Tu Chân Trở Về Ở Đô Thị

Lượt đọc: 734 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 192
Tình cờ gặp gỡ (Cầu đặt mua, cầu vé!)

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, Doãn Tu cùng Kỷ Tuyết Tình đến "Danh Hương tửu lâu" ở đường Phủ Thành. Kỷ Tuyết Tình đã hẹn trước với Ngụy Đại Vĩ dùng bữa tại nhà hàng này.

Sau khi đỗ xe vào bãi của tửu lâu, Kỷ Tuyết Tình xách túi xách bước xuống.

"Ngụy tổng bảo là đặt phòng 'Thúy Bách Các', chúng ta vào thôi." Kỷ Tuyết Tình quay đầu nói với Doãn Tu. Hai người cùng hướng về phía tửu lâu.

Thế nhưng vừa mới đi đến cửa tửu lâu, bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng ngạc nhiên: "Ủa, đây chẳng phải Tuyết Tình sao?"

Kỷ Tuyết Tình nghe thấy tên mình, khẽ giật mình, không tự chủ được quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên cạnh có ba người phụ nữ cũng vừa vặn muốn bước vào trong tửu lâu.

"Tuyết Tình, đúng là cậu rồi!" Thấy Kỷ Tuyết Tình quay đầu lại, ba người phụ nữ kia lập tức đi tới.

Kỷ Tuyết Tình nhìn thấy họ, trên mặt cũng thoáng nét ngạc nhiên, vội đáp: "Là các cậu sao, Ngải Giai, Lâm Yến, Từ Vy, đã lâu không gặp..."

Doãn Tu thấy họ quen biết nhau, liền dừng bước, đứng chờ ở một bên.

Ba người phụ nữ kia tiến lại gần, lần lượt ôm Kỷ Tuyết Tình một cái.

"Tuyết Tình, nói mới nhớ, sao lúc đổi số điện thoại mà cậu không báo với mọi người một tiếng, làm bọn tớ muốn liên lạc với cậu cũng không được..."

"Đúng đấy, hình như cả trên QQ cũng không thấy cậu lên mạng mấy nữa."

Kỷ Tuyết Tình hơi ngại ngùng cười cười, nói: "Điện thoại cũ của tớ bị trộm, nên tớ đi làm lại cái sim khác, cũng không báo cho mọi người, thật sự xin lỗi nhé."

"Được rồi, không nói chuyện này nữa, hôm nay tình cờ gặp nhau thế này, hay là cùng nhau đi ăn một bữa đi."

"Đúng đó. Tuyết Tình, hai người cũng đến ăn cơm đúng không? Vị này là... bạn trai của cậu sao?"

Cuối cùng cũng có người để ý tới Doãn Tu đang đứng đợi ở bên cạnh.

Ba người phụ nữ lần lượt liếc nhìn Doãn Tu vài cái, đánh giá một lượt. Trong ánh mắt của vài người thấp thoáng hiện lên một chút ngạc nhiên.

Dù trang phục của Doãn Tu trông rất bình thường, nhưng vóc dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú, đặc biệt là khí chất thong dong, bình thản ấy lại khiến người ta cảm thấy ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hai người đứng cạnh nhau, quả thật rất dễ khiến người khác nảy sinh hiểu lầm như vậy.

Sắc mặt Kỷ Tuyết Tình hơi ửng hồng, liếc mắt nhìn Doãn Tu bên cạnh, vội vàng giải thích: "Đây là bạn mình. Hôm nay tình cờ hẹn người ta ăn cơm ở đây."

"A? Vậy sao..."

Ba người phụ nữ kia rõ ràng không ngờ Kỷ Tuyết Tình còn hẹn người khác.

"Thế thì, Tuyết Tình à, khó khăn lắm mới gặp lại, hay là cậu qua chỗ bọn mình ngồi một lát đi. Tốt nghiệp hơn một năm rồi chưa gặp, hơn nữa Yến Mai và Tĩnh Di cũng đều ở đó, dù sao cũng nên ôn lại chuyện cũ chứ."

"Cái này..."

