Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 1129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0677
Con muỗi đáng ghét (Canh một)

❊ ❊ ❊

Tại Thánh Tiên Giáo, bên ngoài đại điện rộng lớn, khách khứa ngồi chật kín, có không ít người đang đi lại, khí tức tỏa ra từ trên người họ đều không hề đơn giản.

Đây là đang tổ chức yến tiệc thịnh soạn, rất nhiều nữ tử dung mạo xinh đẹp đang bưng rượu hầu hạ những người có mặt.

Người đến nơi này đều không phải hạng tầm thường, trên thân thể có luồng sáng chuyển động, đều là thần quang, tu vi không hề thấp.

"Thánh tử Nghiêu, đã lâu không gặp, nghe nói lần trước ngài vào Ngũ Hành Thánh Địa tu hành, ngưng luyện Ngũ Hành Thần Phù, tu vi càng hơn một bậc, thật đáng mừng."

Những người có mặt đều là thánh tử, thánh nữ đến từ các thế lực lớn, mà Thánh Tiên Giáo mời những người này tới cũng đã tiêu tốn không ít tài nguyên.

Ngay cả những loại nguyên liệu nấu ăn bày biện trên bàn cũng không phải tầm thường, có đủ loại linh quả của thiên địa, đối với người khác mà nói đều là vật trân quý, thế nhưng, trong mắt những thánh tử, thánh nữ này, chẳng qua chỉ là vật phẩm ăn uống bình thường mà thôi.

Trên vị trí chủ khách, có mấy người đang ngồi đó, trò chuyện vô cùng vui vẻ.

Giáo chủ Thánh Tiên Giáo mặt mày hớn hở tiếp đón mấy vị thánh tử, thánh nữ bên cạnh, những người này không thể so sánh với đám thánh tử thánh nữ ở hai bên kia.

Đây là những thiên kiêu thực thụ bước ra từ các đại thế lực, nếu có thể giao hảo với đối phương, đối với Thánh Tiên Giáo mà nói sẽ có lợi ích cực lớn.

"Chúc mừng Thánh tử Phong Ưng tu vi đại tiến, hơn nữa còn lọt vào top 235 trên Thiên Kiêu Bảng, xông vào top 200 cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi." Giáo chủ Thánh Tiên Giáo tâng bốc người đàn ông có khí tức hùng hậu, dung mạo anh tuấn trước mắt.

Đứng bên cạnh, hắn ta đều cảm nhận được khí tức nóng bỏng.

Thánh tử Phong Ưng quay đầu cười nhạt, phong thần tuấn lãng, mỗi cử chỉ đều toát ra khí tức vận chuyển viên mãn, đây chính là biểu hiện của thực lực bản thân vô cùng hùng hậu.

"Đa tạ giáo chủ, có thể mời được nhiều thánh tử, thánh nữ của các đại thế lực tới đây, mạng lưới quan hệ của giáo chủ cũng rộng thật đấy, điều này khiến tại hạ cũng phải kinh ngạc." Thánh tử Phong Ưng cười nói, trong đôi mắt dưới hàng lông mày kiếm thoáng hiện lên vẻ thú vị, Thánh Tiên Giáo mời nhiều người thừa kế của các đại thế lực tới như vậy, rõ ràng là muốn làm chuyện gì đó.

Chỉ là, một Thánh Tiên Giáo nhỏ nhoi mà muốn lọt vào tầng lớp của bọn họ, quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.

Đứng vững ở biên giới Nguyên Tổ Vực, tiếp giáp với Thương Hải Vực, mà muốn bước vào các vực ngoại giới khác, điều này đúng là hơi viển vông, cuối cùng thứ cần đến vẫn là thực lực.

Giáo chủ khiêm tốn xua tay, nhưng nội tâm lại đắc ý, đúng lúc hắn muốn nói gì đó, phía xa xa trong hư không truyền đến tiếng nổ lớn.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Tất cả mọi người đều ngẩng đầu, những người thừa kế đang trò chuyện vui vẻ kia đều đặt ly rượu xuống, đôi mắt lấp lánh thần quang, nhìn chằm chằm về phía xa.

