Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 140
Sự quyến rũ của Tiểu Man

❊ ❊ ❊

Sau hơn một tiếng bốn mươi phút, chuyến tàu cao tốc Doãn Tu đi cuối cùng cũng tiến vào ga thành phố Giang Nguyên, từ từ dừng lại.

Hành khách trong toa tàu lần lượt lấy hành lý trên giá xuống, lục tục xuống tàu.

Doãn Tu thì không vội vã gì, thấy hành khách xếp hàng xuống tàu có chút chen chúc, nên sau khi để vị “chú trung niên” ngồi cạnh rời đi, anh vẫn tiếp tục ngồi lại, định đợi người thưa bớt rồi mới xuống.

Cô gái tên Giai Thiến và người chị họ Lam của cô vốn dĩ đã lấy hành lý xuống, định theo dòng người rời đi, nhưng thấy Doãn Tu ở đối diện vẫn ngồi yên không nhúc nhích, Giai Thiến liền kéo tay chị họ mình lại.

“Chị Lam, bây giờ người đông quá, chúng ta đợi người vãn bớt rồi hãy xuống nhé...”

Nói đoạn, Giai Thiến không nhịn được liếc nhìn Doãn Tu vẫn đang ngồi một bên. Thật ra cô chỉ đang nhớ đến chuyện Doãn Tu từng hứa với mình, là sau khi xuống tàu sẽ cho cô chụp ảnh cùng con thú cưng đáng yêu kia.

Cô cũng rất muốn xem rốt cuộc con thú cưng đó trông như thế nào, trước đó cô mới chỉ nhìn thấy một nửa cái đầu mà thôi.

“À, được thôi.”

Chị họ Lam không nghi ngờ gì, lúc này quả thực là hơi chen chúc, nên đáp một tiếng rồi cũng kiên nhẫn chờ đợi.

Qua vài phút, người trong toa tàu đã vơi đi gần hết, Doãn Tu cuối cùng cũng đứng dậy chuẩn bị xuống tàu.

Vừa hay nhìn thấy Giai Thiến đang nhìn về phía mình, Doãn Tu đại khái đoán được tâm tư của đối phương, cũng không quên chuyện đã hứa, vì vậy mỉm cười nói: “Tôi xuống tàu đây, hai người đi cùng không?”

Câu hỏi tu từ, thực tế là để thông báo cho đối phương một tiếng.

“Dạ, được ạ.” Giai Thiến không hề do dự mà đồng ý xuống tàu cùng Doãn Tu.

Cô chị họ Lam đi bên cạnh dường như có chút nghi hoặc, liếc nhìn Doãn Tu và Giai Thiến hai cái, dù lộ vẻ cảnh giác nhưng cũng không nói gì thêm.

Sau khi xuống tàu, bước ra khỏi cửa ga, Giai Thiến cuối cùng không nhịn được lên tiếng: “Anh có thể cho em xem nó một chút được không?”

Doãn Tu nhìn quanh, lối ra người vẫn khá đông, nên chỉ tay về phía một chỗ ít người cách đó không xa, bảo: “Ở đằng kia đi, chỗ này người đông quá.”

“Dạ, được ạ.”

Chỉ cần đồng ý cho cô xem con “thú cưng” đáng yêu đó, rồi chụp hai tấm ảnh là được, Giai Thiến chẳng bận tâm gì chuyện phải đi bộ thêm một đoạn ngắn qua đó.

Chị họ Lam đi cùng hoàn toàn mù tịt về cuộc đối thoại giữa Giai Thiến và Doãn Tu, không nhịn được níu Giai Thiến lại hỏi: “Giai Thiến, em đi theo cậu ta làm gì? Còn nữa, cái gì mà ‘cho xem một chút’ là sao?”

Giai Thiến biết bà chị họ này của mình rất hay đề phòng, nên khẽ khàng giải thích một câu: “Chị Lam, trong ba lô của anh ấy có một con thú cưng rất đáng yêu, lúc trên tàu em đã nhìn thấy rồi, anh ấy hứa là sau khi xuống tàu sẽ cho em chụp ảnh chung với con thú cưng đó...”

Hả?

Chị họ Lam có chút cạn lời. Không nhịn được nói: “Giai Thiến, thú cưng gì mà khiến em mê mẩn thế? Chúng ta nên mau gọi điện cho dì nhỏ đi, chắc dì cũng chờ lâu rồi đấy.”

“Ôi chị Lam, cũng đâu vội gì một lúc này đâu mà. Em chụp vài tấm ảnh rồi đi ngay, được không?” Giai Thiến tất nhiên không muốn rời đi như vậy.

Chị họ Lam một trận bất lực, cô cũng biết Giai Thiến bình thường rất thích các loại động vật nhỏ, nên đành bảo: “Được rồi, thật là, chỉ vì một con thú cưng mà đã bị nó ‘mê hoặc’ rồi, nhỡ đâu có ngày kẻ xấu dùng một con thú nhỏ thôi là có thể dụ em đi mất đấy...”

“Chị Lam, đâu có khoa trương như chị nói đâu.” Giai Thiến bĩu môi, lại nói: “Được rồi, chị Lam, chúng ta mau qua đó đi, lát nữa còn cần chị chụp giúp em vài tấm ảnh nữa!”

