Ba Lần Xuống Tóc

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
TÁM

❊ ❊ ❊

Để bảo tồn lực lượng trước các cuộc tấn công ồ ạt của thực dân Pháp sau khi chiếm lại được Hà Nội ra các tỉnh phụ cận, quân ta, một lực lượng lớn trở lại Việt Bắc lập chiến khu kháng chiến, một bộ phận khác ẩn vào lòng dân chiến đấu giữa hang ổ địch hoặc ém quân tại các vùng rừng rậm, heo hút củng cố quân số lập vùng tự do ngay sát nách địch. Chiến tranh toàn dân như lửa cháy âm ỉ trong đống rấm. Nhiều tỉnh, nhiều địa phương đều lập vùng kháng chiến theo đặc thù của mình. Đây là thời gian đầu kháng chiến, lực lượng ta ở thế rút lui và cầm cự để bảo toàn và củng cố sức mạnh cho sau này.

Theo đà tiến quân của giặc các làng tề mọc lên. Bọn có thâm thù với cách mạng, nhân đà này uốn lại gối, khom lại lưng để bám gót quan thầy. Chúng quát nạt dân, chỉ điểm vây bắt cán bộ. Nhà cháy. Người chết. Những cán bộ bí mật bị khui hầm. Nhiều du kích bị giặc mổ bụng phơi thây. Lính xâm lược có bọn Việt gian tiếp tay đã gây không ít tổn hại cho lực lượng kháng chiến.

Giặc ở trong nhà mình. Những con rắn độc sau ngày giấu mặt đã lè lưỡi cắn càn, phun nọc độc. Không có cuộc càn quét, vây bắt nào không có những tên mũi tẹt, da vàng thuộc loại người Việt gốc giặc thì thào, chỉ trỏ.

- Những kẻ độc ác dẫn đường cho giặc tàn sát đồng bào mình. Tội ác này không thể dung. Bọn chúng trở thành nguyên nhân để các đội hành động Công an được thành lập. Đây là các đơn vị xung kích của lực lượng kháng chiến trong lòng địch, một đội quân đặc biệt chuyên trách việc thi hành nghiêm khắc các bản án đối với bọn phản động.

Rãng là người của đội quân này. Công việc được phân công theo khả năng. Hôm chuyển Rãng từ đơn vị trinh sát sang đội hành động đồng chí chỉ huy nói:

- Cậu thông thuộc địa bàn, có thời gian làm trinh sát lại biết một chút võ nghệ, tôi tin là sẽ làm được. Cũng cần phải nói thẳng thế này. Đây là việc khó khăn và nguy hiểm vô cùng. Mỗi lần xuất trận là một lần vào hang cọp. Đối tượng là kẻ thù không đội trời chung của cách mạng. Chúng sẽ chống đối đến cùng, quyết liệt đến cùng nếu ta sơ hở. Có tin đồng chí cấp trên mới giao nhiệm vụ nặng nề này.

- Tôi xin hoàn thành nhiệm vụ.

Đồng chí chỉ huy nắm chặt tay Rãng:

- Rãng sẽ làm được. Có điều trước lúc chuyển công tác nên tranh thủ về thăm nhà. Vùng quê cậu đang còn giáp ranh. Đã mấy tháng nay chưa về thăm quê phải không? Nếu gặp Thơi cho mình hỏi thăm. Ngoài chuyện riêng tư nên tạo điều kiện tốt hơn nữa để Thơi hoàn thành công việc giúp chúng ta. Những việc trước đây Thơi làm đều rất quý. Một con người tốt, một cơ sở tin tưởng của chúng ta đấy.

Người chỉ huy thật tình cảm. Tình lý trước sau trọn vẹn. Làm lãnh đạo Công an nhưng anh luôn luôn lấy cái tình để thúc đẩy công việc. Tuy vậy, anh cũng là người nguyên tắc. Cách nói của anh với chiến sĩ là cách nói mở nhưng cũng là khép. Động viên là tình cảm, giao công việc là trách nhiệm. Có kiểm tra, nhắc nhở, phê bình, cả kỷ luật và chuyển đổi công việc nữa. Anh có tên cúng cơm, cả tên hoạt động nữa nhưng mọi người quen gọi là bác Trưởng hoặc anh Một. Gọi vậy, có hai lẽ. Thứ nhất trong đơn vị anh là người lớn tuổi hơn cả. Thứ hai trong danh sách cơ quan anh luôn là người đứng đầu, có số thứ tự là con số một. Rãng thường gọi anh là đồng chí chỉ huy, khi có chuyện riêng tư, tình cảm lắm mới gọi là bác Trưởng, anh Một. Lần này trong câu chuyện của người chỉ huy có cả chuyện gia đình. Rãng nghe anh nói, tự dưng lòng anh thấy nhớ bố mẹ, nhớ Thơi lạ lùng. Quê hương Rãng bao giờ cũng hiện lên đầu tiên trong anh với những gương mặt thân quen đó. Rồi cũng từ đó hiện lên con đường vòng quanh làng, cái giếng đá nước trong vắt, những đứa em của cả hai nhà, bố mẹ Thơi nhất là ông cụ với cái nhìn lúc nào cũng như sợ có điều gì không hay với con gái mình. Riêng với Thơi thì cái sự nhớ Nhưng ấy càng ngày càng đặc biệt hơn. Cả hai, chưa đứa nào nói một lời yêu, chưa một lần ướm hỏi về chuyện gia đình mà sao như đã là của nhau lâu lắm rồi.

