Hiện trường kinh hãi, nhất là toàn thể Thánh Tiên Giáo đều ngây dại.
Lão tổ bị người trấn áp, lòng họ đã tuyệt vọng.
Lâm Phàm tiến lên xách lão tổ trong tay, nhìn về phía giáo chủ đang đờ đẫn, rất tùy ý nói: "Lão tổ các ngươi, thực lực không ra sao, rất yếu, cũng rất không có chí khí."
Phụt!
Giáo chủ tâm thần chấn động, một ngụm máu tươi phun ra, lảo đảo muốn ngã, nếu không phải có thực lực mạnh mẽ chống đỡ, e rằng đã ngất xỉu tại chỗ.
"Sư huynh, lợi hại quá." Vương Phù đi tới, sùng bái nói.
"Sư đệ, đây là thao tác rất bình thường, cố gắng tu luyện, sau này ngươi cũng làm được." Đối với sư đệ, hắn chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi.
"Vâng, sư huynh, đệ nhất định sẽ nỗ lực thật tốt."
Vương Phù tự tin mười phần, trong mắt có ngọn lửa phấn chấn đang bùng cháy, hắn tin rằng mình nhất định có thể trở thành niềm tự hào trong lòng sư huynh.
Ngay lúc này, Lâm Phàm túm lấy lão tổ, lao về phía tòa kiến trúc đằng xa.
Giáo chủ Thánh Tiên Giáo hoảng sợ, không biết hắn muốn làm gì, nhưng đột nhiên, trời đất rung chuyển, tòa kiến trúc chấn động, chỉ thấy năm ngón tay đối phương chộp tới, nhấc bổng kiến trúc lên không trung.
Đó là nơi Thánh Tiên Giáo cất giữ trân bảo.
"Không..."
Giáo chủ gào thét kinh hoàng, lòng rét lạnh, nếu bị cướp mất, địa vị Thánh Tiên Giáo sẽ tụt dốc không phanh.
Chỉ là hắn kêu "không" thì có ích gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn kho trân bảo bị nhổ tận gốc, ngay cả chút cặn cũng không để lại, cực kỳ tàn nhẫn.
"Thật là kẻ địch đáng sợ, không chỉ tiến hành tàn phá thân xác người ta, cuối cùng còn muốn tàn phá cả tâm hồn và vật chất, học được rồi."
"Thánh Tiên Giáo tàn rồi, vốn tưởng lão tổ ra mặt, dù không thể trấn áp đối phương, ít nhất cũng sẽ hòa bình giải quyết, không ngờ lại thành ra thế này. Cũng may chúng ta chỉ tới dự tiệc, không liên quan gì tới Thánh Tiên Giáo, nếu không đều bị liên lụy rồi."
Các thánh tử, thánh nữ bàn tán, kiến thức của họ không hề nông cạn, đều xuất thân từ các thế lực lớn, đã chứng kiến nhiều màn không thể tin nổi.
Về phần thánh tử bị chém giết lúc trước, họ bày tỏ mặc niệm, đó là thánh tử bị nuông chiều quá mức.
Họ bình luận rành mạch, đối với tình cảnh của Thánh Tiên Giáo, họ vẫn bình thản, chỉ cảm thấy hiếu kỳ mà thôi.
"Các vị thánh tử, thánh nữ, mọi người có thể giúp giáo của ta không." Giáo chủ đau lòng, khóc than, muốn tìm kiếm sự giúp đỡ.
Chỉ là, các thiên kiêu có chút khó xử, có người quay đầu đi, không muốn làm người đứng mũi chịu sào, có người thì im lặng không nói, coi như không thấy.
"Giáo chủ, bản thánh tử tinh thông kỳ môn độn giáp, trước sau trăm năm, đều có thể suy tính. Vừa rồi ta bấm ngón tay tính toán, giáo của ngươi có kiếp nạn này." Một nam thánh tử trẻ tuổi khoác áo Bát Quái lên tiếng.
