Bông Hồng Yểu Mệnh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44

❊ ❊ ❊

Những bông tuyết trắng rơi đầy giữa bầu trời đen. Ngọn tháp trong đống đổ nát đang thay đổi hình hài trong tuyết. Louisa ngồi trong canteen với người bạn duy nhất là kênh Radio 4, mặc hai cái áo khoác cùng lúc, thêm một tấm chăn dày cô tìm được trong phòng để giày, để giữ ấm. Biên tập viên thời tiết vẫn đang nói về đợt rét, mặc dù giờ đây, một tuần sau giao thừa, nó đã trở thành trận rét lớn của năm 2010. Họ cứ nghĩ rằng đợt rét tồi tệ nhất đã qua vào tháng Mười hai, nhưng giờ đây họ lại nói rằng nó chuẩn bị bước vào giai đoạn sau, khắc nghiệt hơn; đợt tuyết mới này đang đè lên lớp tuyết yếu ớt cũ. Người đi bộ bị trượt chân; ô tô tuột dốc và đâm vào tường ở khắp nơi trên cả nước. Ở Kelstice, vùng Mere bị đóng băng cứng ngắc, bề mặt nhìn như một chiếc đĩa màu xanh non.

Trời đã tối sầm từ 4 giờ chiều. Bây giờ đã 8 giờ và Paul nên có mặt ở đây lúc 3 giờ mới phải. Cậu luôn luôn đúng giờ, thậm chí là đến sớm. Cô run rẩy từng đợt trên đường đến văn phòng và liên tục gọi vào di động của cậu; lần nào cuộc gọi cũng chuyển sang hộp thư thoại.

Một chiếc di động không nhấc máy còn khó chịu hơn cả một máy nhắn tin không hồi đáp. Vẫn cuốn mình trong chiếc áo lông cừu, cô nhìn xuống lòng đường. Tuyết rơi đêm qua đã che lấp hết các khoảng đất màu nâu bị đóng băng và để lại một lớp phủ màu trắng hoàn hảo. Cậu đang ở đâu? Chẳng có ai xung quanh, chỉ có một chú chim nhỏ màu nâu sẫm nhảy về hướng cô, để lại một dải dấu chân chim. Cô quay lại để tìm ít vụn bánh cho nó nhưng đến khi trở lại thì nó đã bay mất.

Ở London, ban ngày cô không có nhiều thời gian để nghĩ về Paul; cô đã phải hoạt động liên tục, từ gói quà đến xem kịch câm, xem vô số những chiếc DVD và chơi xe trượt ở Common. Cháu trai và cháu gái của cô mới chỉ mười và bảy tuổi; đó là lần đầu chúng nhìn thấy tuyết thực sự và niềm hân hoan của chúng cũng khiến cô thấy vui lây. Nhưng đến đêm, nằm giữa chiếc chăn Cath Kidston và chiếc đệm xốp trong phòng cho khách của Miranda, cô không ngừng nghĩ đến cậu. Những cuộc trò chuyện qua điện thoại thật không tự nhiên khi so với sự hòa hợp thân xác dễ dàng của họ. Cô cảm thấy thật khó mà tin sự quả quyết của cậu rằng cậu chỉ toàn ở với gia đình - vào tuổi mười tám, họ sẽ phải nhốt cô vào lồng để giữ cô ở trong nhà - và cả việc cậu để lỡ cuộc gọi đêm giao thừa của cô, điều đó khiến cô hoài nghi. Cô tưởng tượng cậu đang ở một câu lạc bộ đêm ở Brighton, vui vẻ với ai đó bằng tuổi. Các thớ cơ ghen tuông trong cô đột nhiên phản ứng, dẻo dai và mạnh mẽ, dù đã hao mòn nhiều năm trời.

