấm tấm mồ hôi.
"Ừm, được."
Doãn Tu khẽ đáp một tiếng.
Chỉ là đổi chỗ thôi mà, cũng chẳng có gì, tạo thuận lợi cho người khác thôi. Ngồi đâu chẳng là ngồi, huống chi chỉ đổi sang chỗ ngồi ngay bên cạnh cách một lối đi.
Thấy Doãn Tu đồng ý đổi chỗ đứng dậy, cô gái mở lời hỏi lập tức lộ vẻ cảm kích, trông chừng mười bảy mười tám tuổi, trên khuôn mặt còn đôi chút ngây thơ lộ ra nụ cười rạng rỡ.
"Cảm ơn anh!"
"Không có gì." Doãn Tu mỉm cười thân thiện một cái, đi sang chỗ ngồi ở phía bên kia lối đi rồi ngồi xuống.
Hai cô gái vội vàng đặt hành lý lên giá hành lý phía trên.
Không nhìn ra được, hai cô bé này mà sức cũng khá lớn, một chiếc vali mà cũng được nâng lên đặt vào giá hành lý một cách rất nhẹ nhàng.
Sau khi để hành lý xong, hai cô gái thở phào nhẹ nhõm, làn da trắng trẻo vẫn còn hơi ửng đỏ vì nóng, quần áo sau lưng cũng lộ rõ vết thấm mồ hôi.
Buổi sáng cuối tháng Tám, mặt trời không nên quá chói chang. Hai cô gái trông có vẻ như vừa vội vã chạy tới nên mới nóng đến mức đổ mồ hôi như vậy.
Qua vài phút, tàu cao tốc chậm rãi khởi động.
Chỗ ngồi bên cạnh Doãn Tu là một vị đại thúc, ước chừng phải ngoài bốn mươi tuổi, hơi phát tướng, chỗ ngồi đôi liền kề lại bị ông ta chiếm hết một cái rưỡi, khiến Doãn Tu đành phải ngồi hơi nghiêng ra phía ngoài, đỡ phải chen chúc ép sát vào vị đại thúc kia.
Ngồi bên cạnh Doãn Tu qua lối đi, chính là chỗ ngồi cũ của Doãn Tu, là cô gái mặc áo thun xanh lam vừa mở lời lúc nãy.
Có lẽ là thấy 'hoàn cảnh khó xử' lúc này của Doãn Tu, cô gái lập tức ngượng ngùng lè lưỡi trêu chọc về phía Doãn Tu, nói khẽ: "Xin lỗi anh, làm anh..."
Cô bé không dám nói quá chi tiết, chỉ lặng lẽ chỉ vào vị đại thúc đang ngồi cạnh Doãn Tu, cũng là sợ bị vị đại thúc kia nghe thấy.
Doãn Tu nghe vậy liếc nhìn 'đại thúc' bên cạnh, không khỏi bật cười nhẹ một tiếng, xua xua tay về phía cô bé, nói khẽ: "Không sao."
Cô bé hơi ngại ngùng cười, có chút dấu hiệu đỏ mặt, cũng không nói thêm gì nữa.
Đại khái trong lòng thực sự thấy hơi ngại, ban đầu Doãn Tu ngồi bên này rất tốt, sau khi đổi chỗ với bọn họ, bên cạnh lại ngồi một vị đại thúc béo như vậy, một mình chiếm hết một cái rưỡi chỗ ngồi.
Tốc độ tàu cao tốc dần dần tăng nhanh, trong nháy mắt đã rời khỏi nhà ga.
Doãn Tu thỉnh thoảng nhìn qua cửa sổ ngắm cảnh vật phi tốc lùi lại phía sau ngoài toa tàu, có chút thất thần, hoặc cũng có thể nói là đang ngẩn người vì chán.
Một lát sau, Doãn Tu bỗng cảm giác Tiểu Man trong ba lô trước ngực động đậy, dường như đang dùng móng vuốt nhỏ vỗ vỗ anh hai cái qua ba lô.
Doãn Tu hoàn hồn lại, biết là Tiểu Man không muốn ở trong ba lô ngột ngạt nữa, muốn ra ngoài.
Doãn Tu nhìn trái nhìn phải, những người khác cơ bản đều đang cầm điện thoại hoặc máy tính bảng cúi đầu chơi, cũng không có ai chú ý bên này, thế là Doãn Tu kéo khóa ba lô ra để Tiểu Man thoáng khí.
"Cát kỉ..."
Cái đầu của Tiểu Man thò ra từ khe hở ba lô, kêu lên một tiếng nhẹ như muốn thở dài, giống như bị nhốt đến phát hoảng, mãi mới được hít một hơi không khí trong lành.
Tuy tiếng kêu của nó rất nhỏ, nhưng vị đại thúc bên cạnh, còn cả cô bé chỉ cách một lối đi kia lại loáng thoáng nghe thấy, lần lượt kinh ngạc nhìn sang.
Doãn Tu phản ứng rất nhanh, vội vàng nhét đầu Tiểu Man trở lại ba lô, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ như không có chuyện gì xảy ra. Vì vừa vặn đang quay sang phía vị đại thúc đang ngoái đầu nhìn lại, nên Doãn Tu đành cố tỏ ra thân thiện mỉm cười với ông ta.
Vị đại thúc kia hơi nghi ngờ đánh giá Doãn Tu một cái, cũng gật đầu chào hỏi, rồi lại tiếp tục cầm điện thoại tì lên bàn nhỏ phía trước mà chơi.
Tuy nhiên cô bé ngồi cách lối đi hình như vẫn mang theo sự tò mò và nghi hoặc, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Doãn Tu.
Người bạn ngồi phía trong thấy vậy, lập tức nghi hoặc hỏi: "Giai Thiến, đang nhìn cái gì thế?"
"À, ơ, không, không có gì."
Cô gái được gọi là 'Giai Thiến' hoàn hồn lại, vội vàng quay đầu đáp.
"Không có gì?"
Cô gái ngồi phía trong nghi hoặc đánh giá 'Giai Thiến' hai lần, lại dùng ánh mắt hơi mang tính dò xét nhìn sang Doãn Tu ở phía bên kia lối đi, vừa rồi cô rõ ràng nhìn thấy 'Giai Thiến' như thể cứ nhìn chằm chằm vào người bên cạnh xem đang làm gì.
"Ừm, thật sự không có gì mà."
Giai Thiến thấy bạn mình lộ vẻ nghi hoặc không khỏi xác nhận lại lần nữa.
"Nga, được rồi."
Cô gái nghe vậy chỉ đành gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Tuy nhiên lúc này Giai Thiến lại đột nhiên chủ động hỏi cô một câu: "Lam biểu tỷ, chị vừa rồi... có nghe thấy tiếng kêu kỳ quái gì không?"
Hửm?
Cô gái sửng sốt, ngạc nhiên nhìn Giai Thiến, hỏi: "Tiếng kêu kỳ quái gì?"
"À, vậy thì không có gì nữa. Có lẽ là em nghe nhầm rồi."
Xem chừng Lam biểu tỷ không nghe thấy. Giai Thiến cũng không nói thêm nữa.
'Lam biểu tỷ' nhìn cô em họ cảm giác hơi quái quái, lắc đầu, cũng không hỏi thêm gì nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ...