Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 625
Người trẻ tuổi, sao lại nóng nảy thế (Canh một)

❊ ❊ ❊

Trong hư không không quá xa Viêm Hoa Tông, vài đạo thân ảnh đang lơ lửng. Nhìn hướng này, họ sẽ đi ngang qua Viêm Hoa Tông. Hoặc là, mục đích của họ chính là Viêm Hoa Tông.

"Viêm Hoa Tông ngay ở phía trước, chỉ cần lôi kéo tông môn này vào liên minh, một phạm vi nhỏ này sẽ được hoàn toàn kiểm soát." Một nam tử mặc trường bào màu tím, giữa mày có một tia vân đỏ rực, khí thế phi phàm, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía xa.

"Nếu họ không đồng ý thì sao?" Một nữ tử bên cạnh nam tử lên tiếng.

Những người đi theo phía sau lập tức bật cười: "Sao có thể không đồng ý chứ? Nếu không đồng ý, họ chưa chắc đã có thể sống sót an toàn trong mảnh giới vực này đâu."

Vừa mới đi ngang qua Hắc Vụ Tông, chỉ với vài ba câu nói của họ, tông môn đó đã đồng ý gia nhập liên minh, hình thành một chỉnh thể. Mặc dù thực lực của tông môn đó không mạnh, nhưng xem ra cũng biết điều. Còn về Viêm Hoa Tông này, tự nhiên sẽ không có vấn đề gì cả.

Hắc Thiên Tộc thông cáo giới vực, yêu cầu tất cả tông môn phải thần phục, tự nhiên dẫn đến không ít tông môn phản kháng. Vì vậy, có người đứng ra liên minh các tông môn xung quanh, lấy tông môn của họ làm chủ, hình thành thế lực khổng lồ để cùng chống lại Hắc Thiên Tộc.

Tại Viêm Hoa Tông, đệ tử đang canh giữ sơn môn, thời gian lâu rồi nên họ đã quen với tình huống ở đây. Đột nhiên, đệ tử canh giữ sơn môn phát hiện động tĩnh từ xa, lập tức gióng lên chuông cảnh báo.

Có người lạ tới. Không ít đệ tử ngẩng đầu nhìn lại. Thời buổi nhiều sự cố, sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp, những chuyện xảy ra còn nhiều hơn cả một năm trước kia.

Phía xa, điểm sáng chói mắt như mặt trời đang ập đến. Hỏa Dung đã đột phá đến Bán Thần Cảnh, tâm thái có chút nâng cao. Dù sao cũng được coi là cao thủ thứ ba của tông môn, xếp hạng thứ ba, ông không ra mặt thì còn ai vào đây.

Chỉ là, hiện tại ông có chút tâm tư không yên. Sư huynh bế quan, chuyện vừa mới xảy ra quá mức kinh người, sư huynh có chút không chịu nổi.

Mặc dù không liên quan gì tới bọn họ, nhưng cảm giác ánh mắt sư huynh nhìn mình có chút quái dị, dường như là muốn thi triển ma công để trực tiếp sửa đổi ký ức của họ. Tuy không biết có loại ma công này hay không, nhưng nhìn thôi đã thấy đáng sợ rồi.

"Tại hạ Hỏa Dung, trưởng lão tông môn, không biết các vị đến đây có việc gì?" Hỏa Dung hỏi, âm thanh truyền đi.

Rất nhanh, có một giọng nữ truyền tới, âm thanh trong trẻo nhưng cũng rất kinh ngạc: "Tông môn này yếu quá, trưởng lão chỉ là Bán Thần Cảnh." Tuy là kinh ngạc nhưng lại mang theo chút tiếc nuối và thất vọng.

Nam tử đáp lại: "Vực Ngoại Giới dung hợp, tông môn nhiều như cát sông, xuất hiện tông môn yếu kém là chuyện rất bình thường."

Hỏa Dung nghe thấy lời này, trong lòng muốn chửi thề. Cái giọng điệu này là ý gì? Khinh thường người khác phải không? Trưởng lão là Bán Thần Cảnh thì sao chứ, các người có biết ta đột phá đến Bán Thần Cảnh đã tốn bao nhiêu năm không hả?

