Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0695
Mời ngươi tự chứng minh (Canh ba)

❊ ❊ ❊

Viêm Hoa Tông vô cùng yên tĩnh, đệ tử các nơi vẫn sinh hoạt như bình thường.

Những chuyện sắp sửa xảy ra, bọn họ đều tự hiểu rõ trong lòng. Sư huynh đã dẫn tiến không ít nhân tài, nhưng tông môn của những nhân tài này chắc chắn sẽ không cam tâm mà giết tới.

Thế nhưng, bọn họ chẳng hề lo lắng chút nào, có sư huynh ở đây thì sợ gì chứ.

“Vẫn chưa tới sao? Tốc độ này cũng quá chậm rồi.” Lâm Phàm bước ra khỏi mật thất, nhìn về phía hư không, hắn có chút nôn nóng, đám thánh địa cùng đại thế lực này cũng quá mức nhát gan.

Chẳng lẽ bắt hắn phải tự mình tới tận cửa hay sao?

Lý Khôi Dương và bọn họ tuy rằng chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng đã có thể làm việc. Chỉ có điều công việc này làm rất qua loa, tường ngoài nhà xí quét dọn còn chưa sạch sẽ.

“Này, không phải ta nói các người đâu, có thể chuyên tâm một chút được không? Đã lập lời thề rồi thì làm cho tốt đi, cẩn thận Thiên Khiển ập xuống là mất mạng đấy.” Lão tổ Thánh Tiên Giáo chắp tay sau lưng, đang tuần tra tình hình của mọi người.

Nhưng hắn rất thất vọng, hoàn toàn không thể so bì với tốp người lúc trước, dù là về góc độ hay thủ pháp đều kém xa vạn dặm.

Đã lập lời thề rồi thì còn biết làm sao, vài trăm năm thời gian tuy nói không phải rất dài nhưng cũng chẳng ngắn, đã làm thì phải làm cho tốt nhất.

Hắn từng là lão tổ Thánh Tiên Giáo, làm sao không biết trong một tông môn, muốn leo lên vị trí cao thì ngoài thực lực ra còn phải biết nhìn sắc mặt người khác.

Tuy rằng đã lập lời thề, coi như là người của Viêm Hoa Tông, nhưng hy vọng vẫn còn tồn tại.

Với tình hình của Lâm Phong Chủ, chỉ cần không vẫn lạc thì chắc chắn sẽ có ngày càng nhiều người gia nhập. Nếu hắn có thể trở thành kẻ đứng đầu của những người này, chưởng quản bọn họ, thì địa vị ấy quả thực không tầm thường.

Nhìn xem, Thông Thiên Cảnh đỉnh phong thì đã sao, còn chẳng phải đang chịu sự quản giáo của hắn hay sao.

Đột nhiên, trong hư không có khí thế khủng bố đang ngưng tụ.

Đây là Thiên Khiển.

Lão tổ Thánh Tiên Giáo ngẩng đầu, lộ ra ý cười: “Tới đi, tiếp tục giữ vững đi, Thiên Khiển ập xuống, hồn phi phách tán, ngay cả cơ hội chuyển thế cũng không có, ngươi cứ tiếp tục đi.”

“Ngươi…” Lý Khôi Dương tức đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ đành cắm đầu làm việc nghiêm túc, uy thế trong hư không lúc này mới dần dần tiêu tán.

Dương Thần Điện, đệ tử ở đó cạnh tranh rất lớn, tuy nói Thánh tử rất nhiều nhưng muốn hỗn tới tầng lớp đỉnh cao thì cực kỳ không dễ dàng.

Thánh tử Phong Thiếu Liệt không giống với Thánh tử bình thường, hắn sở hữu Thánh Dương Thần Thể, ngay cả trưởng lão cũng không có quyền thế bằng hắn. Hơn nữa, ở trạng thái Thông Thiên Cảnh đỉnh phong, người cùng cảnh giới căn bản không phải là đối thủ, khoảng cách giữa hai bên cực lớn, chỉ vài chiêu là có thể đánh bại.

Thuộc hàng thiên tài trong thiên tài.