Kỷ Tuyết Tình hơi do dự, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Doãn Tu.

Doãn Tu lúc này lên tiếng: "Tuyết Tình, vậy em cứ đi cùng bạn bè ôn lại chuyện cũ đi, bên chỗ Ngụy tổng để anh nói lại là được."

"Vâng, được ạ. Vậy, Doãn Tu, phiền anh rồi, lát nữa em sẽ qua chỗ anh..." Kỷ Tuyết Tình nói.

"Được."

Doãn Tu gật đầu.

Ba người phụ nữ bên cạnh nhìn Doãn Tu, không nhịn được cười hì hì nói: "Soái ca, cảm ơn anh nhé, hi hi."

"Tuyết Tình, thế mình đi thôi."

Hai người phụ nữ một trái một phải khoác tay Kỷ Tuyết Tình, cười hì hì vẫy tay với Doãn Tu.

Doãn Tu đành phải một mình đi tới phòng "Thúy Bách Các" đã hẹn với Ngụy Đại Vĩ. Lúc Doãn Tu vào, Ngụy Đại Vĩ đã đợi bên trong. Ngoài ra còn có Phương giám đốc của Bạc Thiên đại hạ đi cùng.

Thấy Doãn Tu bước vào, Ngụy Đại Vĩ vội vàng đứng dậy đón tiếp, mặt đầy tươi cười nói: "Doãn tiên sinh, mời, mời, mời, ngồi trước đã..."

Nói xong, có lẽ thấy chỉ có mình Doãn Tu đi vào, không nhịn được hơi ngạc nhiên hỏi: "Doãn tiên sinh, Kỷ tổng không đi cùng ngài sao?"

Doãn Tu bước tới ngồi xuống, tùy miệng đáp: "Ồ, Kỷ tổng vừa nãy ở cửa gặp lại bạn cũ. Bị kéo qua bên kia ôn lại chuyện cũ rồi. Chắc phải một lát nữa mới qua được."

"Không sao, chúng ta cứ gọi món đi."

"Được thôi. Lão Phương, gọi phục vụ vào đây..." Ngụy Đại Vĩ thấy Doãn Tu nói vậy, liền bảo Phương giám đốc đi gọi phục vụ vào để bắt đầu chọn món.

Ở phía bên kia, Kỷ Tuyết Tình đi theo mấy người bạn cùng lớp vào một phòng khác. Đúng như họ nói, trong phòng đều là bạn học đại học, tính cả mấy người họ, đại khái cũng tầm mười hai, mười ba người.

Thực ra Kỷ Tuyết Tình không giữ liên lạc với nhiều bạn đại học, với mười mấy người trước mắt cũng chỉ là quan hệ bạn học bình thường mà thôi.

Chỉ là trong đó có hai người từng ở cùng ký túc xá với Kỷ Tuyết Tình trước kia, dù sau khi tốt nghiệp không liên lạc nhiều, nhưng tình cảm vẫn ổn.

Mọi người trong phòng khi thấy Kỷ Tuyết Tình cũng hơi ngạc nhiên một chút.

"Tuyết Tình? Cậu cũng tới à, trước kia chẳng phải họ còn nói không liên lạc được với cậu sao. Lại đây, mau qua ngồi chỗ này!"

Người lên tiếng là một cô gái mặc váy liền thân màu xanh nhạt, cô ấy trước kia là bạn cùng phòng với Kỷ Tuyết Tình, quan hệ cũng khá tốt.

"Ừ, Tĩnh Di, mình cũng đi ăn cơm với bạn ở đây, vừa hay gặp Ngải Giai và mấy bạn ấy ở cửa. Nên qua đây ngồi một lát, ôn chuyện cũ với mọi người, nhưng lát nữa mình còn phải qua chỗ bạn mình..."

Kỷ Tuyết Tình giải thích hai câu.

Sau khi Kỷ Tuyết Tình cùng mấy người ngồi xuống, liền có người gọi phục vụ bắt đầu lên món.

Mọi người trong phòng cũng bắt đầu trò chuyện.

