“Tam ca, tên này là ai thế? Vừa vào đã la lối đòi bọn em đi ra.” Một trong số những người đàn ông không biết Doãn Tu có quan hệ gì với ‘Tam ca’, bèn quay đầu lại hỏi.
‘Tam ca’ nheo mắt nhìn kỹ Doãn Tu, đoạn phất tay nói: “Được rồi, các cậu ra ngoài trước đi, tôi có chút việc cần bàn với cậu ta.”
A?
Người vừa mở miệng hỏi lúc nãy sững sờ.
Tam ca lại thật sự nghe lời tên đó, bảo bọn họ đều phải ra ngoài sao?
Đám người trong bao sương nhất thời không phản ứng kịp. Thế nhưng, đã là ‘Tam ca’ lên tiếng, sau khi ngẩn người, họ vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, mỗi người ôm một cô em bên cạnh rồi đi ra ngoài.
“Cậu chính là người của cái công ty Tiên Tư gì đó? Được đấy, đến chỗ tôi mà vẫn gan dạ như vậy, lại dám trực tiếp mở miệng bảo người của tôi đi ra…”
Vừa nói, ‘Tam ca’ kia tiện tay cầm lấy bao thuốc lá trên bàn trước mặt, rút một điếu kẹp giữa ngón tay, cầm bật lửa châm rồi hít một hơi thật sâu, sau đó chậm rãi nhả ra một làn khói dày đặc, đoạn thản nhiên nói: “Được rồi, nể cái gan của cậu, ngồi đi.”
Mấy tên lưu manh bên ngoài vốn còn định xông vào ngăn cản Doãn Tu nghe thấy lời ‘Tam ca’ đều ngẩn ngơ. Thằng nhóc này xông thẳng vào, lại còn bảo bạn của Tam ca đi ra, vậy mà chẳng những không bị Tam ca dạy dỗ, trái lại còn được cho phép ngồi xuống…
Mấy tên lưu manh nhất thời chưa xoay chuyển kịp. Tam ca từ khi nào lại trở nên khách sáo dễ nói chuyện như vậy?
Thực ra, vị Tam ca này đơn thuần là giống như những gì hắn nói, có chút kinh ngạc trước lá gan của Doãn Tu nên mới nảy sinh chút hứng thú, muốn xem thử Doãn Tu tiếp theo sẽ có biểu hiện gì.
Doãn Tu hoàn toàn không để ý tới lời đối phương. Khi Tam ca còn chưa nói dứt lời, cậu đã ngồi phịch xuống ghế sô pha. Sau đó trực tiếp nói một câu khiến vị Tam ca kia không hiểu đầu cua tai nheo gì: “Chỗ ông chắc có giấy bút chứ? Gọi người mang cho tôi một tờ giấy và một cây bút.”
Chà, thằng nhóc này đúng là biết làm bộ thật, còn không thèm coi đây ra gì nữa chứ. Chẳng lẽ nó tưởng đây là nhà nó chắc?
Tam ca không đáp lại lời Doãn Tu ngay. Chỉ nheo mắt chằm chằm nhìn Doãn Tu.
Doãn Tu mỉm cười nhạt, vẫn bình thản ngồi đó, cũng chẳng bận tâm.
Một lát sau, vị Tam ca kia bỗng nhiên cười lên, giơ một tay ra hiệu với thuộc hạ ngoài cửa: “Đi, lấy bút và giấy tới đây.”
Hắn thực sự muốn xem xem Doãn Tu có thể giở trò gì.
“Vừa nãy anh em của tôi về báo lại rằng các cậu khá biết điều. Đồng ý mỗi tháng nộp một ngàn vạn tiền bảo kê. Đã biết điều như vậy, Tam ca tôi đây lăn lộn bên ngoài bao lâu nay cũng đều coi trọng chữ ‘tín’, nhận tiền của các cậu đương nhiên sẽ không gây khó dễ nữa. Thế nhưng…”
Nói đến đây, Tam ca cười cười, cố tình dừng lại, đáng tiếc dưới ánh nhìn của hắn, lại chẳng hề phát hiện ra trên mặt Doãn Tu có chút biến đổi nào.