Hình như thứ tình yêu thôn quê ấy, dân dã ấy từ bao đời nay mấy ai đã cần đến văn bản. Vậy mà sao trong câu ca dao lại bảo "Yêu em anh nắm cổ tay - Anh hỏi câu này có lấy anh không". Với Rãng, có cho kẹo anh cũng chẳng dám nói với Thơi câu ấy. Nay mai, nếu bố trí được, về làng gặp Thơi có lẽ cũng chỉ nhìn nhau là nhiều thôi. Nhưng, đang lúc bom đạn, sống chết này cũng nên nói với nhau một câu gì chứ. Hai đứa bằng xương, bằng thịt hẳn hoi chứ có phải là gỗ, là đá đâu mà cứ ngậm hột thị mãi. Lần này thì phải nói, nói hết tấm lòng mình với Thơi. Có nói được mình mới yên tâm trong công việc. Và Thơi, chắc cũng thế. Anh biết, Thơi cũng là người của lực lượng. Nhiệm vụ cụ thể thế nào anh không được rõ nhưng anh tin người anh yêu sẽ làm tốt công việc được lãnh đạo giao. Nghĩ tới đây Rãng lại nhớ tới lời Mẫn hôm nào. Mẫn nói là để động viên nhưng cũng là tâm can của Rãng nữa. Anh cũng đã định thần trong bụng lúc nào đó thuận lợi sẽ thưa chuyện bố mẹ đến xin Thơi về làm dâu trong nhà. Việc tính chưa xong thì súng đã nổ. Và chỉ nay mai thôi quê mình rất có thể là vùng tạm chiếm. Nghĩ tới đây lòng dạ Rãng thấy nóng như có ai châm lửa.

Rãng chưa kịp tranh thủ về thăm quê thì trước đó giặc đã vây làng. Bố mẹ anh, bố mẹ Thơi đã bị giặc hành hung. Còn Thơi... Rãng như bị vứt vào bếp than đỏ khi nghe chuyện...

Tiếng súng của tên Đồn trưởng Tây lai cùng tiếng hô "thôi" của hắn như còn vang lên đâu đây. Sau tiếng súng là dáng hùng hổ của kẻ có quyền vây ráp cao nhất.

Mấy tên lính Ngụy, trương tuần bị gạt ra ngoài bằng cú đưa ngang tay rất mạnh. Hạ sĩ Lé và lý trưởng trơ mắt nhìn, miệng mím lại vừa bực vừa sợ. Đồn trưởng Tây lai khẽ nâng Thơi đậy đưa đến chiếc ghế trống gần đấy. Hắn kéo chiếc ghế vào đối diện với chỗ ngồi của mình rồi lịch sự nói:

- Mời cô Thơi ngồi. Xin lỗi cô về những việc làm quá tay vừa rồi.

Lúc này Thơi mới bình tĩnh nói:

- Thưa quan đồn, tôi là người vô tội...

- Cô cứ nói tiếp đi!

- Không biết vì cớ gì, ông Hạ sĩ Lé lại dẫn người đến nhà bắt tôi. Tôi tự hỏi, có phải vì chuyện mất trộm trâu ngày trước...

Hạ sĩ Lé chạy vội ra, giơ tay đặt ngang trán kiểu chào:

- Thưa quan...

Quan đồn chỉ tay về phía Lé:

- Để cô Thơi nói. Ta chưa hỏi anh. Chuyện con trâu mất trộm tôi có biết. Chuyện Hạ sĩ Lé đây bị Công an Việt Minh bắt tôi cũng đã hay. Chuyện con trâu là chuyện đương nhiên. Việc này ông Lé có lỗi với gia đình cô Thơi. Chúng tôi không gây phiền phức cho cô Thơi về chuyện này. Hoàn toàn không, cô tin chúng tôi đi. Bây giờ đên việc khác tôi muốn hỏi cô Thơi và mong cô nói thật lòng.

- Xin quan cứ hỏi!

- Cô có quen biết ông Rãng.

- Dạ có!

- Ông Rãng là người cùng làng.

- Chúng tôi ở cùng xóm.

Quan đồn gật gù:

- Còn là người yêu của nhau nữa.

Thơi lúng túng:

- Thưa, chúng tôi mới chỉ là bạn của nhau. Bạn từ thuở nhỏ.

Quan đồn nheo mắt nhìn Thơi, hóm hỉnh:

- Từ thân đến yêu là mấy. Nhất là... càng ngày hai người càng thân thiết với nhau hơn.

- Thưa...

- Cô Thơi không nói chúng tôi cũng biết. Chúng tôi còn biết cả các chuyện mà cô Thơi không ngờ tới nữa. Thôi việc ấy để sau. Giờ tôi chỉ hỏi cô Thơi một câu. Có cô nói có, không cô nói không.

- Xin quan cứ hỏi.

- Cô có biết ông Rãng là một Công an Việt Minh không?

- Tôi không rõ ạ!

- Có hay không?

- ... Không ạ!

- Này cô gái, cô đang nói chuyện với ai cô biết chứ. Súng đạn đây nữa chắc cô nhìn rõ hơn chúng tôi.

- Bẩm quan, tôi biết.

- Tốt. Tôi xin hỏi tiếp. Sau chuyện giúp Công an tìm được con trâu mất trộm cô còn giúp Công an làm nhiều việc khác nữa.

- Dạ, thưa...

- Cô lại định nói không với chúng tôi chứ gì. Nghe tôi nói tiếp đây. Bề ngoài cô không phải là Công an nhưng bên trong cô ngấm ngầm giúp họ. Những ngày vừa qua người của chúng tôi đã nhìn thấy cô ra vào các vùng giáp ranh, những chỗ có quân Pháp chiếm đóng.

- Chúng tôi chỉ buôn bán kiếm sống.

- Và cả buôn tin của chúng tôi bán cho Việt Minh nữa.

Tên Tây lai cười khẩy. Đôi mắt lơ lớ xanh của hắn nhìn như dán vào người Thơi. Đôi mắt ấy như muốn làm tất cả công việc của một tên quan đồn cùng một gã đàn ông.

- Tôi nói vậy có đúng không, cô Thơi?