Kinh người vô cùng, ngay cả Điện chủ cũng đặt kỳ vọng cực lớn vào hắn, thậm chí còn được đồn là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức Điện chủ tiếp theo của Dương Thần Điện.

“A!”

Đột nhiên, từ Dương Thần Điện truyền tới một tiếng gầm phẫn nộ.

“Khi người quá đáng, một phái hồ ngôn, Tri Tri Điểu ngươi dám nhục ta như thế!” Điện chủ Dương Thần Điện, tóc đỏ rực như Hỏa Dung trưởng lão, nhưng màu đỏ của hắn còn chói lọi hơn Hỏa Dung trưởng lão, mỗi một sợi tóc cứ như tinh thể hỏa diễm, tán phát ra quang mang chói lọi mà lại nóng bỏng.

Đệ tử ngoài điện đều kinh hãi, không biết đã xảy ra chuyện gì mà khiến Điện chủ phẫn nộ như vậy.

Điện chủ đã sắp tức điên rồi, hắn cũng có đặt mua Tri Tri Điểu. Khi lật tới trang sau, nhìn thấy tin tức liên quan tới mình xuất hiện, nội tâm hắn giật thót, có chút chột dạ.

Vực ngoại giới rất rộng lớn, đừng thấy Dương Thần Điện có vẻ rất mạnh, nhưng so với những thế lực lớn hơn bên ngoài thì chẳng tính là gì.

Hơn nữa, muốn được lên Tri Tri Điểu cũng không dễ dàng, càng không nói tới việc dùng danh nghĩa cá nhân để lên.

Cho nên khi nhìn thấy nội dung này, hắn đã động tâm, không biết rốt cuộc là chuyện gì, chỉ là khi nhìn rõ nội dung thì hắn hoàn toàn ngẩn người.

“Mỹ nữ xích thân quyến rũ, hắn lại vô động vu trung, phía sau rốt cuộc ẩn giấu bí mật gì?”

Khi nhìn thấy tiêu đề này, hắn rơi vào trầm tư. Hình như chưa từng có mỹ nữ xích thân quyến rũ nào cả, lẽ nào trước kia từng xảy ra nhưng chính mình đã quên rồi?

Hoặc là nội dung này đang tán dương hắn tâm trí kiên định, không bị mỹ sắc dụ hoặc.

Thế nhưng khi nhìn thấy nội dung bên trong, hắn suýt chút nữa không nhịn được mà phun một ngụm lão huyết ra ngoài.

Nội dung bên trong lại nói công pháp hắn tu hành cần bổ sung dương khí, vì thế không gần nữ sắc, đệ tử trong điện thường xuyên biến mất, nguyên nhân là vì bị hắn hút thành nhân can, hủy thi diệt tích.

Đồng thời bên trong nói năng như thật, nghe cứ như chuyện có thật vậy.

Khi hắn chú nhập năng lượng vào, trong mắt hắn xuất hiện không ít văn tự do năng lượng ngưng tụ thành.

Những văn tự này đều là bình luận của những người nhìn thấy nội dung này để lại sau khi quán nhập lực lượng. Khi nhìn thấy một số bình luận trong đó, sắc mặt hắn đỏ gay, răng va vào nhau kêu lạch cạch.

“Không được rồi, vị Điện chủ Dương Thần Điện này đúng là chân nam nhân, vì thăng cấp tu vi mà đến cả đệ tử cũng nỡ lòng ra tay.”

“Thỏ không ăn cỏ ven hang, vị Điện chủ này quả nhiên bá đạo phi phàm, không biết công phu dưới khố của hắn thế nào, thải dương bổ dương, môn công pháp này quá mức tà ác bá đạo.”

“Trời ơi, những đệ tử đó thật đáng thương quá, nhập tông học nghệ chưa thành đã bị Điện chủ cưỡng ép, không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra là thê thảm đến mức nào.”

“Eo! Ta sắp nôn rồi, sao có thể có kẻ ác tâm như vậy chứ. Dương Thần Điện, ta đã ghi nhớ trong lòng, sau này có cơ hội nhất định phải đi kiến thức một chút.”