Những ý nghĩ nhảy múa điên cuồng trong đầu cô. Lúc đó, cô đã tin vào sự chín chắn và tinh tế của Paul. Bây giờ, sau hàng giờ chờ đợi ở nơi hẹn, giữa bóng tối mịt mùng của khu phế tích, cô bị tấn công bởi sự nghi hoặc mà chỉ mất vài giây để biến thành một sự khẳng định. Chuyện quá rõ ràng rồi: cậu sẽ không quay lại.

Sai lầm của cô không phải là đã kể ra câu chuyện mà là thời điểm kể ra. Cô nên kể với cậu khi hai người có nhiều ngày, thậm chí là nhiều tuần, để cùng nhau xem xét tiết lộ của cô; cô nên có mặt để trả lời những câu hỏi của cậu, chứ không phải thả cậu vào một thế giới mông lung và mơ hồ, mà cô biết, từ kinh nghiệm của chính mình, sẽ khiến trí tưởng tượng của cậu bị phủ lên hai màu đen đỏ, và rồi sự thấu hiểu ban đầu của cậu sẽ biến thành sự khinh bỉ. Cô thu người lại trong cái kén của mình và nguyền rủa sự ngu ngốc của bản thân. Có chăng cậu đã làm điều cậu đã nói: tìm hiểu về cái chết của Adam và khám phá ra sự thật khủng khiếp mà cô không thể tưởng tượng được, điều gì đó dẫn cậu thẳng đến chỗ pháp luật. Louisa thu người vào tường như thể cô đang bị vây bởi cảnh sát. Liệu Paul có làm thế? Cô nghĩ về việc mình hiểu cậu ít như thế nào, về việc cô hiểu bất cứ người yêu nào của cô ít như thế nào. Trước đây, cô vẫn luôn rất kém trong việc đánh giá người khác, và có vẻ như cô chưa học được điều gì trong suốt những năm biến động qua. Cô đã tin tưởng Adam bằng cả con tim và kể cho Paul bí mật của mình. Chẳng ai trong số họ xứng đáng cả. Cô thèm khát một ly rượu nhưng nơi duy nhất có rượu trong vài dặm quanh đây là chiếc caravan của cô, thế nên cô chuyển sang áp dụng một kỹ thuật yoga thường dùng: hít vào bằng mũi và thở ra bằng miệng, cố gắng tưởng tượng áp lực đang rời bỏ cơ thể mình. Nhưng chẳng có tác dụng gì. Chẳng thể ngồi yên, theo làn hơi mình thở ra, cô bước ra ngoài đêm tối.

Phía cuối con đường, cô nhìn thấy dáng cậu, đôi chân dài, lưng oằn xuống vì chiếc ba lô, nhìn lúc mờ lúc tỏ trong màn tuyết. Cậu để tay lên mắt như thể bị lóa bởi ánh mặt trời và cô vẫy tay với cậu. Cậu lao vội đến và những tưởng tượng của cô biến mất cũng nhanh như khi chúng xuất hiện. Cái ôm của cậu làm cô ngã nhào, chiếc áo đầy tuyết của cậu làm ẩm đồ của cô, tuyết kêu lạo xạo vì trọng lượng của họ. Khi cậu kéo cô dậy, trên tuyết để lại một hình người, một phiên bản bằng nước và băng của đường nét cơ thể họ khi hòa vào nhau.

“Chị sẽ không tin được vào hành trình em vừa trải qua đâu”, cậu cất tiếng, “Hãy về nhà thôi nào!”

Cô khóa các cabin lại và hai người cùng nhau đi về phía chiếc caravan. Tuyết đã biến vùng đất này thành một khu vườn trong truyện cổ tích. Trăng khuyết thả xuống những vệt sáng trắng, chiếu lên khuôn mặt họ. Họ không cần đuốc, nhưng thật khó để đi lại trong quang cảnh mới này. Thay vì đi con đường thông thuộc của Louisa là băng qua bụi cây, họ chọn con đường của Paul, dọc theo các bờ tường. Các cành cây rung lắc khiến từng nắm tuyết rơi xuống tóc cô, đóng thành nước đá, và âm thanh duy nhất là tiếng tuyết lạo xạo dưới chân họ.

