Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0612
Tuyệt vọng (Canh thứ tư)

❊ ❊ ❊

Hắn vừa đột phá, khó khăn lắm mới có cơ hội đột phá lên Lục Tí Hắc Thiên Thần, không ngờ lại bị tên nhóc này phá ngang.

Cho dù đột phá thất bại, thực lực của hắn cũng không thể coi thường, giữa những chiêu thức tung ra, tiếng sấm cuồn cuộn, khí thế phi phàm.

Lâm Phàm không chút sợ hãi, máu trong người sôi trào, chớp nhoáng ra tay, hào quang vạn trượng, trực tiếp cứng đối cứng với đối phương.

"Tên nhóc này chỉ là Truyền Kỳ Cảnh, vậy mà dám giao thủ với Ma La Thiên, thật không biết tự lượng sức mình." Ha Ca châm chọc nói, "Cho dù tấn thăng thất bại, cũng tuyệt đối không phải là kẻ mà hắn có thể chống đỡ."

Quả nhiên!

Ánh sáng rực rỡ tan đi.

Cánh tay của Lâm Phàm bị Ma La Thiên khóa chặt, đôi mắt hắn phun lửa: "Nhóc con, ta muốn ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong."

Hắn thực sự nổi giận rồi.

"Muốn sống không được, muốn chết không xong, ta nghĩ ngươi không có cơ hội đó đâu." Lâm Phàm mỉm cười, hắn không cần kích hoạt các loại buff, mà muốn dùng sức mạnh đánh cho đối phương phải chịu thua.

Rắc!

Lâm Phàm phớt lờ cánh tay đang bị đối phương nắm giữ mà bẻ gãy, khớp xương cánh tay nứt ra, xương trắng đâm ra, bất ngờ áp sát đối phương, dùng xương trắng vạch một đường trên thân thể đối phương, máu tươi rơi xuống.

"Cái gì?" Ha Ca kinh hãi, hắn không ngờ tên nhóc này lại tàn nhẫn với chính mình như vậy, trực tiếp bẻ gãy cánh tay, dùng xương trắng đâm xuyên Ma La Thiên, ý chí chiến đấu điên cuồng này thật quá đáng sợ.

Sức mạnh là sự tồn tại mạnh mẽ nhất, khi toàn lực bộc phát, nhục thân vô cùng cường hãn, xương cốt lại càng cứng rắn, mà Ma La Thiên hiển nhiên cũng không ngờ đối phương lại làm thế.

"Khốn kiếp." Ma La Thiên giận dữ, năm cánh tay phá vỡ âm thanh, trực tiếp đâm vào trong cơ thể Lâm Phàm, dùng sức mạnh bạo liệt, xé xác Lâm Phàm, máu tươi văng tung tóe khắp nơi, tựa như vực sâu địa ngục.

Ha Ca và Cổ Nhĩ nhìn nhau một cái, mí mắt giật giật, bọn họ nhìn ra được, Ma La Thiên thực sự nổi giận rồi.

"Ma La Thiên, thất bại thì thôi vậy, ít nhất vẫn còn hy vọng, không phải sao." Ha Ca nói.

Ma La Thiên rất muốn gào thét, nhưng lại nhịn xuống, ngọn lửa giận dữ trong lòng hắn đủ để thiêu rụi mọi thứ.

"Chuyện gì thế này." Lúc này, trong tòa kiến trúc phía xa truyền đến âm thanh hùng hậu.

Đồng thời, một đạo quang ảnh ập đến, một tên Lục Tí Hắc Thiên Thần đứng lơ lửng trong hư không, khi nhìn tình hình xung quanh, hắn cau mày, trong lòng không vui.

"Tham kiến Tộc lão." Đám người quỳ lạy, cúi đầu, không dám nói lời nào.

Trên thân thể vị Lục Tí Hắc Thiên Thần kia quấn một con Hắc Long, Hắc Long đang say ngủ nhưng vẫn tỏa ra hung uy, không ai dám coi thường vị Lục Tí Hắc Thiên Thần trước mắt này, ông ta là Tộc lão của Hắc Thiên tộc, địa vị cao quý, thực lực mạnh mẽ, xa không phải là thứ họ có thể so sánh.

Cho dù là Ma La Thiên, đột phá lên Lục Tí, cũng không dám càn rỡ trước mặt ông ta.

