- Đạo đức là sức khỏe tâm hồn. Joubert
- Đức hạnh tức là việc làm xứng hợp với cái luật của nghĩa vụ. Parisot
- Đức hạnh cốt ở nơi tánh quen làm việc thiện. Oondillao
- Đức hạnh là cái tập quán cư xử hợp với lẽ phải. Bossuet
- Đức hạnh chơn chánh khi nào cũng bất dịch, cũng hòa nhã, cũng tận lực. Fénelon
- Đạo đức là cốt biết tránh các sự thái quá cùng bất cập. De Bonald
- Đạo đức là cốt nơi sự chấp trung. La-tinh
- Một cái đức hạnh phát sinh một cái đức hạnh khác. Rivarol
- Của là gạch, nghĩa là vàng. Tục-ngữ
- Cây xanh thì lá cũng xanh,
Cha mẹ hiền lành để phúc cho con.
Mừng cây rồi lại mừng cành,
Cây đức lắm chồi, người đức lắm con. Ca-dao
- Đạo phải cao cả, đức phải trọng đại. Không lấy làm thẹn phải mang áo rách. (Đạo cao đức trọng ; Bất sỉ tệ y). Trình thị (Minh đạo gia huấn)
- Quân tử lo điều đạo lý, không lo về việc ăn uống. (Quân tử mưu đạo, bất mưu kỳ thực). Trình thị (Sđđ)
- Cỏ chỉ cỏ lan sanh ở trong rừng, không vì không có người mà không tỏa mùi thơm. Người quân tử tu đạo lập đức, không vì cảnh cùng khốn mà đổi khí tiết. (Gia ngữ)
- Lời nói khéo làm mất lòng tốt. (Xảo ngôn loạn đức). Trung-hoa
- Đức nhỏ mà địa vị cao, trí cạn mà mưu sự lớn, mà không gặp họa là ít thấy vậy. (Kinh dịch)
- Không có đức mà phước nhiều thì cũng như không có nền mà tưởng cao, chẳng bao lâu thế nào cũng đổ. Phạm văn tử
- Người đáng cho ta lắng tai nghe là người chỉ nói để diễn đạt tư tưởng, và sử dụng tư tưởng để phục vụ cho chơn lý và đạo đức. Fénelon
- Khi người ta chết, chỉ có đạo đức phân biệt người nầy với kẻ khác. Abbé de Choisy
- Đạo đức tự tại làm cho người ta đáng mến lúc còn sống và đáng nhớ sau khi chết. B. Gracian
- Đạo đức có lắm kẻ truyền bá mà ít chết vì đạo đức. Helvétius
- Không có can đảm là không có hạnh phúc, cũng như không có chiến đấu là không có đạo đức. JJ. Rousseau
- Ngay cả đạo đức cũng cần có giới hạn. Montesquieu
- Sự nẩy nở của trí tuệ nếu không đi đôi với sự nẩy nở của đức hạnh sẽ là gốc của sự kiêu ngạo, bất phục tùng, ích kỷ và như thế càng nguy hại cho xã hội. Guizot
- Có học vấn mà không có đạo đức thì là người ác ; có đạo đức mà không có học vấn thì là người quê. La-tư-Phúc
- Gian nan là đá thử vàng của người đạo đức. Théoqnis
- Con đường đạo đức dài và cheo leo, nhưng người ta càng lên cao thì con đường càng trở nên dễ dàng hơn, mặc dầu có khó khăn. Hésiode
- Tiền tài phấn thổ, nghĩa trọng thiên kim. Trung-hoa
- Tiền nhẹ giá hơn vàng, và vàng nhẹ giá hơn đức hạnh. Horace
- Có bốn thứ trọng tội : thứ nhứt là chống với đạo lý, tội thứ hai là chống với thuần phong mỹ tục, kế đến là chống với sự yên tĩnh và sau cùng là chống với sự an toàn của nhân dân. Montesquieu
- Sự ích lợi của đạo đức hiển nhiên đến nỗi những kẻ hung dữ cũng bắt chước có hành vi đạo đức để trục lợi. Vauvenargues
- Đạo đức thực, phải chăng là người không hay nói đến đạo đức, không cần vịn vào đạo đức và không phải năng tỏ cho ai biết đạo đức, chỉ chăm chăm chú chú đem đạo đức ra uốn nắn hành vi cho hợp thiên lý và lương tâm. Lãng-nhân (Trước đèn, 1939)
- Đạo đức là âm nhạc và cuộc sống của kẻ hiền nhơn là một cuộc hòa âm. Henry Sienkievicz
- Không gì giỏi bằng hay bàn, không gì yên bằng hay nhẫn (thản nhiên), không gì hơn người bằng có đức, không gì sướng thân bằng làm lành. Hoàng-Thạch công
- Người biết đạo tất không khoe, người biết nghĩa tất không tham, người biết đức tất không thích tiếng tâm lừng lẫy. Trương- cửu-Thành
- Đạo đức tự nó là một phần thưởng rồi. Anh
- Có tiên thì hậu mới hay,
Có trồng cây đức mới dầy nền nhân. Ca-dao
- Người trồng cây hạnh người chơi,
Ta trồng cây đức để đời về sau. Ca-dao
- Dù ai nói ngược nói xuôi,
Ta đây vẫn giữ đạo trời khăng khăng. Ca-dao
- Ta chưa từng thấy ai mê đức cho bằng mê sắc. Khổng-tử