Khí thế này không hề đơn giản, là nhắm thẳng vào bọn họ mà đến.

Một vị thánh tử đứng dậy, vạt áo bay phấp phới, trên trán mở ra con mắt thứ ba, "Để bản thánh tử xem rốt cuộc là kẻ nào."

Một đạo thần quang bắn ra từ con mắt thứ ba, phóng về phía xa, sắc mặt hắn kinh ngạc, "Đó là một người, tốc độ quá nhanh, xung quanh thân thể quấn đầy liệt diễm, vậy mà không nhìn thấu được."

Hắn kinh hãi, con mắt thứ ba là thần thông hắn tu luyện, đủ để nhìn thấu mọi hư ảo, thế nhưng ngay cả hắn cũng không cách nào xuyên thấu qua ngọn lửa quấn quanh thân thể người nọ, điều này kinh khủng đến mức nào.

Thánh tử Phong Ưng xoay xoay ly rượu, "Giáo chủ, đây là ông mời cường giả từ nơi nào tới vậy, cách xuất hiện đúng là không tầm thường chút nào."

"Không phải tôi mời." Giáo chủ ngơ ngác, hắn còn chẳng biết người đang lao tới từ phía xa kia là ai, căn bản là không hề quen biết.

"Ồ?" Thánh tử Phong Ưng có chút kinh ngạc, không phải giáo chủ mời, lẽ nào là không mời mà tự tới.

Ngay lập tức, luồng sáng phía xa đã tới rất gần, mây mù trong hư không bị cuốn ra hai bên, đồng thời kèm theo từng đợt tiếng nổ không khí.

Luồng sáng rơi xuống.

Ầm!

Lâm Phàm từ trên trời giáng xuống, 'bộp' một tiếng rơi xuống mặt đất, sức mạnh kinh khủng bùng nổ từ đôi chân, mặt đất vỡ vụn, hình thành mạng nhện chằng chịt nhanh chóng lan rộng, sau đó mặt đất lún sâu xuống, một đợt sóng xung kích trực tiếp quét sạch xung quanh.

Các thánh tử, thánh nữ đang ngồi đó trò chuyện vui vẻ đều bị sóng xung kích này thổi cho vạt áo bay phấp phới, thậm chí có người thân hình lay động, có dấu hiệu không chống đỡ nổi.

Kinh hãi!

Không ít thiên kiêu lộ vẻ kinh ngạc, không cần ra tay, chỉ dựa vào sóng xung kích đã có uy thế như vậy, nếu động thủ thì sẽ kinh khủng đến mức nào.

"Mặt đất hơi yếu ớt nhỉ." Trong hố sâu, Lâm Phàm khom lưng, hai mắt có lửa cháy hừng hực, đồng thời còn có hai luồng khói lửa bay ra từ khóe mắt.

Chặng đường một ngày một đêm, toàn lực tiến về phía trước, cuối cùng cũng đã đến.

Bây giờ, hắn cảm thấy trong cơ thể tràn ngập sức mạnh bùng nổ, rất muốn trút bỏ một phen.

Giáo chủ đứng dậy, trấn an các thiên kiêu của đại thế lực, sao có thể để xảy ra sơ suất được, nhưng đối với kẻ lai lịch bất minh này, trong lòng hắn cũng vô cùng cẩn trọng.

"Ngươi là người phương nào?" Giáo chủ chất vấn, muốn làm rõ lai lịch của đối phương.

Lúc này, hố sâu bị bụi bặm bao phủ không nhìn rõ tình hình bên trong, đột nhiên, một tiếng 'keng' vang lên, có vật nặng gì đó đập mạnh xuống đất, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội.

Bộp!

Một tiếng nổ vang lên, chỉ thấy một luồng sáng lao tới.

Lâm Phàm cầm tế đàn, không nói hai lời, tung người bay lên, sức mạnh trong cơ thể đã cuồng bạo, hung hăng đập tới.

