Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 171
Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng

❊ ❊ ❊

“Ta có thể truyền cho cô một bộ công phu, có muốn học không?” Doãn Tu đột nhiên nói.

Điều này khiến Cố Thư Dao giật mình, mở to mắt nhìn Doãn Tu, “Anh… anh nghiêm túc đấy à?”

Doãn Tu mỉm cười: “Chẳng lẽ cô thấy tôi đang đùa với cô sao?”

Cố Thư Dao nhìn chằm chằm Doãn Tu một lát, lắc đầu nói: “Tôi chỉ là cảm thấy, cảm thấy hơi kinh ngạc. Thực sự rất kinh ngạc.”

Ngập ngừng một chút, Cố Thư Dao lại nói: “Tuy nhiên, anh chắc chắn như vậy được không? Trưởng bối nhà họ Doãn của các anh có cho phép anh tùy tiện truyền công phu ra ngoài không?”

Võ học vốn có quan niệm môn hộ chi kiến, nhất là loại "chân công phu" này lại càng như thế.

Cho nên Cố Thư Dao mới kinh ngạc trước lời nói của Doãn Tu như vậy.

“Không cần lo lắng, tôi có thể tự làm chủ. Cô chỉ cần nói có muốn học hay không là được.” Doãn Tu cười nói.

Lần này Cố Thư Dao không chút do dự gật đầu, “Tất nhiên! Chỉ cần anh thấy không có vấn đề gì, tôi đương nhiên là muốn học.”

Là thế gia giao hảo với nhà họ Doãn, Cố Thư Dao hiểu rất rõ những võ học công phu mà nhà họ Doãn truyền thừa lợi hại đến mức nào, so sánh ra thì Bát Quái Chưởng truyền lại trong nhà cô kém xa quá nhiều.

Lúc này Cố Thư Dao vẫn chưa biết thứ Doãn Tu muốn dạy cô không phải là những võ học vốn có của nhà họ Doãn, mà là định dạy cô một môn võ học rèn thể trúc cơ của giới tu chân.

“Nếu cô đã muốn học, vậy bây giờ tôi dạy cô luôn.” Doãn Tu nói, “Môn võ học tôi định dạy cô tên là ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’, cũng là một môn chưởng pháp, cô học thì chắc sẽ không có khó khăn gì. Môn chưởng pháp này chú trọng ở sự biến ảo khó lường, tục ngữ có câu, nước không hình thái cố định, mây không hình dáng nhất định, đây chính là tinh túy chân lý của môn chưởng pháp này…”

Doãn Tu thao thao bất tuyệt. Trước tiên giảng giải cốt lõi của ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’ cho Cố Thư Dao nghe, để cô có một nhận thức và phương hướng đại khái.

Môn chưởng pháp này ở giới tu chân không tính là gì, chỉ là công phu nhập môn rèn thể trúc cơ cơ bản nhất. Nhưng đặt vào võ đạo giới trên Trái Đất mà nói, đây lại là võ học lợi hại bậc nhất.

Môn võ học này khá thích hợp cho nữ giới tu luyện, khi trước Doãn Tu cũng từng viết bí tịch của môn võ học này ra và giao cho hai anh em Doãn Hậu Đức và Doãn Hậu Chiếu.

Ngoài ra, các loại bí tịch mà Doãn Tu giao cho nhà họ Doãn còn rất nhiều. Bao gồm võ học cơ bản nhất, cho đến các loại tâm pháp tu chân cùng pháp thuật vân vân đều không ít.

Cơ bản là các loại pháp môn thuộc dưới cấp Kim Đan đều không thiếu. Chỉ là những thứ này anh em Doãn Hậu Đức có truyền lại cho con cháu trong nhà hay không, thì đó là chuyện của họ, Doãn Tu cũng không đến mức đi hỏi han những chuyện nhỏ nhặt này.

Nghe lời giảng giải giới thiệu của Doãn Tu, đôi mắt đẹp của Cố Thư Dao sáng rực lên, mặc dù Doãn Tu còn chưa bắt đầu dạy cô chiêu thức của môn ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’ này. Nhưng chỉ nghe những tinh yếu mà Doãn Tu giảng giải đã có thể cảm nhận được môn võ học này rất không đơn giản.