- Thưa, tôi còn ít tuổi, việc bố mẹ giao cho chưa làm xong thì làm sao có thể làm được việc khác ạ?

- Ố là là... một biện minh không có sức thuyết phục. Lúc chúng tôi chiếm lại Hà Nội đã có những liên lạc viên tí hon chạy qua bom đạn, những cô gái còn đang tuổi cắp sách đến trường xung phong công việc cứu thương. Họ chống trả chúng tôi từng giây từng phút một. Cô còn lớn tuổi hơn họ...

- Thưa quan, chúng tôi quê mùa.

- Quê mùa mà biết vào thành phố, thị xã như vào làng mình. Cô Thơi ạ! Cô không giấu nổi chúng tôi đâu. Ngay việc sáng nay cô trốn trên cây nhãn, che được cả những cặp mắt ranh mãnh của quân ông Hạ sĩ Lé cũng nói lên được cô là người như thế nào rồi.

Mặt Thơi lạnh như không khi nghe tên Tây lai nói. Đôi mắt cô cũng im phắc khi nhìn lại cái nhìn của hắn. Cha mẹ sinh ra Thơi cái tính gan lì thì nay cái tính ấy đang được đưa ra để thi thố với một tên Tây lai quyền hành lại có súng, có đạn hỗ trợ. Hắn nói về Thơi chẳng có điều gì sai nhưng cũng chỉ nói để mà nói. Thơi đã từng nghe anh Rãng bảo, làm việc gì, muốn bắt ai cũng phải có bằng cớ. Còn cách nói này của tên Tây lai, có thể là đúng đấy nhưng chỉ là theo phỏng đoán, kiểu "bắt nọn" như dân gian hay nói. Biết vậy, nên cách trả lời nào của Thơi cũng một ý không trong lúc tên quan đồn luôn luôn dồn cô vào thế phải nói có.

- Cô nghĩ sao về những điều tôi nói, cô Thơi?

- Dạ, tôi không dám ạ. Chỉ muốn xin thưa với quan, tôi là con gái quê mùa, mọi việc có liên quan to tát tôi đâu có khả năng.

- Cô vẫn nói không với tôi?

- Xin quan lượng xét.

- Khó khăn đấy cô Thơi ạ. Chỉ cần cô nói có một câu sự việc sẽ khác đi rất nhiều.

- Thưa quan. Thật tình...

- Với những điều như tôi nói ở trên, cô đã bị bắt. Lính đâu!

- Dạ...

- Trói người con gái này lại. Về đồn...

Đôi cổ tay Thơi bị trói giật ra sau. Cô bị vây kín trước đám quân càn quét. Khi ông bà Thời và lũ em đến chỉ thấy nhốn nháo một đám người. Họ gào khóc khi chẳng thấy Thơi đâu. Thơi như bị nuốt chửng giữa súng ống và thú dữ.

Về đồn, tên Tây lai lệnh nhốt Thơi trong phòng kín. Vào bữa chiều chúng cho nước uống, cơm ăn. Chập tối chúng cho người gánh nước, mang khăn, mang xà phòng đến cho Thơi tắm rửa. Chỗ Thơi bị giam có giường, chăn chiếu đầy đủ. Buổi tối không được thắp đèn. Lần đầu tiên trong tối một mình Thơi sợ. Ở nhà còn có bố mẹ, các em. Bây giờ thì bốn phía tối bưng. Chỉ có mấy lỗ tròn nhỏ thông hơi và cánh cửa lim khép kín. Phòng giam ở xa lô cốt nhưng lại gần bãi tha ma. Mới tối, tiếng run dế đã rỉ rả đưa đám. Thỉnh thoảng có tiếng quàng quạc của con vật nào đó nghe như tiếng rên xiết của quỷ sứ. Lần đầu tiên một mình giữa nơi đầy những sợ hãi này Thơi thấy chờn chợn. Ma quỷ Thơi chưa gặp mới chỉ nghe nói. Còn bọn người mặt quỷ thì Thơi đã thấy. Chúng cho cô ăn ngủ có vẻ tử tế thế này là thực bụng hay có mưu mô gì. Là con gái Thơi rất nhạy cảm với cái nhìn như cú vọ gặp mồi của tên Tây lai, gã Hạ sĩ Lé và bọn lính. Ban ngày còn bớt sợ chứ ban đêm không đèn đóm biết tính sao?

- Mở cửa! Mở cửa...

Tay đập, miệng nói, cánh cửa gỗ phòng giam rung lên trong tiếng gọi của Thơi. Tên lính gác mới đầu làm lơ sau vì Thơi đập mạnh quá phải hé mắt, chõ miệng vào hỏi:

- Có việc gì?

- Tôi có chuyện muốn thưa quan đồn.

- Tối rồi. Mai...

- Tôi muốn thưa ngay.

- Nói gì thì nói. Quan đồn đang bận, tôi nghe rồi bẩm sau.

- Tôi muốn gặp trực tiếp.

Thơi hy vọng ở sự ứng xử có vẻ lịch sự hơn của tên Tây lai. Không ngờ cách nói của Thơi khiến tên lính gác nổi cáu. Hắn nện báng súng vào cánh cửa phòng giam, chửi đổng:

- Mẹ mày. Lên cơn hả. Bố mày đang bị muỗi cắn đầy chân đầy tay đây này.

- Tôi chỉ muốn xin một ngọn đèn.

- Tên lính càng cáu hơn:

- Đã nói rồi. Đây là lệnh. Ngủ đi...

- Thơi phát bực:

- Lệnh gì mà lệnh lạ. Giam hãm người ta vô cớ lại không cho thắp đèn. Anh thông cảm giúp tôi được không?

- "Bà vãi" ơi, bà định giết "con" hay sao mà xui "con" ăn cứt gà thế. Dân "khố đen" như "bố mày đây" chúng nó sai gì làm nấy.