"Ngươi rốt cuộc là ai? Dám đến Thánh Tiên Giáo làm càn." Giáo chủ vừa giận vừa sợ, dang rộng hai tay như đại bàng tung cánh, nhanh chóng lùi lại, sau đó quát lớn, "Bắt lấy hắn cho ta."

Các trưởng lão canh giữ xung quanh, đáy mắt hiện lên ánh lạnh, bọn họ là trưởng lão của Thánh Tiên Giáo, có người dám quấy rối vào thời khắc then chốt này thì tội đáng chết.

Bốn vị trưởng lão khí thế như cầu vồng, tu vi không yếu, chỉ trong chớp mắt, hào quang chói lọi, có thần quang bùng nổ, sau đó tấn công từ bốn phía, muốn trấn áp Lâm Phàm hoàn toàn.

Lâm Phàm vung vẩy tế đàn trong tay, tốc độ cực nhanh, tiếng nổ không khí vang lên, không gian cũng chấn động theo.

"Tên trộm, tìm chết." Một vị trưởng lão quát lớn, vỗ một chưởng về phía Lâm Phàm, dù đối mặt với phiến đá kia, hắn cũng không hề sợ hãi, có thể có phiến đá nào chống đỡ được bọn họ cơ chứ.

Bộp!

Một chưởng va chạm với phiến đá, vị trưởng lão vốn dĩ thần sắc thản nhiên lập tức biến sắc, trong nháy mắt, một luồng sức mạnh khó lòng chống đỡ nghiền nát tới.

Thậm chí còn không kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể của vị trưởng lão này đã nổ tung, máu tươi phun trào, văng tung tóe khắp nơi.

"Chí Tiên cảnh."

Lâm Phàm kinh ngạc, không ngờ tu vi của tên này lại là Chí Tiên cảnh, đúng là đủ mạnh, thực lực tổng thể của Thánh Tiên Giáo không hề yếu.

Ba vị trưởng lão đang lao tới nhanh chóng, thấy sư đệ bị người ta đập chết, trong mắt phun lửa nhưng cũng có vẻ kinh hãi, sức mạnh không còn giữ lại nữa mà bùng nổ ra thực lực mạnh nhất.

"Tên trộm, dám giết sư đệ ta, nạp mạng đi."

Trưởng lão quát lớn, vung tay, một thanh trường kiếm lấp lánh ánh lạnh đâm xuyên qua với quỹ đạo vô cùng quỷ dị, đây là kiếm đạo đã tu luyện tới cảnh giới cực cao, đạt đến trình độ thần không biết quỷ không hay, quỷ thần kinh biến.

Không một tiếng động, mũi kiếm hiện ra, xuất hiện ở phía sau lưng Lâm Phàm, muốn đâm xuyên qua hắn.

Bộp!

Đột nhiên, một bàn tay xuất hiện trong chớp mắt, chộp lấy thân kiếm, trực tiếp chặn đứng giữa không trung.

"Cái gì?"

Vị trưởng lão kia kinh hãi, muốn bỏ kiếm chạy trốn, nhưng vừa mới có ý nghĩ này, chỉ cảm thấy đỉnh đầu tối sầm lại, một phiến đá khổng lồ trực tiếp đập xuống.

Một tiếng 'bộp' vang lên, mặt đất vỡ vụn, kèm theo một tiếng 'phụt', máu tươi phun trào, thịt nát xương tan, biến thành một cái bánh thịt, chết không thể chết thêm được nữa.

"Á!"

Hai vị trưởng lão còn lại, nhìn thấy thảm trạng này thì gào thét xé lòng, mặt mày đỏ gay, muốn liều mạng với đối phương.

"Gào thét cái gì, đến lượt các ngươi rồi."

Lâm Phàm cảm thấy mình thực sự quá mạnh, những kẻ Chí Tiên cảnh này thật sự quá yếu, căn bản không thể chịu nổi sức mạnh của hắn.

Bộp!

Tế đàn bị vung vẩy như gió cuốn, mỗi lần đập xuống đều tạo nên luồng không khí hung hãn, hai vị trưởng lão đụng phải tế đàn liền nổ tung, không có lấy một cơ hội hồi sinh.

Chưa nói đến chuyện trọng thương.