"Tuyết Tình, đưa số điện thoại cho tớ đi, hôm nào rảnh chúng ta hẹn gặp lại nhau hàn huyên kỹ hơn..." Lý Tĩnh Di ngồi cạnh Kỷ Tuyết Tình nói.

"Ừ, được, cậu ghi lại đi."

Kỷ Tuyết Tình vội đọc số điện thoại của mình, sau đó lại hơi ngạc nhiên hỏi: "Đúng rồi, sao hôm nay mọi người lại nghĩ đến chuyện tụ tập ở đây vậy?"

Lý Tĩnh Di sau khi ghi lại số của Kỷ Tuyết Tình, giơ tay chỉ người thanh niên ngồi đối diện, nói: "Là Trần Học Dân ấy, cậu ấy tổ chức cho mọi người tụ tập ăn uống, tốt nghiệp hơn một năm rồi, bạn học còn ở lại Ngân Hải cũng không nhiều, nhỡ đâu hôm nào lại có ai rời khỏi Ngân Hải, nên có cơ hội thì cứ tụ tập nhiều vào..."

"Tuyết Tình, cậu biết không, buổi tụ tập lần này là Trần Học Dân mời khách đấy. Ăn một bữa ở Danh Hương tửu lâu này, kiểu gì cũng mất hai ba nghìn tệ. Trần Học Dân một năm tốt nghiệp này đúng là làm ăn phát đạt đấy."

Một nữ sinh bên cạnh hơi ngưỡng mộ nói.

Có lẽ là nghe thấy tên mình ở bên này, người thanh niên tên Trần Học Dân kia không nhịn được nhìn sang. Ánh mắt lướt qua Kỷ Tuyết Tình, đáy mắt thấp thoáng hiện lên một chút lúng túng. Nhưng ngay lập tức khôi phục như cũ, trên mặt lộ ra nụ cười.

"Tuyết Tình dạo này thế nào? Nghe nói lúc thực tập cậu đã tự mình làm đại lý cho các nhãn hàng làm đẹp mỹ phẩm ở bên ngoài, giờ vẫn ổn chứ?"

Trần Học Dân mỉm cười hỏi.

Kỷ Tuyết Tình đang định lên tiếng, lúc này một cô gái ngồi cạnh Trần Học Dân đang khoác tay anh ta bỗng chen lời: "Tuyết Tình à, cậu không biết đâu. Học Dân nhà mình lúc thực tập đã làm việc cho một ông chủ lớn, được ông chủ coi trọng lắm đấy."

"Giờ ông chủ đó trả lương cho Học Dân nhà mình đã lên tới năm chữ số một tháng, hơn nữa số đầu không phải là một đâu. Cuối năm còn có khoản tiền thưởng cuối năm lớn nữa, tính ra một năm thu nhập vững vàng vượt quá bốn trăm nghìn!"

Đối với những sinh viên đại học mới tốt nghiệp chỉ hơn một năm, thu nhập năm vượt quá bốn trăm nghìn đúng là rất đáng nể.

Điểm này có thể thấy rõ từ phản ứng của những bạn học của Kỷ Tuyết Tình.

"Thu nhập năm có thể vượt quá bốn trăm nghìn? Trần Học Dân, được đấy. Thật không ngờ giờ thu nhập của cậu lại cao thế, thảo nào đều nghe người ta nói cậu làm ăn phát đạt, đúng là không sai mà..."

"Đúng vậy, nói như thế này thì trong lớp chúng ta, e là chẳng có mấy người hiện tại làm tốt hơn cậu đâu. Thu nhập năm bốn trăm nghìn đấy! Cái này có thể bằng bảy tám năm lương của tớ rồi. Người với người, thật sự không sống nổi mà."

"Nhìn tình hình của Trần Học Dân thế này, qua vài năm nữa chẳng phải sẽ đạt đến mức lương triệu tệ một năm sao. Trước kia lúc ở trường thật sự không ngờ Trần Học Dân lại trở thành một trong những người làm tốt nhất lớp chúng ta."

"Chính thế. Nói mới nhớ vẫn là ánh mắt của Yến Đình tốt, ở trường đã để ý đến Trần Học Dân, giờ Trần Học Dân coi như cũng làm nên sự nghiệp rồi, e là chẳng bao lâu nữa hai người có thể mua nhà kết hôn ở Ngân Hải rồi nhỉ?"