Thế là, Tam ca đành phải tiếp tục nói: “Thế nhưng nghĩ chắc trong lòng các cậu cũng biết rõ. Chuyện lần này Tam ca tôi cũng là nhận lời của người ta thôi. Cho nên, tôi chỉ nhắc nhở các cậu một câu, cánh tay ấy mà, dù sao cũng không thể vặn lại đùi được.”
“Người lăn lộn kiếm ăn bên ngoài ai cũng biết một đạo lý, đó là khi cần phục mềm thì phải biết điều một chút. Cứ cứng đầu chỉ khiến các cậu chịu tổn thất nhiều hơn mà thôi. Cho nên, đại khái ý là như vậy. Cũng là nhìn vào việc các cậu biết điều, tôi mới tốt bụng nhắc nhở đôi câu…”
Doãn Tu mỉm cười nhìn vị Tam ca đang tự cho là mình nắm quyền kiểm soát mọi thứ, cuối cùng cũng mở miệng nói một câu: “Phải. Lời ông nói tôi rất tán đồng. Cánh tay này, quả thật không thể vặn lại đùi. Chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?” Tam ca nghe ra trong lời nói của Doãn Tu dường như có ẩn ý. Hắn hơi nhíu mày, hỏi.
Doãn Tu thản nhiên nói: “Chỉ là rốt cuộc ai mới là cánh tay, ai là cái đùi… Ha ha.”
Tiếng cười khẽ của Doãn Tu nghe đầy ẩn ý. Chỉ cần không ngốc, đại khái đều có thể nghe ra sự ‘châm biếm’ nồng đậm trong lời này.
Tam ca đương nhiên không ngốc, thế nên hắn nhướng mày, nói: “Rốt cuộc ý cậu là gì!”
“Không có ý gì cả. Lát nữa ông sẽ biết thôi…” Doãn Tu mỉm cười, ngẩng đầu nhìn về phía cửa, đúng lúc tên lưu manh được sai đi tìm giấy bút lúc nãy quay lại.
“Tam ca, bút và giấy đều tìm được rồi.” Tên lưu manh đó cầm một cây bút ký và một cuốn sổ trong tay, lên tiếng nói.
Không đợi Tam ca trả lời, Doãn Tu trực tiếp chen vào: “Mang qua đây đi.”
Tên lưu manh nghe vậy không khỏi ngẩng đầu nhìn Tam ca, ý hỏi rất rõ ràng.
Tam ca chằm chằm nhìn Doãn Tu, nhíu mày trầm tư một lát, cuối cùng vẫn phất tay, ra hiệu tên lưu manh đưa đồ cho Doãn Tu. Hiện giờ hắn thực sự có chút không hiểu nổi Doãn Tu có ý gì, cảm giác cậu ta có chút thâm sâu khó lường.
Doãn Tu nhận lấy bút và giấy, lập tức tiện tay viết xuống một dòng chữ.
Về phần nội dung, cũng rất đơn giản.
‘Nay nhận một ngàn vạn tiền đầu tư cổ phần và một trăm vạn tiền vay chi phí thuốc men.’
Viết xong câu đó, Doãn Tu trực tiếp ném bút và cuốn sổ tới trước mặt Tam ca, thản nhiên nói: “Được rồi, ông ký tên vào đó đi. Đúng rồi, nhớ tiện thể ghi thêm ngày tháng vào nữa nhé…”
Tam ca cúi đầu nhìn dòng chữ Doãn Tu viết trong sổ, lập tức nổi giận, mạnh mẽ ngẩng đầu trừng Doãn Tu, quát lớn: “Mẹ kiếp, mày rốt cuộc có ý gì, cố tình giỡn mặt tao phải không?”