Hắn, Lâm Phàm, tu vi đã đạt Chí Tiên, trừ khi hắn muốn đối phương bị thương, thì đối phương mới có thể sống sót.

Trong chớp mắt, bốn vị trưởng lão tử trận, giáo chủ Thánh Tiên Giáo ngẩn người, ngọn lửa giận trong lòng như ngọn núi lửa sắp phun trào, đã đạt tới giới hạn.

Các thánh tử, thánh nữ nhìn thấy tình cảnh này, lông mày nhíu chặt, bọn họ không ngờ lại có người dám sát hại người ngay trước mặt mình.

Đột nhiên, một tiếng gầm giận dữ bùng nổ.

"Đồ chó chết, ngươi dám làm bẩn ta." Lúc này, một vị thánh tử nổi trận lôi đình, thân thể hắn đã dính máu, số máu này là do lúc nãy tế đàn đập chết người bắn tung tóe qua.

Những người khác khi gặp phải tình huống này đều đã lánh đi xa.

Mà hắn thì cố tỏ ra bình tĩnh, phô trương khí chất không hề nao núng, vẫn ngồi đó, nâng ly rượu, vừa nhâm nhi rượu vừa nhìn cuộc chiến diễn ra trước mắt.

Kiểu như là, các ngươi đánh cứ đánh, ta vẫn bình tĩnh tự tại, không hề hoảng sợ.

Cũng chính vì vậy, khi Lâm Phàm đập chết một vị trưởng lão, máu tươi văng tung tóe trực tiếp tưới lên người hắn, khiến hắn đầy máu me.

Thánh tử Chí Dương, khắp người đầy máu, trong mắt đã phun lửa, cơ thể không kìm được run rẩy, hắn thật sự đã nổi giận rồi.

Mọi người xung quanh mỉm cười, không ngờ Thánh tử Chí Dương lại gặp phải chuyện này, nhưng cũng có người an ủi, hy vọng hắn không để tâm.

"Nếu hắn dám đến trước mặt ta, ta sẽ tát chết hắn." Thánh tử Chí Dương buông lời độc địa, không nuốt trôi cục tức này.

Thế nhưng đột nhiên.

Một cảm giác nguy hiểm bao trùm lấy tâm trí hắn, khi hắn phản ứng lại, tên khổng lồ cầm tế đàn kia đã lao về phía hắn.

"Đồ khốn kiếp, còn dám làm càn trước mặt bản thánh tử."

Thánh tử Chí Dương giận dữ, giơ hai tay lên, khí tức nóng bỏng ngưng tụ trong lòng bàn tay, hình thành liệt nhật chói lọi, sau đó thân hình di động né tránh tế đàn đập tới, nhưng lực gió do tế đàn tạo ra lại sượt qua mặt hắn, một vệt máu chảy ra từ gò má.

Hắn rùng mình, cảm thấy thực lực của đối phương thực sự quá đáng sợ, nhưng những điều này đã không còn quan trọng nữa, hắn muốn một chưởng oanh sát đối phương.

"Linh hoạt thật." Lâm Phàm nhìn thoáng qua đầy khinh bỉ, giơ tay lên, tát một cái xuống, giống như đập muỗi vậy.

"Cái gì?"

Thánh tử Chí Dương kinh hãi, khó mà né tránh, giơ hai tay lên, trực tiếp cứng rắn chống đỡ, nhưng trong tích tắc...

Phụt!

Máu tươi phun tung tóe bốn phía, nhuộm đỏ mặt đất.

Cái tát này của hắn trực tiếp đập Thánh tử Chí Dương xuống đất, giống như một con muỗi hút no máu, sau đó đập một phát chết tươi, hiện trường đúng là thê thảm vô cùng.

Mà Thánh tử Chí Dương cũng chính là như vậy, nơi hắn đứng chỉ còn lại một vũng máu thịt, không thể nhìn ra đây rốt cuộc là ai nữa.

"Con muỗi đáng ghét."

Lâm Phàm phủi tay, hất văng máu thịt dính trên lòng bàn tay đi.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:616
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.