“Nếu đây là trong một cuốn sách thì bọn quái vật sẽ biết chính xác cách tìm được chúng ta”, cậu nói.

Cô ngoái nhìn dấu chân họ để lại. “Chúng sẽ biến mất vào buổi sáng thôi.”

Bên trong chiếc caravan, những ngón tay và bờ môi lạnh băng tìm được phần ấm nhất trên cơ thể người kia. Sau đó, khi họ kể cho nhau nghe về kỳ Giáng sinh vừa qua của mỗi người, cô thầm ghi nhớ những điểm hoàn toàn không tương đồng giữa hai gia đình. Cậu trở nên im lặng như cách mà đôi khi cậu vẫn làm khi chuẩn bị nói ra điều gì đó quan trọng.

“Tin tuyệt nhất mà chị có là gì?” Cậu hỏi. Đó là một câu hỏi mang điềm xấu, bất chấp nụ cười tự tin và giọng điệu vui tươi. Cậu không hiểu rằng những tin mới kiểu gì cũng là một sự nguyền rủa đối với cô sao? “Khi bị kẹt ở Goring, em đã tiến hành một cuộc điều tra nho nhỏ.”

“Chị đã bảo em đừng làm cơ mà”, cô nói, cuốn chăn chặt hơn.

“Nghe em đã, đó là tin tốt.” Cậu đang rất phấn khích, gần như là tự phụ. “Em sẽ nói thẳng với chị luôn vậy. Adam không bị giết trong vụ đâm xe đó, anh ta đã không chết.”

Louisa cảm thấy quá khứ vặn vẹo rồi tái hiện xung quanh cô.

“Chị có nghe em nói không?” Sự hân hoan của cậu chuyển thành bối rối. Đôi môi khô nứt của cô cố thốt ra gì đó nhưng cô cảm thấy vốn từ của mình như bị lột sạch.

“Nhưng, nhưng, nhưng...”, cô rốt cuộc cũng nói được, không chắc rằng mình muốn tiếp tục nghe cậu nói hay đưa tay mình lên bịt miệng cậu.

“Em tìm thấy một trang web có toàn bộ các bài báo trong suốt những năm qua. Và em đã nghiên cứu một chút. Khi Adam bị tông xe, anh ta đã bị một chấn thương đầu nghiêm trọng và rơi vào hôn mê. Sau bốn tháng, khi anh ta tỉnh dậy, anh ta bị tổn thương não. Không phải kiểu người thực vật hay gì đó như vậy đâu, chỉ là trí nhớ sa sút thôi.”

“Nhưng người đàn ông đó, người bước ra từ căn nhà của ông ta... ông ta nói rằng Adam đã chết. Chị đã nghe thấy rõ. Ông ta cầm ví của Adam và nói, 'Anh ta chết rồi’.”

“Vậy thì ông ta đã nhầm”, Paul nhún vai, như thể đó là một tình tiết nhỏ nhặt. “Ông ta đâu phải bác sỹ đâu, đúng không? Chỉ là một gã nào đó. Louisa, Adam đã không chết trong tai nạn đó. Chị đã không giết anh ta. Chị có hiểu em đang nói gì không? Em nghĩ chị sẽ vui chứ?”

“Chị có vui mà”, cô nói dối.

“Chị trông không có vẻ gì như thế cả. Quỷ thần ơi, nếu em nghĩ mình là một tên sát nhân và rồi có người nói rằng em không phải, đó hẳn là tin tuyệt vời nhất mà em từng nghe. Chị không hiểu điều này nghĩa là gì sao, Louisa? Chị đã được tự do, không chỉ về thể xác mà là...” Cậu nhìn xung quanh chiếc xe như thể đang tìm một từ hợp lý từ chỗ sách của cô, “... cả tinh thần.” Vẻ ngoài chín chắn của cậu biến mất và cậu lại trở về bản chất trẻ con, muốn được tuyên dương và rồi cáu bẳn khi không nhận được nó. “Em đã trải qua rất nhiều rắc rối vì chị. Chẳng lẽ chị không muốn biết chi tiết sao?”