---❊ ❖ ❊---

Những văn tự năng lượng này, hình dáng muôn hình vạn trạng, màu sắc lại càng khác biệt. Những văn tự do tu vi cường đại ngưng tụ, dù chỉ liếc mắt nhìn một cái cũng có thể cảm nhận được khí tức khủng bố đang tán phát ra.

“A! Khốn kiếp, rốt cuộc là kẻ nào đang vu hãm ta!” Điện chủ Dương Thần Điện bạo nộ, thân thể bốc lên một ngọn lửa, hiển nhiên là đang ở bên bờ vực bùng nổ.

Hắn quán nhập năng lượng, tiến vào kênh đầu tố của Tri Tri Điểu, đây là năng lực có được sau khi đặt mua Tri Tri Điểu.

Chính là dùng khí tức bản thân để tiến vào trong đó, liên lạc với đối phương.

“Các ngươi Tri Tri Điểu tùy ý vu hãm ta sao?”

“Ngươi là ai?”

“Ta là Điện chủ Dương Thần Điện, nội dung này rốt cuộc là kẻ nào viết, hoàn toàn chính là hồ ngôn loạn ngữ, ta yêu cầu các ngươi lập tức xóa bỏ nội dung này.”

“Xin hãy chứng minh ngươi là Điện chủ Dương Thần Điện.”

Điện chủ nhìn thấy nội dung này, đã tức đến tận trời xanh rồi. Hắn không ngờ lại phiền phức đến mức này, nhưng vẫn ngưng tụ khí thế của bản thân thành đặc tính của Điện chủ Dương Thần Điện rồi truyền đi.

“Ừm, ngươi là Điện chủ Dương Thần Điện, ngươi có việc gì?” Phía Tri Tri Điểu hồi đáp.

Mỗi một tờ tin tức màu lam trong suốt đều được ngưng tụ bởi một loại ‘Đạo’ nào đó, khi thời gian tới, nó sẽ lại dung nhập vào hư không.

Từng có người truy tìm theo nhưng không tìm thấy.

Thế lực phía sau Tri Tri Điểu được coi là thế lực quỷ dị nhất.

Điện chủ nhẫn nhịn cơn giận trong lòng: “Những nội dung này hoàn toàn là hư cấu, vu hãm, ta yêu cầu xóa bỏ.”

“Xin ngươi đưa ra chứng minh đây là nội dung vu hãm ngươi.”

Khi nhận được câu trả lời này, Điện chủ “rắc” một tiếng, bóp nát chiếc ghế dựa. Kiên nhẫn của hắn đã tới cực hạn, nộ hỏa lại càng sắp bùng nổ.

“Bản tọa đường đường là Điện chủ Dương Thần Điện, sao có thể làm ra chuyện như vậy? Thải dương bổ dương, ngươi nghĩ là có khả năng sao?” Điện chủ đã gần bùng nổ, nếu không phải Tri Tri Điểu thuộc về tồn tại bí ẩn không rõ, hắn chắc chắn đã bạo nộ mà đứng dậy, đập tan tồn tại này rồi.

“Xin ngươi đưa ra chứng cứ chứng minh ngươi sẽ không thải dương bổ dương.”

Phanh!

Đột nhiên, đại điện Dương Thần Điện rung chuyển dữ dội, một bóng mờ toàn thân đang bốc cháy hừng hực liệt diễm xuyên thấu nóc nhà, đứng ngạo nghễ trong hư không, đôi mắt phẫn nộ kia đã phun lửa.

Thậm chí, hắn đã đoạn tuyệt liên lạc với Tri Tri Điểu.

“Khốn kiếp.”

Các trưởng lão và đệ tử Dương Thần Điện cảm nhận được khí tức cuồng bạo tới cực điểm của Tông chủ, mồ hôi trên trán rơi xuống như mưa. Bọn họ không biết rốt cuộc là chuyện gì đã khiến Điện chủ phẫn nộ như vậy.

“Lâm Phàm của Viêm Hoa Tông, mau cút ra đây cho bản Thánh tử!”

Một tiếng quát tháo bạo liệt nổ vang khắp Viêm Hoa Tông.