Doãn Tu thong dong ngồi đó, trên mặt treo nụ cười nhàn nhạt, nhìn Tam ca đang nổi giận đùng đùng đối diện, khẽ lắc đầu, chậm rãi nói: “Không phải cố tình giỡn mặt ông, tôi cố tình giỡn mặt ông làm gì, ông còn chưa đủ tư cách đâu! Chỉ là vừa hay đang rảnh rỗi buồn chán, nên qua đây tìm chút thú vui, tiện thể thì kiếm chút tiền tiêu vặt.”
Trong tay Doãn Tu chỉ còn thiếu một cái kềm bấm móng tay nữa là đủ bộ.
“Mày…”
Tam ca có ngốc đến mấy cũng biết Doãn Tu thực sự đang giỡn mặt hắn.
Hít sâu một hơi, Tam ca giận quá hóa cười nhìn Doãn Tu, cười lạnh nói: “Được, rất tốt! Người dám giỡn mặt Tam ca này như vậy, bao năm nay cậu là người đầu tiên đấy. Rất tốt!”
Doãn Tu dường như căn bản không nghe ra đây là lời nói ngược, thản nhiên đáp lại: “Đã ông cũng thấy rất tốt, vậy thì mau chóng ký tên đi.”
“Ha ha ha ha…” Tam ca cười lạnh một tràng, “Phải công nhận cậu quả thực rất có gan. Đáng tiếc, hạng người như cậu thường thường sẽ chết rất nhanh. Cũng rất thảm.”
“Vậy sao, nhưng tôi lại không nghĩ vậy. Tôi thấy ấy mà, chắc tôi ít nhất còn sống được thêm ba năm ngàn năm nữa. Đương nhiên cũng có thể lâu hơn chút.”
Doãn Tu vẫn chậm rãi đáp lại.
Đây mới là lời nói thật. Không đúng, phải nói là đang ‘khiêm tốn’. Đáng tiếc người ta không tin, còn tưởng Doãn Tu đang cố tình châm chọc mình.
Mặc dù Doãn Tu đúng là đang châm chọc hắn…
“Cho tao động thủ! Đánh nó trước cho mẹ nó cũng không nhận ra, nhớ kỹ, đừng đánh chết là được!” Tam ca cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, phất tay bảo mấy tên lưu manh ngoài cửa động thủ.
Mấy tên lưu manh nghe đại ca lên tiếng, không nói hai lời liền xông vào. Khí thế hung hăng lao tới Doãn Tu.
Thế nhưng Doãn Tu vẫn bình thản ngồi trên sô pha, không hề có ý định đứng dậy. Chỉ nhàn nhạt liếc nhìn mấy tên lưu manh đang xông tới, cứ thế nhìn bọn họ vung quyền đá chân đánh tới…
Mấy tên lưu manh tép riu này cũng chẳng cần tốn công sức gì. Cũng không nghĩ tới việc làm điều gì phức tạp. Cho nên mấy thứ như linh thức, pháp thuật v.v… không cần thiết phải dùng tới, bọn họ còn chưa đủ tư cách, Doãn Tu cũng không có ý định đó.
Nhìn mấy tên lưu manh xông đến gần, Doãn Tu thương hại lắc đầu. Thản nhiên nói một câu: “Cần gì chứ, đến cuối cùng chịu khổ vẫn là các người thôi, haiz…”
Nghe cái giọng điệu đó cứ như thật sự đang tiếc rẻ điều gì đó cho mấy tên lưu manh này vậy.
Đáng tiếc, vị Tam ca bên cạnh lại cảm nhận được một mùi ‘làm màu’ nồng đậm. Cơn tức trong lòng hắn lập tức càng dữ dội hơn.
Mẹ nó, thằng nhóc này thật sự không sợ chết à? Đến nước này rồi còn ở đây làm màu, chết tiệt!
Tam ca thề rằng đời này hắn chưa từng thấy kẻ nào ‘làm màu’ như vậy. Đã sắp chết tới nơi rồi mà còn ở đó làm màu.