Qua một lát, Doãn Tu cuối cùng cũng nói gần như xong những tinh yếu của ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’.

“…Những điều tôi vừa nói cô hãy ghi nhớ kỹ, sau này cô luyện môn công phu này thì cứ theo những tinh yếu tôi vừa giảng mà suy ngẫm. Được rồi, bây giờ tôi dạy cô chiêu thức nhé.”

Ngay sau đó, Doãn Tu bắt đầu diễn luyện chiêu thức ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’ cho Cố Thư Dao.

Mặc dù Doãn Tu không hề vận dụng dù chỉ một tia chân nguyên, chỉ là luyện cái khung. Nhưng vẫn mang lại cho người ta một cảnh giới hành vân lưu thủy, phong khinh vân đạm.

Cố Thư Dao đứng bên cạnh nhìn, trong mắt ngoài kinh thán ra thì vẫn là kinh thán.

Rõ ràng cô cũng hiểu rõ cảnh giới của Doãn Tu đã vượt xa cô, thậm chí là cảnh giới mà cô chỉ có thể ngước nhìn.

Trong lúc Doãn Tu bắt đầu từng chiêu từng thức dạy Cố Thư Dao ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’, hai tiểu gia hỏa Tiểu Man và Tiểu Bì vẫn tự mình nô đùa trên bãi cỏ bên cạnh.

Không biết từ lúc nào, Doãn Tu đã dạy Cố Thư Dao được gần một tiếng đồng hồ, Cố Thư Dao cũng cơ bản nắm bắt được đại khái khung chiêu thức của ‘Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng’.

Lúc này, Tiểu Man và Tiểu Bì bỗng nhiên chạy về phía anh.

Cố Thư Dao nãy giờ cứ luôn nói chuyện với Doãn Tu. Nếu không phải đang theo Doãn Tu học Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng, thì căn bản là chẳng chú ý mấy đến hai tiểu sinh vật Tiểu Man và Tiểu Bì đang chơi đùa ở bãi cỏ bên cạnh.

Lúc này bỗng nhiên thấy hai tiểu gia hỏa chạy lon ton tới, nhất thời có chút kinh ngạc.

Tiểu Man thì cô đã từng thấy. Nhưng Tiểu Bì thì đây là lần đầu thấy.

Mặc dù trên người Tiểu Bì đã bị Doãn Tu thi triển huyễn hình thuật, người bình thường nhìn vào thì vẻ ngoài Tiểu Bì là một chú cún con, nhưng cái dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn chỉ bằng bàn tay kia vẫn vô cùng đáng yêu, nhất là động tác và tư thế khi nó chạy lon ton theo sau mông Tiểu Man, bước bằng bốn cái chân ngắn ngủn, nhỏ xíu, tất cả đều toát lên vẻ đáng yêu.

Cố Thư Dao chỉ nhìn một cái liền thích ngay cái cục nhỏ bằng bàn tay này.

“Doãn Tu, chú cún nhỏ này cũng là anh nuôi à? Đáng yêu quá!”

Cố Thư Dao nhìn chằm chằm Tiểu Bì đang chạy theo sau mông Tiểu Man. Lập tức không nhịn được mà ngồi xổm xuống, muốn bế.

Đáng tiếc. Tiểu Bì dường như căn bản không lĩnh tình, cái cổ nhỏ ngoẹo sang một bên. Vô cùng kiêu ngạo mà vọt tới, trực tiếp nhảy lên né tránh bàn tay đang định bế nó của Cố Thư Dao.

Cuối cùng sau khi đáp đất còn ngẩng đầu hướng về phía Cố Thư Dao ‘ao hống’ một tiếng. Sau đó liền cực kỳ kiêu ngạo lắc lắc cái mông nhỏ, chạy lon ton theo Tiểu Man đến bên chân Doãn Tu…

Cố Thư Dao nhìn vậy, có chút ngượng ngùng. Không ngờ mình lại bị một con ‘cún cưng’ ghét bỏ.

Khụ khụ!

Doãn Tu thấy vẻ lúng túng ít nhiều của Cố Thư Dao, không khỏi nhếch môi, mang theo một tia cười, sau đó khẽ ho hai tiếng, nói: “Cái đó, đây là Tiểu Bì, nó vẫn còn nhỏ, mới chào đời không lâu, khá là lạ người, không thích bị người không quen bế.”