Các đệ tử đều có chút không vui. Tuy không nói đến bọn họ, nhưng hạ thấp trưởng lão tông môn chẳng phải là sỉ nhục họ hay sao, cho nên đối với những vị khách chưa thấy mặt này, họ đã chẳng có chút thiện cảm nào.

"Thật là quá khinh người." Hỏa Dung không thoải mái trong lòng, cảm thấy bản thân quá đáng thương. Trước khi Vực Ngoại Giới chưa dung hợp, đã bị tông môn khác xem thường, vất vả lắm mới trở nên mạnh mẽ, muốn tự hào, ưỡn thẳng lưng để nghênh đón khách nhân. Không ngờ Vực Ngoại Giới dung hợp, lại có tông môn mạnh mẽ kéo đến, luân hồi không dứt như vậy, thật khiến người ta không chịu nổi, ông chỉ muốn quy ẩn, lùi về hậu trường.

Vài đạo thân ảnh xuất hiện trên không trung tông môn. Nam tử áo tím liếc nhìn đầy khinh miệt, cảm nhận một chút, tông môn này có Thần Cảnh, hơn nữa số lượng không ít, nhưng vẫn chưa đủ tầm, vẫn nằm trong hàng ngũ tông môn yếu kém.

"Ai có thể làm chủ Viêm Hoa Tông?" Nam tử áo tím lên tiếng, âm sắc trầm hùng, uy nghiêm lan tỏa.

Đệ tử tông môn nhíu chặt mày, cứ như có dãy núi đè lên người vậy.

"Lão phu có thể làm chủ, nhưng các người là ai?" Đối phương có chút càn rỡ, Hỏa Dung nhìn thoáng qua Vô Địch Phong, thằng nhóc kia vẫn đang bế quan, cũng không biết khi nào mới chịu ra.

Chỉ là sao có thể có suy nghĩ như vậy, ông là người quản lý việc lớn nhỏ của tông môn, tông chủ cũng đã nói, tông môn các ngươi tự liệu mà làm, không giải quyết được thì đi tìm Thiên Tu, nếu vẫn không giải quyết được thì mới đi tìm thằng nhóc đó. Có lẽ trong lòng tông chủ, ông chỉ vì cái giấc mộng mười năm sau đó mà thôi.

"Ai, tông chủ sư huynh cũng trầm luân rồi, quá lười biếng." Hỏa Dung lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn hư không. Kẻ đến không hẳn là không có ý tốt, chỉ là loại khí tức đó khiến người ta không thoải mái.

Tuy rằng chúng ta yếu nhỏ, nhưng cũng không thể kiêu ngạo như vậy chứ. Tông môn của ta cũng có cường giả, chỉ là đang bế quan mà thôi, nếu thái độ không tốt, bước ra sẽ bị đánh đấy.

Nữ tử bên cạnh nam tử áo tím cười nói: "Đây là sư huynh của ta, Tô Lập, chúng ta đến từ Tinh Hà Giáo, lần này tới đây là để bảo Viêm Hoa Tông các người gia nhập liên minh do Tinh Hà Giáo chúng ta dẫn đầu."

"Gia nhập liên minh?" Hỏa Dung ngẩn người, sau đó lắc đầu, "Tông môn chúng ta không gia nhập bất kỳ liên minh nào, xin lỗi, làm phiền các vị chạy một chuyến vô ích rồi."

"Này này, ông già kia, đừng từ chối nhanh như vậy, gia nhập liên minh đối với các người là có lợi đấy." Hoàng Vi vội vàng nói. Không ngờ tới, tông môn yếu nhỏ như vậy mà lại không hỏi han gì đã từ chối thẳng thừng, chẳng lẽ cho rằng Thần Cảnh là đủ sức chống đỡ một phương rồi sao?

Cô có chút nghi hoặc, khuyên nhủ đối phương: "Tông môn của các người rất yếu, mạnh nhất cũng chỉ là Thần Cảnh, rất khó để tự bảo vệ mình đâu."

Hỏa Dung tinh ranh lắm, thật coi ông là kẻ ngốc chắc. Liên minh cái gì chứ, chẳng phải tương tự như Thiên Tông Điện trước kia sao, có tác dụng cái rắm, vẫn không phải là kẻ nào nắm đấm to thì kẻ đó làm chủ à. Do đó, nghe đến 'liên minh' này, ông không có một chút hứng thú nào, thậm chí còn chẳng buồn để ý tới.