Thánh tử này tướng mạo bình thường, để một cái đuôi sam, mắt rất nhỏ, khi nheo mắt lại thì mắt cũng không thấy đâu nữa.
Lúc này, trong lòng bàn tay hắn có một cái mai rùa cổ xưa không rõ lai lịch, rõ ràng là đã tính toán qua.
"Thánh tử, có cách hóa giải không." Giáo chủ đã không còn ai để tìm, đành phải tìm người được mệnh danh là thần côn duy nhất của vực ngoại để giải quyết việc này.
Thánh tử giơ tay định vuốt râu ra vẻ già đời, nhưng cằm lại không có râu, "Cách thì không có, kiếp này không thể tránh khỏi, nhưng sau việc này ba trăm năm, Thánh Tiên Giáo sẽ đón đỉnh cao, đợi chút là được, không vội nhất thời."
Giáo chủ nghe vậy, sắc mặt đờ đẫn, ba trăm năm?
Ba tháng còn không chống đỡ nổi, vậy mà nói ba trăm năm, sao không đi chết đi.
"Thánh Tiên Giáo, các ngươi ức hiếp sư đệ của bản phong chủ, bồi thường vốn dĩ không thấp, nhưng bản phong chủ cũng không phải người tuyệt tình, tự nhiên sẽ để lại cho các ngươi một ít. Thế nhưng không ngờ lão tổ các ngươi xuất sơn, chưa nói được câu nào đã ra tay với bản phong chủ."
"Việc này cũng liên lụy đến bản phong chủ, cho nên khoản bồi thường này không thể xem thường được. Vốn muốn nhổ tận gốc Thánh Tiên Giáo các ngươi, nhưng ông trời có đức hiếu sinh, hôm nay không thích hợp đại khai sát giới, bèn để lại cho các ngươi đường sống, đống tài phú này coi như là tạ tội đi."
Lâm Phàm thản nhiên nói, nói không có chỗ nào sai, hoàn mỹ tự nhiên.
Nghe đoạn đầu, trái tim đã chết của giáo chủ hơi sống lại, nhưng nghe đoạn sau, lòng hoàn toàn lạnh ngắt.
"Ừm? Thánh Tiên Giáo các ngươi có vấn đề?" Lâm Phàm liếc xéo, "Có vấn đề thì nói ra, bản phong chủ không sợ các ngươi có vấn đề, chỉ sợ các ngươi nén trong lòng, nén ra bệnh."
Phụt!
Giáo chủ hộc máu, mặt như giấy trắng, đôi mắt chỉ có thể phun lửa, nếu không phải đánh không lại đối phương, đã sớm liều mạng với hắn rồi.
"Này, các ngươi làm gì thế?"
Lâm Phàm đang trò chuyện với Thánh Tiên Giáo, lại phát hiện đám thánh tử kia có dấu hiệu muốn rời đi, lập tức quát bảo dừng lại. Mấy chục vị thiên kiêu nói đi là đi, có coi hắn ra gì không?
"Lâm phong chủ, chúng ta không liên quan gì tới Thánh Tiên Giáo, xin cáo từ trước." Một thánh tử lên tiếng, nhưng trong lòng có dự cảm không lành, cảm thấy sắp có chuyện.
Mấy chục người họ ở đây, chẳng lẽ đối phương muốn tiêu diệt sạch bọn họ?
Hiện tại trên đầu này còn đang quấn vải trắng cơ mà.
"Các ngươi nói không liên quan, là không liên quan sao? Đều đừng nhúc nhích." Lâm Phàm vứt lão tổ cho sư đệ, bảo hắn trông chừng cho kỹ, đừng làm mất, loại thực lực này còn có chút tác dụng, tông môn dẫn tiến nhân tài, rất cần thiết.
Không cần bất kỳ thù lao, đi đâu tìm đây.
Các thiên kiêu nhìn nhau, cảm thấy không ổn, đây là sắp xảy ra chuyện lớn rồi.