Doãn Tu đành giải thích một câu như vậy.

Cố Thư Dao mím môi, khôi phục vẻ bình thường, lại không nhịn được liếc nhìn Tiểu Bì đang nhảy nhót quanh chân Doãn Tu, nói: “Thật không ngờ anh cũng thích nuôi thú cưng như vậy, có một con Tiểu Man vẫn chưa đủ, giờ lại lòi ra một con Tiểu Bì nữa. Nhưng đúng là rất đáng yêu, làm tôi cũng có xúc động muốn đi mua một con thú cưng về nuôi rồi…”

“Cũng tạm. Thỉnh thoảng lúc buồn chán có thể giải khuây, nô đùa với chúng một chút thì cũng bớt tẻ nhạt hơn.” Doãn Tu thản nhiên đáp.

“Ừm hừ, cái này thì đúng.”

“Đúng rồi, hay là tôi đánh lại Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng một lần nữa, cô xem còn chỗ nào cần chỉnh sửa không.”

“Được thôi.”

Cố Thư Dao ngay lập tức lại diễn luyện Thiên Thủy Lưu Vân Chưởng bên cạnh. Ngộ tính của cô quả thực rất tốt, hơn một tiếng đồng hồ trôi qua đã ra dáng ra hình, khung đã có rồi, còn lại chính là luyện cái thần tủy của nó.

Doãn Tu đứng bên cạnh nhìn. Không khỏi khẽ gật đầu.

Hai tiểu gia hỏa Tiểu Man và Tiểu Bì lúc này cũng không quậy phá nữa, ngồi xổm hai bên trái phải chân Doãn Tu, vô cùng đồng nhất nhìn Cố Thư Dao luyện võ.

Trong mắt Tiểu Man nhiều hơn là vẻ ham chơi, còn Tiểu Bì thì hơi nghiêng cái đầu nhỏ, trong đôi mắt bé xíu lộ ra vẻ hiếu kỳ. Chắc là nó vẫn chưa hiểu Cố Thư Dao đang làm cái gì nhỉ.

Qua một lúc. Cố Thư Dao thu công, luyện lâu như vậy, trên người cô cũng đã ướt đẫm mồ hôi thơm.

Doãn Tu vỗ tay nhẹ hai cái, cất lời: “Rất tốt rồi. Có thể trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà nắm bắt được đến mức này đã là vô cùng khó được. Khung thì không có vấn đề gì nữa, tiếp theo cô chỉ cần không ngừng luyện tập, lặp đi lặp lại suy ngẫm tinh yếu của môn chưởng pháp này. Từng bước lĩnh ngộ, hòa nhập nó vào chưởng pháp của bản thân là được.”

“Được ạ! Tôi sẽ làm vậy. Cảm ơn anh, Doãn Tu.” Cố Thư Dao cảm kích nói lời cảm ơn.

Bản thân cô luyện một lúc như vậy, mặc dù chưa thực sự nắm vững tinh yếu của môn chưởng pháp này, nhưng cũng đã cảm nhận được sự bất phàm của nó.

So sánh ra quả thực mạnh hơn Bát Quái Chưởng truyền lại trong nhà cô không chỉ một bậc.

“Không cần khách khí.” Doãn Tu tùy ý xua tay.

Môn võ học như vậy đối với Doãn Tu mà nói chẳng tính là gì cả. Chỉ là thấy Cố Thư Dao có thiên phú không tồi mà không có võ học thích hợp để luyện. Cảm thấy hơi lãng phí thiên phú của cô, cho nên mới muốn giúp cô một tay nhỏ nhoi mà thôi.

“Ừm, dù sao vẫn phải cảm ơn anh.” Cố Thư Dao lại lần nữa cảm ơn, “Đúng rồi, lúc này thời gian cũng không còn sớm, có muốn đi ăn sáng cùng tôi không?”

Cố Thư Dao ngẩng đầu nhìn mặt trời đang dần lên cao, nói.

“Thôi bỏ đi, giờ cũng chưa muốn ăn gì.” Doãn Tu lắc đầu từ chối khéo. Anh quả thực không có gì muốn ăn.