Mấy cô nữ sinh lời lẽ không giấu được vẻ ngưỡng mộ.

Trong mắt Trần Học Dân cũng tự nhiên thoáng qua một tia đắc ý, sự phát triển hiện tại của anh ta quả thật rất tốt, so với các bạn học khác, đương nhiên là hơn nhiều. Có chút tự đắc cũng là chuyện tự nhiên.

Tuy nhiên trên mặt anh ta vẫn tỏ vẻ mỉm cười nói: "Nói đến chuyện mua nhà, mình và Yến Đình đúng là có ý định này. Chúng mình định năm sau sẽ mua đứt một căn nhà ở Ngân Hải có diện tích trên một trăm hai mươi mét vuông."

Cô gái ngồi cạnh anh ta tên là Yến Đình cũng nói: "Đúng vậy. Mình và Học Dân đã bàn bạc xong xuôi rồi, đợi năm sau bọn mình mua xong nhà, sau đó sẽ chuẩn bị chuyện kết hôn. Đến lúc đó mọi người nhất định phải đến nhé..."

"Được, nhất định, nhất định."

Mọi người trong phòng lần lượt hưởng ứng.

Lúc này, cô gái tên Yến Đình kia bỗng chuyển ánh mắt sang phía Kỷ Tuyết Tình, nói: "Tuyết Tình, đến lúc đó cậu cũng nhất định phải tới nhé. Nói mới nhớ mình còn phải cảm ơn cậu đấy. Lúc trước nếu không phải cậu từ chối sự theo đuổi của Học Dân, mình và Học Dân đã không có cơ hội đến với nhau. Thật sự phải cảm ơn cậu mới đúng..."

Có lẽ chẳng ai ngờ Yến Đình lại đột nhiên nói ra những lời như vậy, không khí vốn đang khá sôi nổi trong phòng đột nhiên im bặt, có chút lạnh nhạt.

Mọi người ít nhiều nhìn nhau ngơ ngác. Tuy nhiên họ cũng khó lòng nói gì, thế là đành cúi đầu không nói lời nào một cách khó xử.

Trước kia lúc ở trường Trần Học Dân từng theo đuổi Kỷ Tuyết Tình, chuyện này mọi người đều biết. Nhưng đó là chuyện của hồi năm hai rồi, mấy năm trôi qua nếu không nhắc đến mọi người cũng sắp quên mất chuyện này.

Chẳng ai ngờ Yến Đình lại mang ra nhắc vào lúc này...

Rõ ràng là có ý chèn ép Kỷ Tuyết Tình.

Mà Trần Học Dân, trên mặt dù cũng có chút lúng túng, nhưng ngoài sự lúng túng ra thì còn có một chút "khoái chí".

Đại khái cũng có vài phần tâm lý "trả thù", nghĩ rằng cậu, Kỷ Tuyết Tình, lúc trước không chịu chấp nhận sự theo đuổi của tôi, giờ tôi làm ăn tốt rồi, cậu hẳn là phải hối hận ngưỡng mộ rồi chứ?

Người và việc Kỷ Tuyết Tình tiếp xúc còn nhiều hơn họ rất nhiều, làm sao nghe không ra ý của Yến Đình kia. Chỉ là cô hoàn toàn không có bất kỳ tức giận hay là bất mãn gì cả, chỉ cảm thấy có chút buồn cười.

Cái này giống như việc một người thuộc tầng lớp trung lưu khoe giàu trước mặt một tỷ phú vậy. Ngoài cười nhẹ một tiếng ra, sẽ không cảm thấy có gì bị xúc phạm cả.

Bởi vì hai bên vốn dĩ không phải là người cùng một tầng lớp, căn bản không đáng để tức giận hay bất mãn.

"Ha ha, vậy sao, vậy thì phải chúc mừng hai người rồi." Kỷ Tuyết Tình chỉ cười nhạt một tiếng, đáp lại rất thong dong bình thản.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:186
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.