Thế nhưng Tam ca có lẽ đã quên mất một câu nói này: Có những người làm màu làm mãi lại thành trâu bò, còn có những kẻ làm màu làm mãi lại tự biến mình thành đồ ngu!
Sự khác biệt nằm ở đâu?
Hai chữ — thực lực!
Cho nên, Doãn Tu có làm màu thế nào đi nữa, cuối cùng vẫn sẽ là trâu bò. Còn hắn… thì đã định sẵn là sẽ biến thành đồ ngu!
Đương nhiên, kẻ đầu tiên biến thành đồ ngu là đám thuộc hạ của hắn.
Không ai nhìn rõ động tác của Doãn Tu nhanh thế nào, chỉ thấy trước mắt chợt lóe lên một bóng đen, giây tiếp theo cả người liền tê rần.
Thế là, một, hai, ba, bốn… tất cả những tên lưu manh xông tới trước mặt Doãn Tu còn chưa kịp chạm vào một sợi lông của Doãn Tu thì toàn bộ đã liên tiếp ngã rạp xuống đất.
Cả người co giật run rẩy, mắt trợn ngược trắng dã, nhìn cái dáng vẻ đó hoàn toàn y hệt như bị điện giật…
Còn Doãn Tu thì sao, ngay cả cái mông cũng chưa nhúc nhích chút nào. Vẫn ngồi đó, thong thả nói: “Vừa nãy đã nhắc nhở các người rồi, giờ thế nào, nếm mùi đau khổ rồi chứ, haiz, lại cần gì phải vậy, ông nói xem đúng không?”
Câu cuối cùng lại bất ngờ ngẩng đầu nhìn về phía vị Tam ca ở bên cạnh mà nói.
Phải nói cái màn ‘làm màu’ này của Doãn Tu quả thực có chút dọa người, vị Tam ca kia bị dọa đến ngây dại.
Đây, đây… đây là tình huống gì?!
Năm sáu người, trước sau chắc chưa tới hai giây nhỉ? Vậy mà đã bị dọn sạch nằm rạp, hơn nữa thằng nhóc đó dường như ngay cả cái mông cũng chưa nhúc nhích lấy một cái!
Đặc biệt là khi nhìn thấy đám thuộc hạ ngã trên đất toàn bộ đều co quắp như bị điện giật, Tam ca thậm chí còn trợn tròn mắt.
Mẹ kiếp, đây vẫn là người sao? Hai giây… ngay cả hai giây cũng không đến đấy!
Đừng nói là người sống sờ sờ, dù là năm sáu con kiến bảo ông dẫm cũng chưa chắc mất chưa tới hai giây mà có thể dẫm chết hết bọn chúng đâu!
Cho dù Tam ca đã từng chứng kiến không ít ‘sóng to gió lớn’, nhưng giờ khắc này cũng bị chấn động hoàn toàn.
Vạn vạn không ngờ tới thằng nhóc nhìn ngoài cái mã đẹp trai, dáng người cao ráo ra, chẳng thấy có vẻ gì là tráng kiện này lại là một siêu cao thủ, hơn nữa còn hung hãn tới mức này, quả thực là nát bét cả rồi!
‘Ực!’
Tam ca không nhịn được mà khó nhọc nuốt nước bọt. Hắn chợt cảm thấy cơ thể mình có chút run rẩy.
Mẹ kiếp, loại người này rõ ràng không phải là kẻ mà bọn họ có thể đắc tội nổi.
Người ta có thể trong vòng chưa tới hai giây mà hạ gục năm sáu người, nếu muốn xử lý hắn… chắc là, đại khái, có lẽ, không quá nửa giây đâu nhỉ?
Tam ca bắt đầu cảm thấy hối hận, ngày đó đáng lẽ không nên đồng ý với mấy người kia nhúng tay vào chuyện này. Giờ thì hay rồi, đá phải tấm sắt rồi.