- Thơi ngọt giọng trở lại:

- Anh giúp tôi. Chỉ một hạt đỗ lửa thôi cũng được.

- Cô em thông cảm. Một tàn đóm cũng chẳng xong nữa là. Hạ sĩ Lé lệnh rồi.

- Ông ấy lệnh ra làm sao?

- "Cho nó ở trong tối mấy đêm cho nó biết tay".

- Ra thế...

- Ông ấy nói vậy đấy. Tôi trái lệnh sẽ bị cắt cơm chim cô hiểu không?

Thơi thôi không nài nỉ nữa. Tên lính canh cũng chẳng muốn giải thích thêm điều gì. Bóng tối vẫn lặng lẽ chiếm ngự. Nỗi bực mình vì cách giam người hèn hạ của tên Tây đồn và Hạ sĩ Lé khiến nỗi sợ hãi của Thơi vợi bớt đi. Bóng tối đã quen dần trong tầm nhìn. Tiếng côn trùng rỉ rả không còn ghẻ lạnh như trước nữa. Tiếng đi lại đều đều của tên lính gác cũng chẳng còn thù hận đến mức phải bịt tai như lúc đầu. Bây giờ Thơi đã quen dần với tiếng giày lính tẩy bịt sắt kêu "cọp cọp" xung quanh nhà giam. Cái âm thanh tù ngục ấy vô hình làm Thơi ấm lên một chút trong nỗi cô đơn sợ hãi bản năng.

Đêm thứ hai cũng thế...

Đêm thứ ba chuyện được lặp lại...

Sự chịu đựng của Thơi đã thành nếp quen khi bóng tối của đêm thứ tư vừa ập đến. Thơi đang dựa lưng vào tường, lim dim mắt thưởng thức cái sự quen bất đắc dĩ này thì tên lính gác mở khoá đưa vào cho cô một cây đèn dầu to. Ánh sáng bất ngờ loá lên trước mắt Thơi. Cô bàng hoàng.

- Thế này là thế nào?

Thơi ngạc nhiên hỏi và có ý khó chịu khi mỗi lúc ngọn đèn mỗi sáng hơn.

- Cô không thích có đèn à?

Tên lính gác hỏi lại và giải thích tiếp:

- Đây là đặc ân của quan đồn đối với cô.

Thơi cười mỉm vì cái đặc ân kỳ quặc này. Lúc đầu là vậy, bây giờ là vậy. Kẻ có quyền là thế ư. Sự chưa từng trải nhiều đã khiến Thơi thấy cái lệnh ấy nó buồn cười làm sao.

- Các ông mang đèn đi đi. Tôi không cần nó cũng được.

Tên lính cười khành khạch:

- Cô không cần nhưng quan cần.

- Cần gì ở tôi cơ chứ?

Tên lính khành khạch cười tiếp:

- Rồi sẽ biết. Tôi nói lại. Từ tối hôm nay cô phải thắp đèn. Đó là lệnh.

Nói rồi, cửa buồng đóng sập lại. Tên lính đã khoá cửa theo phận sự. Một mình Thơi ở giữa căn buồng hẹp sáng choang. Tự nhiên Thơi lại thấy sợ. Nó hoang hoang làm sao. Cái nào cũng loá trắng. Hôm không được dùng đèn, căn phòng lụp sụp và chật chội. Còn hôm nay rộng rênh như bãi vắng. Tự nhiên Thơi thấy sợ ánh sáng. Cô lấy tay vặn nhỏ ngọn đèn lại lập tức từ ngoài tiếng tên lính canh nói vọng vào:

- Vặn trả ngọn đèn như cũ.

- Tôi chuẩn bị đi ngủ.

- Ngủ cũng vậy. Ngọn đèn phải được thắp sáng như thế cho đến tận sáng. Hạ sĩ Lé ra lệnh như vậy.

Lại vẫn tên Lé. Trò như trẻ con vậy mà làm Thơi không sao nhắm mắt được. Cái màu sáng đèn dầu mọi khi bình thường lúc này lại cứ chong chong. Nghĩ đến Lé, đôi mắt Thơi căng ra như muốn đứt mạch máu.

Đêm đầu tiên có đèn Thơi không làm sao chợp được mắt.

Đêm thứ hai, Thơi nằm quay mặt vào tường cảm giác như có gì xoi xói ở sau lưng.

Đêm thứ ba Thơi phải ngồi gục mặt vào gối phát khóc lên vì ức.

Chập tối đêm thứ tư. Như mọi bận tên lính canh mở khoá đưa cơm nước vào cho cô còn hôm nay hắn đi tay không và nói với Thơi bằng một giọng trống không:

- Chuyển chỗ ở!

- Đi đâu?

- Lắm lời! Đi tù chứ đi đâu mà lúc nào cũng hỏi.

- Ô hay. Đây là chuyển chỗ ở, tôi hỏi chuyển đi đâu cơ mà.

- Có muốn ăn tát không mà hỏi lắm thế. Đi…

Thơi lẩm bẩm:

- Đi thì đi…

- Cô chửi tôi đấy à?

- Đâu dám ạ!

Thằng lính canh lẩm bẩm chửi:

- Mẹ nó chứ. Chưa bao giờ phải canh cái loại đặc biệt như loại tù nhân này.

- Thầy lính bảo sao ạ?

- Hề... hề... cái mả nhà chị ấy. Chị làm mấy đứa tôi phát ốm về cái chuyện canh gác chị.

Đã bước xuống nước phải lội, phải bò. Nông sâu làm sao, rộng hẹp làm sao là điều Thơi chẳng thể thờ ơ. Thơi lo nhất là lo cho thân gái của mình. Chuyện liên quan tới anh Rãng, đến Công an cô tự nhủ chỉ nói "không" với cái lắc đầu thì chúng chẳng có thể làm gì được. Lúc này đây, giữa bốn bề dây thép gai vây kín, bọn lính ngày đêm rầm rập, một con mèo lạc vào đã bị chúng đập chết tươi thì tìm cách gì có thể thoát được.