Cô không muốn biết chi tiết; chỉ tóm tắt thôi đã đủ đau lòng và rối bời rồi. “Nếu anh ấy còn sống, bây giờ anh ấy đang ở đâu?” cô cự nự.

“Em không có nói anh ta vẫn đang còn sống, em chỉ nói chị đã không giết anh ta.” Những giả thuyết mới nảy qua nảy lại trong tâm trí cô tựa như trái banh trong trò pinball.

“Paul, đừng giỡn nữa.”

“Em đã lần theo anh ta cho đến khoảng mười năm về trước. Lúc đó anh ta vẫn còn sống. Sau đó em đã cố tìm thêm nhưng anh ta cứ như biến mất khỏi bề mặt trái đất vậy. Anh ta hiện được coi là đang mất tích. Đó là điều tiếp theo chúng ta cần tìm cho ra nhưng em nghĩ chúng ta có thể làm điều đó cùng nhau. Em nghĩ chị sẽ vui.” Cậu lặp lại một cách buồn rầu. “Lẽ ra em không nên xía vào.”

“Chị không biết mình thực sự muốn gì, không biết mình đang nghĩ gì nữa”, cô thì thầm.

“Sao chị lại không biết...? Có gì để nghĩ chứ? Hãy cho em biết khi nào chị quyết định, được không?” Paul đáp, và cuộn mình lại trong phiền muộn. Cô muốn đuổi cậu ra khỏi nhà mình đến mức cô đã định kéo hết chăn rồi lăn cậu trần truồng ra ngoài tuyết. Không hay không biết, cậu đã ngủ say chỉ trong vài phút. Và cô thấy bứt rứt giữa việc đánh thức cậu dậy và đòi cậu kể hết chi tiết với việc để cậu ngủ thêm để cô có thể chấp nhận điều mình vừa nghe.

Cậu hẳn nghĩ mình đã giải phóng cô khỏi ngục tù của tội lỗi; cậu thật không hiểu cô chút nào. Cô vẫn có thể cảm nhận được ngực Adam áp vào lòng bàn tay cô và cả cơn giận dữ đã đẩy anh xa khỏi cô. Trong khoảnh khắc đó, cô đã muốn anh chết, nhiều như bất cứ gã sát thủ mang vũ khí nào. Cô biết đó mới là điều quan trọng. Và cũng là điều Paul không hiểu. Cô ước mình có thể tống lại tất cả những suy nghĩ trẻ thơ, ngu ngốc, “thanh thản tâm hồn” vào mặt cậu cho cậu mang về, và rằng cô sẽ mãi là kẻ giết người cho dù Adam có sống đến trăm tuổi và có một cái chết bình yên, tự nhiên. Suy nghĩ cũng nguy hiểm ngang với hành động, không phải Kinh thánh đã nói vậy sao? Nếu là Adam, anh ấy sẽ hiểu.

Một suy nghĩ xuất hiện trong đầu cô; không phải suy nghĩ hay ho gì, cô có thể nhận ra điều đó qua sự vụt mất của nó mỗi khi cô cố gắng nghĩ kỹ hơn. Cuối cùng nó lại sáng rõ ngay khi cô định bỏ qua, và khiến cô bừng tỉnh. Bằng việc đưa Adam về từ cõi chết, Paul đã vô tình giết chết hy vọng. Nếu Adam còn sống, cô nghĩ, tại sao anh không quay về với cô? Dù là vì yêu hay vì hận, tại sao anh không tìm cô?

ngoài những gì tôi đã nói.” Woburn nói. Ông ta dừng nhai và đánh máy. “Nghe này, tôi sẽ gửi cậu số điện thoại của bên hỗ trợ nhân chứng. Họ sẽ nói với cậu những gì cần chuẩn bị, và cách nào để đối phó với những tình huống khẩn cấp. Cậu sẽ ổ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Erin Kelly

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.