Tất cả đệ tử ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nơi phương xa, một nửa bầu trời đã bị phần thiêu đỏ rực. Tại nơi đó, có một bóng người toàn thân tán phát ra quang mang nóng bỏng, cứ như một vị Hỏa Thần vô địch thế gian vậy.

“Hỏa Dung, liệt diễm của tên kia mạnh hơn ngươi rất nhiều đấy.” Khô Mộc chỉ tay về phía xa, có chút ngây người, dù cách rất xa cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng mà đối phương tán phát ra.

Hỏa Dung trừng mắt nhìn Khô Mộc, có chút không vui: “Nga!”

“Ngươi đừng không tin, ngươi thật sự không bằng người ta đâu. Nhìn liệt diễm nơi đó xem, cứ như đại nhật đang chiếu rọi trên đỉnh đầu vậy, ghê gớm thật.” Khô Mộc cảm thán, từ trước tới nay chưa từng thấy liệt diễm mạnh mẽ tới mức độ này.

Nếu lại gần một chút, không chừng còn không chống đỡ nổi.

“Ai tới đấy? Sao mà hiêu trương thế, ngươi không dạy hắn cách nói chuyện cho tử tế à?” Lâm Phàm đầy mặt ý cười, đạp không mà đi, cuối cùng cũng chờ được người tới, thật không dễ dàng chút nào.

“Là Thánh tử tới.” Lý Khôi Dương đang tẩy rửa nhà xí, khi luồng khí tức nóng bỏng kia truyền tới, liền vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Thánh tử tới cũng vô dụng thôi, ngay cả ngươi còn chẳng phải đối thủ của Lâm Phong Chủ, thì Thánh tử là cái thá gì?” Lão tổ Thánh Tiên Giáo nói.

Lý Khôi Dương chế nhạo: “Ngươi hiểu cái gì? Vị kia là Thánh tử Phong Thiếu Liệt, đệ nhất Thánh tử của Dương Thần Điện, sở hữu Thánh Dương Thần Thể, thực lực khủng bố tới cực hạn. Những Thánh tử trước kia nếu so với hắn thì căn bản là một trời một vực. Ngay cả ta, trong vòng ba mươi chiêu cũng có thể bị trảm sát.”

“Nếu như mở ra Thánh Dương Thần Thể, trong vòng mười chiêu, đầu ta sẽ rơi xuống đất.”

Tuy hắn là trưởng lão của Dương Thần Điện, nhưng so sánh với đệ nhất Thánh tử thì khoảng cách thật sự là quá lớn, căn bản không cùng một tầng thứ.

Đặc biệt là Thánh tử sở hữu Thánh Dương Thần Thể, đủ để ngạo thị quần hùng.

“Ừm?” Lão tổ Thánh Tiên Giáo bắt đầu để tâm, không ngờ lại mạnh như vậy, thế chẳng phải nói Lâm Phong Chủ đang gặp nguy hiểm rồi sao.

Trong hư không.

“Ừm, thực lực rất không tệ, khí tức rất mạnh, miễn cưỡng có thể tới tông ta dọn dẹp nhà xí.” Lâm Phàm đánh giá từ trên xuống dưới, tỏ vẻ khá hài lòng.

“Sắp chết tới nơi mà còn dám mạnh miệng. Lâm Phàm của Viêm Hoa Tông, ngươi dám làm tổn thương người của Dương Thần Điện ta, hôm nay phải bắt ngươi trả giá đắt.” Giọng của Phong Thiếu Liệt rất lạnh, nhưng lại có một loại bá khí. Khi dư quang nhìn thấy bóng người nơi phương xa kia, hắn lại hơi ngẩn người.

Đó là trưởng lão Lý Khôi Dương, không ngờ vẫn còn sống, chỉ là sao lại ở nơi đó làm loại chuyện này.

Lý Khôi Dương cảm nhận được ánh mắt của Thánh tử, tâm thần chấn động mạnh. Hắn vốn định nói gì đó, lại cảm giác được trong minh minh có một luồng khí tức khủng bố đang bao trùm lấy mình.

Đây là Thiên Khiển đó.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:696
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.