Chẳng ai có thể bảo vệ được mình bằng chính mình. Cô đi theo người lính canh chuyển chỗ ở mà như đang lội tiếp vào một vùng lầy lội khác.

Phòng giam lần này của Thơi khác xa với phòng giam cũ. Nó rộng rãi, sạch sẽ. Có nhà tắm, vệ sinh ngay cạnh. Có cả ngọn toạ đăng to, có chụp che sáng. Căn phòng giống như phòng khách hơn là phòng giam.

Thơi bị tên lính canh đẩy vào phòng. Cô bước lùi hỏi:

- Sao thầy lính lại đưa em vào đây?

- Không vào đây thì vào đâu. Bọn phụ nữ các cô chỉ giỏi cái khoản ưỡn ẹo.

- Thầy lính nói gì em không hiểu.

Tên lính canh lắc đầu, giọng đay nghiến:

- Bà ơi, bà vành tai ra mà nghe cho rõ đây. Bố mẹ con có sống dậy, có ra ngõ bắt được vàng được bạc cũng chả sướng như bà bây giờ đâu. Tù mà được ăn cơm gà, được ngủ màn trắng. Tù mà được người ta gánh nước vào cho tắm. Bà là cái loại tù nhân nào thế này. Tổ sư bố cái giống có L. này! Chúng ông khổ vì mày.

Thơi giật mình trước lời nói thô lỗ của tên lính canh. Càng sợ hơn khi cô thấy sự bày biện sang trọng trong phòng. Gương lược kia để làm gì, cả son phấn trên bàn trang điểm nữa. Cái bộ bàn ghế này đâu phải để cho con gái ngồi mà là dùng cho đàn ông uống rượu. Mặt giường trải chiếu hoa, một đôi gối bông, một tấm chăn mỏng. Căn phòng như buồng tân hôn, buồng của thú vui trai gái. Nó không thể là buồng của một người tù.

Thơi đùng đùng đi vội ra ngoài. Bước vô định. Cô cứ đi. Tên đứng gác đuổi theo:

- Cô đi đâu?

Thơi nài nỉ:

- Xin thầy lính đưa tôi đi giam chỗ khác. Tôi xin thầy, thầy thương tôi.

Vừa nói Thơi vừa đi. Tên lính canh đuổi theo, bước chặn ngay, giọng lạnh lùng:

- Đây là đồn Tây cô hiểu không. Bước liều, bọn lính bắn chết bây giờ.

- Chết cũng được. Tôi không quay lại nơi ấy đâu.

Tên lính canh giậm chân:

- "Bà vãi ơi là bà vãi", có ai ngu hơn bà không? Khối con đĩ hàng huyện hàng phủ mơ được như bà mà không được đấy.

Thơi nghiêm mặt:

- Tôi là người chứ không phải là đĩ. Xin thầy lính đừng có nói chuyện ấy với tôi nó nhục lắm.

Tên lính khề khề cười:

- Nhục cái con tiều. Sướng đến sũng người ra còn điệu.

- Thầy lính nói gì tôi không hiểu?

- Giả vờ, giả vịt. Ta còn lạ gì lũ cô đầu phố huyện chúng mày.

Thơi lắc đầu:

- Thầy lính hiểu lầm nhà em rồi.

- Lầm cái tổ sư bố nhà cô. Không thế mà lại có chăn hoa, gối hoa a. Hi hi... "Hoa tàn nhị rữa, ong bướm lả lơi. Ai sinh ra cái giống là cái giống người. Cái L. có một có B. có hai". Thôi đi, mẹ trẻ. Ông Lé, ông đồn ông ấy nhìn thấy thì chết con bây giờ.

Thơi như bị chôn chân xuống đất. Cô đang ở giữa giông bão. Lúc này, sấm sét, mưa gió có thể ập xuống thân gái bất cứ lúc nào. Thơi quyết thi gan với người lính canh.

- Cô có đi không thì bảo?

- Không.

- Bướng hả?

- Tôi không đi đâu hết.

- Muốn ăn báng súng hay sao thế này?

- Xin thầy cho tôi một viên đạn.

- Cô đùa tôi đấy hả.

Thơi đưa tay nâng mũi súng của tên lính canh lên ngang ngực mình. Cô nhìn hắn với cái nhìn nghiêm trang:

- Thầy lính ơi, với tôi, lúc này được chết là thanh thản nhất.

Người Thơi như ở trong tư thế sẵn sàng nhận đạn. Mặt tên lính canh tái dần. Cây súng hắn cầm run lên rồi vội chúc nòng xuống đất:

- Thôi thì con lạy bà. Bà muốn gì bà nói với ông Đồn, ông Lé. Em chỉ là quân bảo đâu làm đấy. Xin mẹ quay lại cho em nhờ. Mẹ mà chết em cũng chết.

- Vậy thì nhờ thầy lính nói với ông Đồn, ông Lé giúp. Tôi có nguyện vọng muốn chết.

Thơi nói chưa hết câu đã nghe tiếng cười to đằng sau. Gã Tây lai đã thôi mặc đồ nhà binh thay vào đấy là bộ thường phục được là lượt sạch sẽ:

- Cô Thơi làm như thế là phụ tấm lòng tốt của chúng tôi rồi đấy.

Thơi nhắm nghiền mắt lại khi có tiếng Tây đồn. Hắn là con lai nên nói rất chuẩn ngôn ngữ Việt, lại dịu dàng nữa mà sao cô nghe như có đất, đá, gai góc đổ vào người.

- Nào nghe tôi...

