- Nhìn, là họa sĩ. Đau khổ, là thi sĩ. Từ chỗ phối hợp hình thể với tâm hồn, người ta có thể tạo ra một nghệ thuật linh động toàn diện đẹp nhứt : sân khấu. Henry Bataille
- Khi người ta có thể nhìn nhau đau khổ và rồi thuật lại được cái gì người ta đã thấy, là người ta sanh ra để viết văn đó. Edouard Bourdet
- Loại thơ cao siêu bao giờ cũng chú trọng đến sự bất hủ hóa những thống khổ của con người. Voltaire (do Đoàn-Thêm dẫn, sđd)
- Đứng trước sự đau khổ của người khác, nhất là đau khổ do chiến tranh kéo dài, bất công xã hội vẫn chồng chất, áp bức chánh trị vẫn tiếp tục qua những thay đổi lừa bịp, trá hình, ngụy trang dưới những danh từ cao đẹp thì cố giả vờ hay cố tình làm ngơ, bỏ qua bằng một thứ văn chương thoát ly, lãng mạn vẩn vơ, buồn xa xôi, cô đơn giả tạo, nhớ thương lôi thôi vv… cũng là vô nhân đạo như chính những kẻ gây ra những đau khổ trên vậy. Nguyễn-văn-Trung (Lược khảo văn học, II, 1967)