"Khởi bẩm Tộc lão, không biết tên điên nào đó ở đâu tới phát điên, giết không ít tộc nhân, thậm chí còn hủy hoại kiến trúc, nay đã bị trảm sát." Ha Ca nói.

"Hửm? Ma La Thiên, ngươi bị làm sao thế này." Tộc lão nhìn thấy tình trạng của Ma La Thiên, giật mình thảng thốt, vậy mà chỉ có năm cánh tay, đây chẳng phải nói là đột phá thất bại sao.

Ma La Thiên hận ý ngút trời: "Khởi bẩm Tộc lão, con đang đột phá thì bị kẻ đó quấy rầy, cưỡng ép ngắt quãng, chỉ ngưng luyện ra cánh tay thứ năm."

"Đi đột phá lại đi, cơ hội chỉ có một lần." Lúc này, Tộc lão lấy ra một viên đan dược màu đen, trực tiếp ném cho Ma La Thiên.

"Đa tạ Tộc lão." Ma La Thiên đại hỉ, bái tạ.

Đây là đan dược gì, trong lòng hắn rõ hơn ai hết, có thể cho hắn một cơ hội nữa, nhưng cơ hội này chỉ có một lần, nếu còn thất bại, thì sau này sẽ chẳng còn hy vọng gì nữa.

Tuy nhiên, tên nhóc kia đã bị hắn xé xác thành trăm mảnh rồi.

Trong rừng rậm, Lâm Phàm mở mắt ra, vặn vẹo cổ: "Tên nhóc tàn nhẫn thật, vậy mà xé xác Bản phong chủ ra, khá lắm."

Hắn không thể không thán phục lòng dũng cảm của chính mình, biết rõ là chết vẫn nghĩa vô phản cố xông tới, cái tinh thần hy sinh vì chính nghĩa này thật đáng để người khác ngưỡng mộ.

Mà bây giờ hắn cũng sẽ không đặc biệt che giấu Bất Tử Chi Thân.

Che giấu có ý nghĩa gì chứ?

Chắc chắn là không có ý nghĩa gì cả.

Vận động não bộ, suy nghĩ thật thấu đáo, cho dù người khác biết hắn bất tử thì đã sao, phong ấn hay là lấp đầy?

Hay là bắt giữ?

Đừng đùa nữa, những thứ này đều vô dụng hết.

"Đám người Hắc Thiên tộc kia cung cấp không ít điểm tích lũy, tiếp tục cố gắng, Đại Thánh sắp đến nơi rồi."

Sau đó hắn độn vào hư không, tiếp tục lao về phía Hắc Thiên tộc.

Hắc Thiên tộc chịu hai lần xâm nhập, tổn thất không quá nghiêm trọng, nhưng cũng chẳng dễ chịu gì, chết không ít Hắc Thiên Thần, đồng thời việc kiến trúc sụp đổ cũng không phải là thứ họ có thể chấp nhận.

"Bản phong chủ lại tới đây."

Âm thanh truyền tới, Nhị Tí Hắc Thiên Thần ngẩng đầu nhìn lên, kinh hô một tiếng.

"Chuyện gì thế này, tên đó sao vẫn còn sống, mau chạy thôi."

"Cứu mạng."

Đám Nhị Tí Hắc Thiên Thần đã hoảng loạn rồi.

Lâm Phàm cầm gậy sói, trực tiếp oanh tạc không phân biệt, điểm tích lũy tăng đến mỏi cả tay.

Dưới Đại Thánh Cảnh là nghiền ép không phân biệt.

"Càn rỡ." Một tên Nhị Tí Hắc Thiên Thần Truyền Kỳ Cảnh lao đến, trên nắm đấm nở rộ ánh sáng màu xanh đen, một con ác giao cuộn mình gầm thét.

"Giao Sát Quyền!"

Ầm ầm!

Tên Nhị Tí Hắc Thiên Thần Truyền Kỳ Cảnh cảm thấy mình đã đánh trúng đối phương, lộ ra nụ cười, dưới chiêu sát thức mạnh mẽ như vậy, không ai có thể chống đỡ nổi.

Nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, thì hoàn toàn hoảng sợ.

"Quyền không phải dùng như vậy." Lâm Phàm lắc đầu, tóm lấy đầu đối phương, năm ngón tay bóp chặt, trực tiếp tung một quyền vào bụng đối phương.

"Nhìn cho kỹ này, phải dùng như thế này."