Vẫn dịu dàng tiếng hắn. Thơi đứng im bất động. Bằng một động tác rất điệu nghệ Tây lai xoay người cô lại:

- Nên biết điều cô Thơi ạ! Cô là người có tội, dĩ nhiên là như thế. Cô lại là cô gái xinh đẹp, trẻ trung. Cũng dĩ nhiên là như thế. Tuổi như Thơi mà phải phí hoài trong tù ngục thì thật tiếc.

- Thưa quan đồn, em là phận gái chân yếu tay mềm, chẳng làm gì nên tội. Em đã kêu oan với quan từ làng, quan không tha. Nay được quan cho lên đây, chưa bị đánh đập, xỉ vả mà sao em thấy chỉ toàn sợ với sợ.

Tây lai vỗ vỗ đôi tay vào nhau:

- Bây giờ thì không, hoàn toàn không. Cái trò trả thù vặt của Hạ sĩ Lé đã bị ta phát hiện. Tôi nói thế này có phải, Lé là một thằng người có khuôn mặt đàn ông nhưng bụng dạ đàn bà. Hèn hạ! Hèn hạ quá. Tôi nói vậy, chắc cô Thơi hiểu.

- Đa tạ quan đồn.

- Người đẹp lại khách sáo rồi. Thơi xem, từ hôm gặp Thơi đến giờ tôi toàn nói thật. Giờ cũng nói thật. Lát nữa ta ngồi trò chuyện với nhau tôi cũng nói thật. Giờ Thơi nghe tôi, ta cùng về.

Thơi vẫn đứng ì. Tây lai mật vẫn tươi như cũ, nói tiếp:

- Thơi không thể làm thế này lâu được. Chỉ cần tôi lơi tay ra là bọn lính vô học nó sẽ xông đến lôi Thơi đi như lôi một con vật. Cô hiểu ý tôi chứ?

Hắn đủ quyền làm như thế lắm, Thơi hiểu. Bốn mặt đồn là dây thép gai, hào sâu và mìn cài sẵn, Thơi khác nào như con chim chích nhỏ bị nhốt trong lồng sắt. Rãng ơi, giờ anh đang ở đâu. Anh có nghĩ Thơi đang lâm vào cảnh khốn nạn này. Anh có biết nó sẽ kết cục ra sao khi mà Thơi không thoát khỏi vòng vây bủa mềm mại và nanh ác này. Hắn đang cười kia thôi, cái thằng quan đồn Tây lai ấy. Nhưng một lúc nào đó con mèo đội lốt thỏ sẽ ngấu nghiến vùi dập và tàn hại Thơi. Trời ơi... cứ nghĩ tới lúc oan nghiệt ấy mà Thơi gai lạnh khắp cơ thể. Phải một mình giữa bao nhiêu cạm bẫy và mưu mẹo mới thấy thân gái như là sự trời đày khi sa cơ lỡ bước.

- Mời cô Thơi vào nhà.

Thơi lưỡng lự khi đặt chân vào nơi mà Tây lai dành cho cô.

- Đây sẽ là nơi nghỉ của Thơi.

Quan đồn Tây lai vẫn từ tốn từng câu một khi nói với Thơi. Giọng hắn bình thản như không.

- Hãy chấp nhận lòng tốt của chúng tôi. Đúng ra là của tôi. Xin cô Thơi đừng ngại. Từ hôm nay, căn phòng này không còn là trại giam nữa. Chắc Thơi hiểu được sự quý mến của tôi.

- …

Thơi chỉ nghe mà không dám trả lời. Tên quan đồn Tây lai đang muốn dẫn cô đến đâu, về đâu. Hắn cần cô hay cần Rãng và đồng đội của anh. Nếu cần cô thì đấy là điều thật khủng khiếp. Thơi cau mặt khi mường tượng ra những tình huống, cảnh ngộ mà đời một người con gái khi gặp phải quỷ dữ. Cái quý nhất của mình sẽ bị cướp đi. Da thịt mình, tài sản đời trinh nữ vốn chỉ muốn dành cho một người sẽ bị lũ đồ tể giằng xéo, dày vò. Trời ơi... khi ấy sẽ là thế nào Thơi không sao có thể tưởng tượng. Còn lúc này, chỉ cần nghĩ đến thôi Thơi đã thấy bủn rủn hết cả chân tay.

Thân thể cô như có ai giành giật, mổ xẻ…

- Kìa Thơi, Thơi vào nhà đi.

- Tôi nói lần thứ hai: Thơi vào nhà đi!

Thơi bước những bước vô tình, chậm rãi vào căn phòng mà gã Tây lai Đồn trưởng đã dành cho mình. Vào chỗ sung sướng mà cô có cảm giác như đang xuống địa ngục. Gã Tây lai quái đản này đang bắt cô phải lựa chọn.

- Thơi ngồi đi.

Khi đã đến gần chỗ để bộ bàn ghế tiếp khách rồi Tây lai lại càng mềm mỏng hơn. Hắn nhẹ nhàng cầm cánh tay Thơi như cầm một cành hoa. Ánh mắt hắn, nụ cười hắn ra dáng một đàn ông trước một sắc đẹp.

- Thơi uống nước nhé. Chè hãm bằng nước mưa tôi đã sai bọn lính pha đấy. Tôi biết quê Thơi toàn uống loại đặc sản này. Bọn tôi chỉ nghiện cà phê.

Thật tai quái. Tây lai biết cả ý thích uống nước chè hãm của quê Thơi. Hắn như từ ngõ làng của Thơi chui ra. Thơi ở giữa những lời dịu ngọt mà sợ hãi. Cô có thể làm gì trước cái khuôn mặt khá điển trai và niềm nở nọ. Giá cái khuôn mặt ấy nó dúm dó lại, giá cái cặp môi đỏ kia không còn đỏ nữa mà tím tái như miếng thịt trâu ôi có khi Thơi lại thấy dễ chịu hơn. Tự nhiên Thơi nghĩ đến hình ảnh con mèo vờn con chuột. Con mèo có bộ vuốt đang là tên Tây lai này đầy. Còn Thơi, có hơn hay kém một con chuột. Chú chuột nhắt phải vía mèo thì mềm oặt ra, còn Thơi, cho tới lúc này vẫn còn đủ tỉnh táo để đối phó. Vũ khí tốt nhất lúc này của Thơi là sự im lặng cùng nét mặt vô cảm.