Nhìn Giai Thiến đã rảo bước đuổi theo Doãn Tu, chị họ Lam chỉ có thể bĩu môi, kéo vali đi theo.

Tuy nhiên, khi ánh mắt lướt qua Doãn Tu, trong lòng cô lại thấy lạ lẫm, gã này vậy mà có thể mang thú cưng lên tàu cao tốc, rốt cuộc là làm thế nào, mà lại không bị phát hiện lúc kiểm tra an ninh...

Đi được vài bước, Doãn Tu và Giai Thiến đến khu vực nghỉ ngơi ở một bên ga, lúc này ở đây cũng chẳng có mấy người, Doãn Tu cũng không cần lo lắng việc thả Tiểu Man ra sẽ dẫn đến cảnh một đám thiếu nữ vây quanh.

Nói thật, sau lần bị một đám con gái “vây xem” trên phố trước đó, Doãn Tu đối với việc này có chút sợ hãi.

“Tiểu Man, ra ngoài đi.” Doãn Tu mở ba lô, nói một tiếng.

Giai Thiến đứng ngay trước mặt Doãn Tu, đầy vẻ tò mò và mong đợi nhìn chiếc ba lô trước ngực anh. Còn vị chị họ Lam kia cũng đứng bên cạnh quan sát, muốn xem rốt cuộc là con thú cưng dạng gì mà khiến Giai Thiến yêu thích đến thế.

“Cát kỉ...”

Nhận được sự cho phép của Doãn Tu, Tiểu Man đang trốn trong ba lô lập tức “vút” một cái, phóng mạnh ra ngoài.

Vì tốc độ quá nhanh, Giai Thiến chỉ cảm thấy trước mắt có một bóng đen lóe lên, có chút giật mình. Vị chị họ Lam bên cạnh cũng không ngoại lệ.

Nhưng khi Giai Thiến nhìn rõ sinh vật vừa phóng ra từ trong ba lô, lúc này đang đứng trên vai Doãn Tu, dùng đôi mắt đen láy tò mò nhìn mình, cô lập tức bị vẻ đáng yêu ngốc nghếch của Tiểu Man “chinh phục”.

“Á, đáng yêu quá!”

Giai Thiến kinh hỉ kêu lên một tiếng, ánh mắt nhìn Tiểu Man lộ ra vài phần tha thiết, nhìn bộ dạng cô dường như rất muốn tiến tới đưa tay sờ Tiểu Man một cái, nhưng lại sợ làm kinh động nó.

Đừng nói là Giai Thiến, ngay cả chị họ Lam cũng bị vẻ đáng yêu của Tiểu Man làm cho kinh ngạc, nhìn Tiểu Man với biểu cảm như muốn thử một lần.

“Cát kỉ.”

Trước đó trên tàu Tiểu Man đã từng nhìn đối phương một hồi, đại khái cũng cảm nhận được Giai Thiến không có ác ý với nó, mà ngược lại còn rất thích nó, vì thế Tiểu Man liền kêu khẽ với Giai Thiến một tiếng, còn chìa ra một cái chân nhỏ, làm bộ dáng bắt chước con người muốn bắt tay với cô...

Tiếng kêu trong trẻo, cùng với biểu cảm ngây thơ ấy hoàn toàn khiến Giai Thiến “đổ gục”, nhìn Tiểu Man với ánh mắt yêu thích không thôi.

Hoàn toàn là biểu cảm của kiểu người bị “hớp hồn” hoàn toàn, tựa như cô gái cuồng thần tượng khi thấy “tiểu thịt tươi” ở khoảng cách gần vậy, chỉ thiếu điều hai mắt biến thành hình “trái tim” nữa thôi.

“Anh ơi, nó đang chào em ạ? Em có thể sờ nó một chút không?”

Giai Thiến ngẩng đầu nhìn Doãn Tu với vẻ đầy mong đợi.

Doãn Tu cười ha ha hai tiếng. Giai Thiến không phải là cô gái nhỏ đầu tiên bị Tiểu Man “mê hoặc”, chắc cũng không phải là người cuối cùng.

“Đương nhiên là được. Tiểu Man đang muốn bắt tay với em đấy.”

“Hả? Thật ạ!”

Giai Thiến một trận kinh hỉ, đồng thời ánh mắt nhìn về phía Tiểu Man mang theo vài phần kinh ngạc, thấy Tiểu Man chìa cái chân nhỏ về phía mình, cuối cùng vẫn thử chìa bàn tay trắng nõn ra bắt tay với Tiểu Man.

Khi thấy Tiểu Man sau khi bắt tay với cô thì kêu “cát kỉ” rất vui vẻ, còn nhe răng cười với mình, Giai Thiến cũng cảm thấy vô cùng phấn khích.

Thật sự quá đáng yêu! Hơn nữa còn thông minh như vậy, vậy mà lại biết chủ động bắt tay với người khác!

Ước gì mình cũng có một con thú cưng như thế này!

Giai Thiến trong lòng hâm mộ không thôi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:140
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.