Phập!

Bụng của tên Nhị Tí Hắc Thiên Thần trực tiếp bị oanh xuyên một lỗ lớn, máu tươi ồng ộc trào ra ngoài.

"Phế vật, nắm đấm chả cứng chút nào." Lâm Phàm trực tiếp ném đối phương xuống, không hề để tâm.

Sau đó lấy gậy sói ra, đập loạn xạ xung quanh, đám Nhị Tí Hắc Thiên Thần kêu la thảm thiết.

Kiến trúc thậm chí còn đổ sập xuống, hóa thành phế tích.

Điểm tích lũy cứ thế tăng vọt lên.

"Tại sao mình lại có cảm giác vui sướng thế nhỉ, chẳng lẽ vì mình toàn trảm sát kẻ ác nên tâm trạng mới vui vẻ thế sao."

Lâm Phàm cười tươi rói.

Ma La Thiên cảm ơn Tộc lão, uống thuốc xong, cánh tay thứ năm biến mất, bắt đầu đột phá lại từ đầu, đây là cơ hội cuối cùng, nhưng đột phá lên Lục Tí thì nắm chắc mười phần.

Ong ong!

Xung quanh hắn có chấn động, làn da màu xanh đen đã có sự thay đổi, đồng thời một luồng khí tức hùng hậu quấn lấy thân thể hắn, cánh tay thứ năm bắt đầu chầm chậm lan ra từ trong cơ thể.

Đột nhiên!

Mái hiên trên đỉnh đầu chấn động, sau đó bị hất tung.

"Cái gì?" Hắn kinh hô, gậy sói bao phủ ngôi nhà của hắn, trực tiếp nghiền ép tới.

"Đáng ghét."

Ma La Thiên gầm thét, tiếng gầm vang vọng không ngớt, gậy sói đập xuống, hắn buộc phải chống cự, khí tức trong cơ thể trong phút chốc rò rỉ ra ngoài, cánh tay thứ năm chỉ mới mọc ra được một chút.

"Á!"

Phập!

Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Ma La Thiên, hắn không dám tin, chuyện này lại là thế nào, tại sao lại thành ra thế này.

"Khốn kiếp, ta phải giết ngươi." Ma La Thiên giận dữ, bay vút lên không, lao về phía xa, hắn muốn xé xác đối phương ra thành trăm mảnh, cơ hội cuối cùng cũng bị đối phương phá hỏng rồi.

Hắc Thiên tộc bọn họ tu luyện so với người khác nhẹ nhàng hơn rất nhiều, có nhiều đường tắt để đi, nhưng nguy hiểm lại rất nhiều, nhất là lúc đột phá, nếu bị ngắt quãng, hậu quả khôn lường.

Đối với hắn mà nói, còn nơi nào an toàn hơn là đột phá ngay trong tộc mình chứ.

Nhưng những chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến hắn thay đổi suy nghĩ, giờ thì bất kể nơi nào cũng an toàn hơn ở trong tộc rồi.

Lâm Phàm đại khai sát giới, bên tai truyền đến tiếng gầm giận dữ.

"Khốn kiếp!"

"Dừng tay!"

Vài bóng người xé gió lao đến, Tộc lão, Ha Ca, Cổ Nhĩ đứng trong hư không, đặc biệt là Ha Ca và Cổ Nhĩ, khi nhìn thấy Lâm Phàm, sắc mặt thay đổi kinh người.

"Không phải ngươi đã chết rồi sao?"

Lâm Phàm gật đầu: "Ừm, chết rồi lại sống lại."

Hai người trong lòng điên cuồng chửi rủa, cái này là cái gì chứ? Làm sao có chuyện chết rồi lại sống lại được.

"Ngươi là người phương nào? Đến tộc ta muốn làm gì?" Tộc lão nghiêm giọng hỏi.

Lâm Phàm nhìn đối phương, không ngờ lại là Lục Tí, xem ra không bình thường chút nào đây.

"Ta là sứ giả của chính nghĩa, người bảo vệ hòa bình thế giới, còn việc muốn làm gì ư? Chẳng muốn làm gì cả, chỉ là thấy các ngươi ngứa mắt, tùy tiện bắt nạt các ngươi một chút thôi." Lâm Phàm thản nhiên nói.

"Ta muốn ngươi chết." Ma La Thiên lao tới, điên cuồng tấn công lên người Lâm Phàm, sức mạnh vô địch bộc phát ra, trực tiếp đập Lâm Phàm thành thịt vụn.