- Chắc Thơi biết. Không phải vô cớ Hạ sĩ Lé cho quân vây và lùng bắt cô. Người có liên quan tới Việt Minh nhất là Công an Việt Minh, tội gì chắc Thơi rõ. Chúng tôi có những bằng chứng về những việc đó...

Tây lai dồn Thơi, bắt Thơi phải nói. Thơi đã hé miệng và nói câu nhiều lần từng nói:

- Quả thật tôi oan. Những điều quan nói là do sự trả thù mà Hạ sĩ Lé đã dựng lên.

Tây lai nhíu mày. Cái nhíu mày của gã đàn ông đa tình chứ không phải là sự phản ứng của một quan đồn:

- Chúng tôi không chỉ dựa vào chứng cứ riêng của Hạ sĩ Lé. Thơi nên nhớ, Công an Việt Minh có những người như Thơi, chúng tôi cũng có những người như Thơi.

Thơi biết chẳng nên nói tiếp nữa đành trầm mặt, lặng tiếng. Tây lai lại rót nước mời Thơi:

- Cô uống nước tiếp đi. Thơi thấy bọn lính của tôi pha nước có bằng được bà nhà pha nước cho Thơi uống không nào?

- Dạ...

Tây lai đi ra phía cửa nhìn trước nhìn sau rồi quay vào. Đôi cánh cửa được tự tay hắn khép lại. Một cảm giác ớn lạnh tràn khắp người Thơi. Cô nín thở để tìm sự trấn tĩnh...

Tây lai nhẹ nhàng đi vào, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và tươi cười như cũ:

- Thơi sợ phải không? Đừng có suy nghĩ xấu về chúng tôi. Trong mắt của kẻ chiến trận Thơi là tù nhân. Với tôi, một gã đàn ông chưa vợ, xa nhà Thơi còn là một ý nghĩ khác. Chiến tranh có thể chấm dứt trong nay mai.

- Khói lửa rồi sẽ qua đi. Ai sinh ra lại muốn bom đạn chết chóc đâu hả Thơi. Bố tôi người Pháp nhưng mẹ tôi lại là người Việt. Trong tôi, có nửa máu thịt là Việt Nam đấy Thơi ạ. Tôi muốn Thơi nhìn tôi với con mắt khác, một thanh niên Pháp lai Việt chứ không phải là một viên quan đồn mẫn cán.

Thơi nhẹ nhàng:

- Cái đó tuỳ thuộc vào quan. Tôi ít học, cạn nghĩ chẳng thể suy ra được những điều xa xôi.

Tây lai cười. Tiếng cười không ha hả như lúc có binh lính trước mặt mà rung thành tiếng nhỏ trong vòm họng:

- Thơi thông minh lắm. Nói được điều ấy là Thơi đã hiểu xa hơn những điều tôi nói nhiều. Giờ thế này, vòng vo Tam Quốc là điều người Tây không thích. Tôi thì, từ lúc đưa Thơi về đây đến giờ đã mạo phạm điều cấm kị này nhiều rồi phải không? Thơi thông cảm, tôi là dân Pháp lai mà. Và cũng để tránh cho Thơi nghĩ tôi đang làm trò mèo vờn chuột nên chỉ xin nói một câu thế này: Đúng luật bom đạn, Thơi là tù nhân. Tôi, tôi lại muốn chuyển luật chết chóc này sang luật hồi sinh, luật trái tim. Tôi muốn đấy là luật tình nhân.

Thơi vội ngẩng đầu nhìn thẳng. Từ đôi mắt tròn đen của cô gái quê có học là ngầm ý một câu trả lời không thể với gã Tây lai.

- Thơi thông minh, tinh nghịch và đẹp nữa. Một cô gái Việt có cá tính. Thật tiếc khi phải bỏ tù Thơi. Em cứ nghĩ cho kỹ. Xin lỗi, tôi phải dùng từ em khi chưa được Thơi cho phép.

Không gian lắng xuống. Căn phòng trong đêm qua ánh đèn, sáng và rộng ra. Nghe rõ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đặt bàn. Nghe rõ cả tiếng thở như cố nén lại của Thơi. Càng rõ hơn tiếng đi lại chậm rãi trên đôi giày thể thao của Tây lai. Giây phút như căng ra chờ đợi.

Tây lai đến trước mặt Thơi. Hắn cầm đôi bàn tay cô, kéo cô đứng dậy. Hai cơ thể đối diện nhau. Dáng mảnh mai của Thơi như muốn đổ nghiêng lại phía sau nhưng đã được đôi bàn tay của Tây lai bám chặt, giữ lại. Bất thần đôi bàn tay ấy xiết chặt rồi rung lên. Thơi hốt hoảng chân tay, cuống quýt muốn gỡ ra mà không gỡ nổi. Đúng cái giây phút mong manh ấy, đôi bàn tay Tây lai thôi bấu chặt vào da thịt Thơi, tiếng thở của hắn đều hơn cùng giọng nói rất nhẹ:

- Thơi đừng sợ. Tôi đâu phải mấy thằng Tây than củi. Sức mạnh của kẻ chân chính là chinh phục chứ không phải cưỡng đoạt. Giờ cũng đã muộn rồi, em đi nghỉ đi cho đỡ mệt. Chúc Thơi có một giấc ngủ ngon. Đừng mơ điều gì khác cả ngoài những điều tôi nói.