"Đa tạ, nhưng tông môn của chúng ta không cần gia nhập bất kỳ thế lực nào." Hỏa Dung từ chối. Việc từ chối đối phương có bị trả thù hay không, ông chẳng hề lo lắng chút nào, cho dù xảy ra chiến đấu thì cũng không đến lượt ông ra trận, đã có người đứng ra gánh vác.

"Hừ!" Tô Lập quát lớn một tiếng, một vài đệ tử bình thường mặt cắt không còn giọt máu, rõ ràng là đã bị đả kích nặng nề. "Ngươi to gan thật, chúng ta tới đây, ngươi chẳng hỏi cho rõ ràng đã muốn từ chối, có phải là không coi Tinh Hà Giáo ra gì hay không?"

"Ừm?" Chữ cuối cùng này như sấm sét nổ vang bên tai mọi người.

Hỏa Dung cạn lời, có chút nghi ngờ: "Các ngươi sẽ không phải là muốn tới xâm lược tông môn ta, rồi tiện thể tìm một cái cớ để khai chiến đấy chứ?"

Việc này khiến ông không thể không nghi ngờ, chỉ là không muốn gia nhập thôi mà, vậy mà dám dùng khí thế để bắt nạt người khác. "Còn nữa, vị người trẻ tuổi này, hỏa khí của ngươi rất mạnh đấy, Tinh Hà Giáo các ngươi, lão phu còn chưa nghe qua, sao lại bảo không coi các ngươi ra gì?"

"Làm người, nhất là người trẻ tuổi, tuy có chút trẻ tuổi khí thịnh, nhưng cũng không thể làm mọi việc quá tuyệt tình." Mặc dù đối phương thực lực khá mạnh, nhưng ông vẫn rất hữu nghị mà giáo huấn: "Cái tính khí này của ngươi, coi chừng sẽ phải chịu thiệt lớn đấy."

"Được, được lắm, vỏn vẹn Bán Thần Cảnh mà dám giáo huấn ta, không cho ngươi chút bài học, chắc ngươi không biết sau khi Vực Ngoại Giới dung hợp, thế giới đã trở nên như thế nào rồi đâu." Sắc mặt Tô Lập âm trầm như muốn vắt ra nước, lạnh lùng trừng mắt nhìn Hỏa Dung. Lão già này quá mức làm càn, không hề để hắn vào mắt.

"Sư huynh, chúng ta tới đây là để lôi kéo tông môn gia nhập liên minh, không phải tới để dạy dỗ người khác đâu." Hoàng Vi bất đắc dĩ nói.

"Hừ, tông môn yếu nhỏ thế này, lôi kéo vào liên minh cũng chỉ mang thêm phiền phức cho liên minh mà thôi. Yên tâm, sư huynh sẽ không giết người, chỉ cho lão già này một bài học, để hắn biết, ăn nói không được tùy tiện."

Giọng Tô Lập rất lạnh, mái tóc bắt đầu gợn sóng, có tiếng điện lưu xèo xèo vang lên.

"Thằng nhóc, ngươi còn bế quan đến bao giờ nữa, có người bắt nạt đến tận tông môn rồi, mau ra đẩy lui địch đi." Hỏa Dung hướng về phía Vô Địch Phong hét lớn. Ông tự biết mình không phải đối thủ, chắc chắn phải để thằng nhóc đó ra mặt trấn áp. Đệ tử xung quanh đông thế này, nếu bị đối phương nghiền ép thì chắc chắn là mất hết thể diện.

Tô Lập cười lạnh, ra đẩy lui địch ư? Hắn thực sự muốn xem xem rốt cuộc có thể bước ra loại hàng gì. Ngay lúc hắn chuẩn bị ra tay dạy dỗ lão già này cho tử tế, âm thanh rung chuyển trời đất bùng nổ. Hư không ngưng tụ vòng xoáy, dị tượng liên miên, từng đạo lôi đình giáng xuống ngọn núi phía xa.