"Mọi người, cẩn thận chút, người này không dễ chọc, nhịn được thì cứ nhịn, nếu không nhịn được mà ra tay, chúng ta sẽ thu xác cho ngươi." Một thánh tử nói.
Mọi người nghe thấy câu này, điên cuồng oán thầm, câu này là có ý gì chứ.
Tuy nhiên họ hiểu, nếu không nhịn được, tính mạng khó giữ, thật sự sẽ chết người đấy.
Đi tới trước mặt một thánh tử, thánh tử này mặc da thú, tràn đầy nét hoang dã, hơn nữa nhìn tướng mạo có chút ngây ngô, có cảm giác như một gã thanh niên bốc đồng.
"Muốn sống hay muốn chết?" Lâm Phàm hỏi.
Thánh tử có chút hoang dã kia, trợn mắt, hơi ngơ ngác, nhưng không chút do dự nói: "Đây không phải thừa lời sao, đương nhiên là muốn sống rồi, ai muốn chết chứ."
"Lâm phong chủ này rốt cuộc có ý gì?"
"Không biết nữa, muốn sống hay muốn chết? Câu này hỏi thật đáng sợ, không lẽ thật sự muốn đại khai sát giới?"
"Không thể nào, nếu thật sự muốn giết chóc, chắc chắn sẽ không nói nhiều như vậy, nhưng mọi người cẩn thận chút, đừng chủ quan, còn núi xanh thì lo gì không có củi đốt, giữ được cái mạng quan trọng hơn."
Lâm Phàm rất hài lòng, chỉ cần còn chút não, thì ham muốn sống sót tự nhiên không thấp, sau đó giơ tay ra, "Chiếc nhẫn trên tay ngươi rất đẹp."
Thánh tử mặc da thú gật đầu, tạm thời chưa hiểu, nhìn chiếc nhẫn trữ vật trên tay, cũng hài lòng gật đầu, "Đúng là rất đẹp, ta đặc biệt chọn đấy, dù là kiểu dáng hay chất liệu, đều là hạng nhất, có mắt nhìn."
"Ngươi không hiểu?" Lâm Phàm nheo mắt, có chút không vui, người thời nay sao vậy, chẳng lẽ đến chút nhạy bén cũng không có, ngây ra không hiểu, hay là giả vờ không hiểu.
"Hiểu cái gì?" Thánh tử mặc da thú ngơ ngác hỏi ngược lại.
Bùm!
Trong chớp mắt, Lâm Phàm tung một quyền, mắt thánh tử mặc da thú trợn ngược, suýt chút nữa co giật.
"Hiểu chưa?" Lâm Phàm lại hỏi, nếu vẫn chưa hiểu, thì thật sự không thể trách hắn, giả điên giả khờ thì không có kết cục tốt đâu.
Còn việc bọn họ phía sau có thế lực lớn, cái đó chẳng liên quan gì đến hắn, có bản lĩnh thì tới đây mà khô máu, hắn không hề sợ hãi.
Sắc mặt thánh tử mặc da thú đỏ gay, trúng một quyền, dạ dày như muốn lộn ngược, khó mà chịu đựng.
"Hiểu cái gì chứ, ngươi cứ nói thẳng không được sao? Hồi nhỏ ta từng bị vật gì đó đập vào đầu, não hơi chậm tiêu, đừng chơi đố chữ với ta, ta thật sự không nghĩ ra."
Hắn gào thét, quát lớn, cả đời này ghét nhất là người khác chơi đố chữ với mình, có chuyện thì nói chuyện, không được thì đánh, được thì giao dịch, sao mà lắm đường vòng quanh co thế.
"Khâu Hổ thánh tử, ý Lâm phong chủ là bảo ngươi đưa nhẫn trữ vật cho hắn." Một thánh tử nhắc nhở.
Tên này là muốn nhẫn trữ vật của họ, có người biết khó thoát khỏi kiếp nạn, muốn lén giấu những thứ quý giá trong nhẫn trữ vật đi, nhưng họ phát hiện, kẻ kia đang khóa chặt lấy họ, nếu có động tác nhỏ, đều rõ mồn một, trong lòng cũng rét lạnh.
