13
Tôi đưa mắt thả hồn vào chùm đèn trong căn phòng. Gần đây, hình như tôi lúc nào cũng vậy.
Trên bàn, có một bức hình, đó là ảnh của Yukari. Mỗi lần nhìn bức hình ấy, tôi càng dám chắc rằng mình thích cô gái này. Cô ấy có một gương mặt thật ưa nhìn. Thế nhưng, cách nói này hơi lạ. Bởi vì Yukari đã từng hẹn hò với tôi. Chỉ là giờ cô ấy không còn nữa. Bởi vì cô ấy đã tự kết liễu đời mình.
Nước mắt tôi ứa ra. Tựa như cô ấy và tôi vẫn đang hẹn hò vậy. Không, đây là sự thực. Chỉ là tôi vẫn chưa quen với nhận thức kiểu ấy mà thôi.
Hễ cố gắng nhớ lại chuyện ngày trước, đầu tôi lại đau như búa bổ. Nếu chỉ thế thôi thì không sao, nhưng tôi lại thấy bất an thế nào đó. Tuy nhiên, khi cố gắng hồi tưởng hình ảnh đứa em gái bị rơi xuống từ vách đá hay người mẹ đắm chìm trong hơi men, tôi lại cảm thấy vui vẻ lạ thường. Mặc dù đó quả thật là những hồi ức đáng ghét. Tôi nhìn ảnh của họ không biết bao nhiêu lần. Em gái tôi bây giờ ra sao nhỉ? Có phải nó vẫn còn căm ghét tôi không? Bất chợt, cánh cửa mở ra, và vị bác sĩ bước vào.
“Bác sĩ!” Ngay lập tức, tôi cất tiếng gọi. “Xin hãy cho tôi thuốc. Tôi cứ cảm thấy hồi hộp, bất an làm sao ấy.”
“Tôi đã đưa cho anh rồi mà. Anh vừa mới uống thuốc đúng không?”
“Nó chẳng có tác dụng gì cả. Không phải đó là một loại thuốc hoàn toàn khác đấy chứ?”
“Vậy à? Khoan nói tới chuyện đó…” Hình như vị bác sĩ đã mỉm cười thì phải. “Tâm trạng của anh thế nào rồi?”
“Vẫn không được tốt lắm. Ngoài ra,…”
Tôi kể cho bác sĩ tất cả những gì mình vẫn luôn trằn trọc.
“Có thể là do tâm trạng, nhưng cái đó… cái chết của Yukari, tôi nghĩ có lẽ chuyện ấy là do lỗi của tôi.”
Bác sĩ hướng ánh mắt vào tôi.
“Anh cứ tiếp tục đi!”
“Tôi không thể nói rõ nhưng…”
Tôi hít một hơi thật sâu. Vừa nói vừa, không cầm được nước mắt. Dạo này, tôi càng ngày càng ủy mị và mau nước mắt hơn hẳn.
“Nói thế nào đây nhỉ, chỉ là tôi cảm thấy thế mà thôi. Đương nhiên, tôi vẫn chưa thể biết chắc được rằng đó có phải do mình không, nhưng có lẽ thực sự tôi đã dùng liệu pháp thôi miên để chữa trị cho Yukari, và phân vân tự hỏi có phải mình đã thực hiện ECT, đại loại thế, hay không? Để trả thù, phải vậy không nhỉ.”
“Trả thù ư?”
“Trả thù mẹ tôi.” Tôi tiếp tục. “Tôi nghĩ mình sẽ muốn chữa trị cho một bà mẹ như thế. Tuy không hiểu rõ bản thân lắm, nhưng chắc chắn là thế. Có lẽ tôi vẫn đang nhìn nhận chính mình dưới góc nhìn khách quan trong một câu chuyện như thế. Sự căm ghét của tôi đối với mẹ, trong lúc tôi vẫn chưa nhận thức được, hình như đã chuyển qua Yukari… Nói sao đây nhỉ? Tôi không thể nói rõ nhưng…”
“Anh cũng nghĩ thế à?”
“Sao cơ?”
“Tôi cũng cho là thế đấy. Chẳng phải anh đã dồn ép Yukari,… à không, dồn ép cô Yukari vào đường cùng hay sao?”