"Được lắm thằng nhóc, vừa ra mặt đã làm ra động tĩnh lớn như vậy." Hỏa Dung kinh ngạc tán thưởng, thở phào nhẹ nhõm, may mà có thằng nhóc này ở đây, nếu không Viêm Hoa Tông thật sự phải bị người ta đánh cho tơi bời hoa lá.

Vô Địch Phong! Lữ Khải Minh há hốc mồm, đứng hình, gã khổng lồ trước mắt này là ai vậy?

"Lợi hại, nâng cấp 'Cuồng Thân' lên thành công pháp Thiên Giai, nội tình sung túc, tiêu hao năm trăm triệu điểm khổ tu, trực tiếp đột phá tới Đại Thánh Cảnh." Lâm Phàm siết chặt nắm đấm, sức mạnh trong cơ thể vô cùng khủng khiếp, cuồn cuộn vô biên, bao phủ toàn thân.

"Sư huynh, là huynh sao?" Lữ Khải Minh bị dọa đến ngây người, lên tiếng hỏi. Sư huynh cao ít nhất mười mét, trước kia chỉ có ba mét, sao bây giờ lại càng lúc càng to lớn thế này.

"Không phải ta thì còn là ai?" Hắn không ngờ 'Cuồng Thân' lại có đặc tính như vậy, trước kia chỉ nâng cao chiều cao lên ba mét, bây giờ trực tiếp lên tới mười mét, quả nhiên rất tuyệt, cảm giác nghiền ép này sẽ càng sảng khoái hơn. Bước một bước, mặt đất đều ầm ầm rung chuyển. Thân thể tuy chỉ có mười mét, nhưng sức mạnh cuồn cuộn, một bước đạp xuống, lực lượng truyền đi, đây là chuyện rất bình thường.

"Hỏa Dung trưởng lão, bản phong chủ đang bế quan mà cũng nghe thấy tiếng cầu cứu của ông, đã xảy ra chuyện gì vậy?" Đưa tu vi lên cao, khí thế cũng đủ đầy, lòng tự tôn cũng bành trướng. Hắn đã bảo mà, chỉ cần hắn muốn tu luyện, tu vi tăng tiến vẫn rất nhanh chóng.

Hỏa Dung ho nhẹ một tiếng: "Mau tới đây, đám người này cũng không biết từ đâu tới, bắt chúng ta gia nhập cái liên minh gì đó, ta thấy nó cũng giống Thiên Tông Điện trước kia nên đã từ chối. Hơn nữa, thằng nhóc trẻ tuổi này tính khí hơi nóng nảy, nói nó vài câu là nổi cáu, còn muốn ra tay dạy dỗ ta. Ngươi nói xem, đệ tử đều ở đây cả, nếu có tổn thất gì thì còn ra thể thống gì nữa."

"Thứ gì?" Tô Lập nheo mắt nhìn về phía xa, có một bóng đen từ xa ập tới.

"Sư huynh, bóng đen đó nguy hiểm." Hoàng Vi nhắc nhở, cô đã xem thường Viêm Hoa Tông rồi, không ngờ thực sự có cường giả. Nhưng có chút không đúng, trưởng lão tông môn yếu như vậy mà đệ tử lại mạnh thế này, tông môn này rốt cuộc là tình huống gì, khiến người ta có chút không hiểu nổi.

Lúc này, Lâm Phàm khuỵu hai chân, mạnh mẽ bật lên, phóng lên không trung, lao đến từ phía xa, sau đó rơi xuống nặng nề. 'Ầm' một tiếng, mặt đất tông môn nứt toác, để lại hai cái hố lớn.

"Không thể đi bộ đến à? Con đường đang tốt lành thế này lại bị ngươi phá hỏng mất rồi." Hỏa Dung thở dài, có chút bất đắc dĩ. Ông là trưởng lão quản lý việc lớn nhỏ trong tông môn, cũng phải chịu trách nhiệm tu sửa đường xá trong tông đấy. "Vậy ta đi đây, chuyện này ngươi tự giải quyết đi."

Hắn coi như đã phát hiện ra rồi, Hỏa Dung không thể đột phá lên tầng thứ cao hơn cũng chẳng phải là không có lý do. Quá hẹp hòi.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:616
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.