Hắn đứng đó, trút bỏ ngọn lửa giận dữ trong lòng, cánh tay thứ năm ngắn ngủi yếu ớt kia cứ treo lủng lẳng một cách xấu hổ.

Đồng tử Tộc lão co rút, lại thất bại rồi?

Ma La Thiên run rẩy toàn thân, rời khỏi nơi này, hắn phải đi xả giận đây.

Không biết đã qua bao lâu.

"Ta lại tới đây!"

Hắc Thiên tộc vừa mới khôi phục lại bình yên giờ lại xôn xao, đám Nhị Tí Hắc Thiên Thần tránh né đi chỗ khác, nhưng vẫn thảm hại dưới tay kẻ thủ ác, chết một cách không rõ ràng.

Họ thừa nhận mình rất không biết xấu hổ, nhưng giờ lại phát hiện ra có kẻ còn không biết xấu hổ hơn mình.

Chuyên nhắm vào đám Nhị Tí Hắc Thiên Thần bọn họ mà giết.

Không chỉ giết họ, còn phá hoại kiến trúc của họ.

Lần này Tộc lão ra tay, trực tiếp đánh Lâm Phàm thành tro bụi.

Lại qua một thời gian rất lâu nữa.

"Ta lại tới nữa đây, chịu chết đi."

Lâm Phàm vác gậy sói hùng hổ đi tới, thấy đồ gì là đập nát đồ đó, không tha bất cứ thứ gì, giết cho Hắc Thiên tộc khiếp sợ, run rẩy cả người.

Thực lực tuy yếu, nhưng lại không có điểm dừng.

Trước kia chỉ kinh động đến một vị Tộc lão, cuối cùng lại kinh động đến mấy vị Tộc lão, họ thi triển thủ đoạn, phong ấn, trấn áp, tất cả đều vô dụng, chỉ có thể trảm sát đối phương.

Lại một lần nữa trảm sát Lâm Phàm.

Những vị Tộc lão này không rời đi, lơ lửng trong hư không, nhìn nhau.

"Ai có thể nói cho ta biết, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Hắn là ai? Tại sao lại không giết được?"

Hắc Thiên tộc thương vong thảm trọng, tuy không có Tứ Tí Hắc Thiên Thần nào ngã xuống, nhưng Nhị Tí Hắc Thiên Thần chết quá nhiều.

Thậm chí, kiến trúc trong tộc còn bị hủy hoại một mảng lớn.

"Ta nghĩ hắn hẳn là vì những người phụ nữ kia mà tới."

"Hừ, hắn thực sự nghĩ Hắc Thiên tộc chúng ta dễ bắt nạt lắm sao, bảo tất cả Nhị Tí Hắc Thiên Thần vào sâu trong tộc, để chúng ta chờ hắn."

Rất nhanh, vô số Nhị Tí Hắc Thiên Thần nhanh chóng rút lui, họ đã bị giết đến sợ hãi rồi, sự tồn tại đáng sợ này cứ nhắm vào họ mà chém, hơn nữa vũ khí khổng lồ kia nện xuống, thương vong quá nặng nề, khó mà tưởng tượng nổi.

"Ta lại tới đây." Lâm Phàm không biết mệt mỏi, điểm tích lũy tăng lên rất nhanh, hắn phát hiện ra, Hắc Thiên tộc thực sự là nơi cày điểm tích lũy tuyệt vời.

Đồng thời còn có thể giao đấu với kẻ mạnh, tuy rằng không chống đỡ nổi mấy chiêu, nhưng hắn thích kiểu này.

Chỉ có như vậy, trái tim đang trương phình lên mới có thể dịu đi.

"Giết!" Các Tộc lão cùng nhau ra tay, ánh sáng rực rỡ vô cùng hùng hậu, trực tiếp bao phủ Lâm Phàm, với thực lực của họ, Lâm Phàm căn bản không thể chống đỡ, trực tiếp bị xóa sổ.

Không biết đã qua bao lâu, các Tộc lão cũng đã quên mình giết đối phương bao nhiêu lần rồi.

Một vị Tộc lão Lục Tí nhắm mắt tuyệt vọng.

"Mang những người phụ nữ đó tới đây."

"Lấy thêm ít tài vật nữa tới."

"Ngừng chiến!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:507
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.