"Ngươi nói sớm chứ, không phải chỉ là nhẫn trữ vật sao, ta đưa ngươi là được, đánh người làm gì, không thân thiện chút nào?" Khâu Hổ thánh tử tháo nhẫn trữ vật xuống, rất ấm ức nói.
Lâm Phàm thở dài, vỗ vai đối phương, "Thôi bỏ đi, ngươi tự giữ lấy đi, bản phong chủ hành sự tuy rằng bá đạo, nhưng cũng có nguyên tắc và điểm mấu chốt, ngại quá, làm ngươi chịu ủy khuất rồi."
Nói xong liền lướt qua, không nói thêm gì nữa, não có vấn đề, không linh hoạt đã là chuyện bi thảm rồi, nếu còn lấy cả nhẫn trữ vật của người ta, thì thật sự là quá đáng.
Điểm mấu chốt là quan trọng nhất.
"Ngươi..." Khâu Hổ thánh tử không phục, lúc thì bảo muốn, lúc thì không, mình chưa kịp hiểu ra đã bị đánh, giờ hiểu ra rồi thì lại không lấy, tên này não có bệnh.
Cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trữ vật, rất vội vàng đeo lại vào ngón tay.
"Các ngươi nhìn gì? Nhanh lên, người có thể sống sót rời đi khi gặp bản phong chủ, không phải kẻ yếu thì là đại gia."
Lâm Phàm thu hoạch toàn bộ nhẫn trữ vật của các thánh tử, thánh nữ.
Chuyến này không lỗ, thu hoạch khá phong phú.
"Băng Hỏa kết tinh của ta, vẫn còn ở trong đó đấy."
Có thánh tử lòng lạnh buốt.
Mà có thánh tử đã tuyệt vọng, đến cả lòng muốn chết cũng có, người này rốt cuộc từ đâu tới, cũng quá ác đi.
Dọn sạch kho trân bảo của người ta thì cũng thôi đi, đến cả họ cũng không buông tha, tuy là thánh tử của đại thế lực, nhưng cũng không giàu đến mức tùy ý bị người ta cướp tài sản như vậy.
Lâm Phàm đếm sơ qua, hai mươi tám chiếc nhẫn trữ vật, thu hoạch khá phong phú, trong đó có mấy vị thánh tử, khí tức kinh người, khí chất quý tộc khiến người ta tự thẹn.
Dù họ có trấn định như tùng, gặp phải Lâm Phàm, cũng phải ngoan ngoãn giao đồ ra.
Đẹp trai mà có thể không giao sao, đó là mơ mộng hão huyền.
"Đa tạ các vị phối hợp, bản phong chủ Lâm Phàm của Viêm Hoa Tông, nếu ai không phục, có thể tới tìm ta, nhưng lần sau gặp lại, thì không đơn giản thế này đâu, mà là bị bản phong chủ đánh nổ xác."
"Đừng nghĩ ta rất bá đạo, thật ra ta luôn bá đạo như vậy."
Nói xong câu này, hắn trực tiếp túm lấy lão tổ từ tay sư đệ, bước vào hư không, "Sư đệ, đi, chúng ta về thôi."
"Khoan đã, thả lão tổ của bổn giáo ra." Giáo chủ hét lên.
"Không thả nữa, lão tổ giáo các ngươi phạm đại tội, cần phải tới bổn tông cải tạo vài chục năm."
Dáng người hắn đã biến mất, chỉ còn âm thanh truyền lại.
Vương Phù hừ một tiếng, bám sát theo sau, sự bá đạo của sư huynh đã ăn sâu vào tâm trí, hắn thề, sau này cũng phải trở thành người giống như sư huynh.
Còn lão giả bị nhốt cùng hắn, do dự một lát, cũng đi theo.
Ông ta ở lại đây cũng chẳng ích gì.