Cố Thư Dao cũng không miễn cưỡng. Gật đầu, nói: “Ừm, vậy tôi đi ăn chút gì trước đây. Hôm nào anh có thời gian thì tôi mời anh ăn cơm nhé. Cảm ơn anh đã dạy tôi môn công phu này!”

“Haha, được, có thời gian rồi tính.” Doãn Tu cười đáp.

Sau khi Cố Thư Dao rời đi, Doãn Tu lại cùng Tiểu Man và Tiểu Bì chơi đùa một lát, rồi cũng đứng dậy, chuẩn bị trở về.

Nhưng đi được nửa đường. Doãn Tu bỗng nhiên lại đụng phải một ‘người quen’.

Đối phương dường như cũng vô cùng kinh ngạc khi gặp Doãn Tu ở đây, thậm chí không nhịn được mà khẽ kêu ‘a’ một tiếng. Bạn đồng hành bên cạnh cô rõ ràng không biết tại sao cô lại đột nhiên kêu một tiếng như vậy. Vô cùng kinh ngạc quay đầu nhìn cô.

“Sao vậy? Tự nhiên làm gì mà kinh ngạc quá vậy, cậu làm tớ giật cả mình…”

“Không. Không có gì, chỉ là gặp phải một… một ‘người quen’ thôi, đúng, ‘người quen’…”

“Người quen?” Bạn đồng hành của cô hồ nghi nhìn cô, ngay lập tức liền theo ánh mắt của cô mà phát hiện ra Doãn Tu đang đi ngược hướng với các cô.

“Giai Thiến, người quen cậu nói không lẽ là anh chàng đẹp trai đằng kia đấy chứ? Hình như anh ấy cũng đang nhìn cậu kìa…”

‘Người quen’ mà Doãn Tu gặp mặt chính là Doãn Giai Thiến. Lúc này bạn đồng hành kia của cô dùng ngón tay khẽ chọc chọc Doãn Giai Thiến, nhỏ giọng nói.

“Ừ, đúng vậy. Cái đó, Dung Dung, cậu đợi tớ một lát, tớ qua đó một chút…” Doãn Giai Thiến không phủ nhận.

Cô gái tên ‘Dung Dung’ nghe vậy vẫn còn chút kinh ngạc, “Các cậu thực sự quen nhau à? Mà này, Giai Thiến, anh ấy không lẽ là bạn trai cậu đấy chứ? Nhưng mà thực sự rất đẹp trai nha, ôi, nếu tớ có một người bạn trai đẹp trai như thế này thì tốt biết mấy…”

‘Dung Dung’ trực tiếp rơi vào trạng thái ‘mê trai’, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.

Doãn Giai Thiến nghe lời cô nói, nhất thời dở khóc dở cười.

Còn bạn trai…

Thật phục trí tưởng tượng của cô ấy.

Nhưng cũng khó trách cô gái tên ‘Dung Dung’ kia lại có trí tưởng tượng bay xa như vậy. Trong khuôn viên trường đại học này, đụng phải một ‘nam sinh’ đẹp trai như vậy, lại còn quen biết nhau, tự nhiên dễ khiến người ta suy diễn, từ đó mà trí tưởng tượng bay xa…

Tất nhiên, những lời này của cô ấy cũng là thành phần trêu chọc là chính.

Chỉ là, trí tưởng tượng này của cô ấy quả thực là hơi bay xa quá rồi. Ai bảo cô ấy căn bản không biết thân phận của Doãn Tu chứ, có kiểu suy diễn dở khóc dở cười này cũng là chuyện dễ hiểu.

Chỉ là đối với Doãn Giai Thiến mà nói thì điều này không nghi ngờ gì chính là một loại cảm giác khiến cô ‘sụp đổ tam quan’.

Đó là Đại Thái Gia của cô đấy…

Nhưng chuyện này thì không thể giải thích với người ta được. Doãn Giai Thiến tạm thời cũng không rảnh để giải thích với Dung Dung, đã gặp được Doãn Tu rồi thì kiểu gì cũng phải qua hỏi thăm một tiếng.

Thế là Doãn Giai Thiến cũng tạm thời không rảnh để tâm đến lời Dung Dung, vội vàng bước nhanh chạy lon ton về phía Doãn Tu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:166
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.