Tây lai úp mặt mình lên mái tóc đen và mượt của Thơi hít hà rồi lặng lẽ bước ra. Tới cửa gã quay lại, gửi cho Thơi một nụ cười hiền, sau đó, rất nhẹ nhàng khép đôi cánh cửa. Thơi ngờ ngợ nhìn theo bóng viên quan đồn, chững người nghe tiếng khép cửa và lúc này bần thần nhìn đôi cánh gỗ mím chặt đang đợi chủ nhân của nó đến cài then.

"Căn phòng này là của Thơi. Em có toàn quyền sử dụng. Cần gì, Thơi chỉ việc gõ cửa sai bảo khắc có lính phục vụ".

Tây lai đã nói như vậy. Lúc này đây, căn phòng chỉ còn mỗi mình Thơi. Hắn có thật tâm hay đang giăng lưới phỉnh phờ. Vừa nghĩ, cô vừa chậm chạp tiến lại chỗ cửa khép. Cô lặng ngắm cái chốt sắt đang chờ người đẩy qua. Cũng phải lúc lâu sau Thơi mới làm được cái công việc cài chốt an toàn ấy. Mọi việc xong xuôi rồi cô mới tựa lưng vào cánh cửa đứng thở. Những nỗi nén chịu giờ mới có cơ hội được dồn đẩy ra. Sau đó là nhẹ nhõm, mệt mỏi. Một cảm giác rã rời lan khắp người. Đôi mắt Thơi trĩu xuống. Cơn buồn ngủ tự đâu ập đến nhanh như cơn mưa mùa hạ. Thơi chỉ kịp lê chân về đến giường, ngả vội mình lên nệm trắng và thiếp đi lúc nào không hay biết.

Sáng hôm sau, một cảm giác ê ẩm khắp cơ thể khi Thơi cựa mình tỉnh dậy. Cô mở mắt nhìn trần nhà, những khe cửa sổ rồi nhìn xuống tấm chăn mỏng đắp ngang người. Tất cả như ngả nghiêng, chao đảo. Một sự chống chếch lạ lùng khi Thơi chợt nhận ra những thứ đang đắp lên, đang cọ vào da thịt mình đây không phải là quần áo tối qua cô đã mặc. Thơi đang bị nhốt trong một tấm chăn rộng với một cơ thể trần truồng. Bàn tay cô khẽ chạm vào cơ thể mình ở mọi chỗ mọi nơi, chợt nhận ra rằng đã có một bàn tay khác vầy vò mình suốt cả đêm qua khi cô thiếp ngủ. Một thứ mùi hắc hắc, khằn khặn và tanh tưởi nữa lùa ra khi Thơi hốt hoảng tung chăn ngồi dậy. Cô nhận ra mình đã bị chiếm đoạt.

Trời ơi... lúc đau đớn nhất người ta chỉ biết kêu trời. Trời là đấng siêu phàm xa xôi nhất cũng gần gũi nhất khi con người cần có sự che chở, thấu hiểu và chia sẻ.

Thơi đã chết lặng đi sau tiếng kêu ấy. Cô ngã vật ra giường khi nhận ra trong mắt mình trên nền trắng của nệm những chấm máu loang đỏ. Mất mát lớn nhất của đời con gái đã đến với cô một cách không ngờ nhất.

Trời ơi... Cánh cửa vẫn còn nguyên then cài, chốt đóng. Cánh cửa sổ vẫn còn nguyên khung chắn song. Bốn phía tường vẫn nguyên vẹn màu vôi trắng. Vậy mà, ai và bằng cách nào có thể vào đây làm hại đời con gái của Thơi được. Trời ơi... thế là từ nay, Thơi chẳng còn là Thơi của nỗi e thẹn, ấp ủ, chờ đợi nữa. Thơi chẳng còn là nỗi bí ẩn của mối tình với người trai làng mà những lần nằm mơ cô đã run lên khi bắt gặp anh. Rãng ơi... thế là hết, hết rồi. Đời con gái chỉ một lần như thế, dẫu muốn hay không cũng sẽ phải đeo trên mình cái gông của nhân phẩm, đạo đức. Sự thất tiết này là nỗi ê chề của Thơi, khi mà đời cô, bước vào tuổi chớm yêu, chỉ biết có mình Rãng và nghĩ đến Rãng. Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ:

- Thơi ơi… Thơi đã dậy chưa?

- …

- Mở cửa cho anh nào Thơi ơi!

Thơi nhận ra tiếng của gã Tây lai. Cái âm thanh vẫn dịu dàng, ngọt ngào vậy mà giờ đây nó xào xạo đến ghê người. Tai Thơi như có nhiều mảnh thuỷ tinh vỡ cọ sát vào nhau.

- Thơi ơi...

Thơi cuốn chặt tấm chăn vào người. Cô lấy hai ngón tay trỏ nút chặt hai lỗ tai mình. Ghê rợn quá. Đầu Thơi đập đập vào tường mỗi lúc mỗi mạnh. Có tiếng động nơi cửa sổ. Thơi đưa mắt nhìn. Cả cái khung gỗ bị lắc nhẹ rồi rời ra trả cho mảng tường một khoảng trống. Trời ơi... hắn đã vào bằng lối này. Thằng quỷ lai đã lừa Thơi. Bây giờ thì cả cái thân hình lừng lững của nó đang chui qua cái khoảng trống kia mà vào. Chiếc khung cửa được lắp lại như cũ. Kẻ rắp tâm đã thắng trong ván bài của mình trước cô gái trẻ.

Đồn trưởng Tây lai khẽ ngồi xuống mép giường. Hắn lấy tay giật giật đầu chăn, giọng chầm chậm:

- Thơi giận tôi lắm phải không?

- Khốn nạn!

- Tôi xin lỗi Thơi vì sự mạn phép này!

Thơi nức lên:

- Tôi không nghĩ ông lại tàn ác đến thế.

- Một trăm phần trăm không phải vậy. Thơi nghe tôi nói đây. Vì quá yêu Thơi mà tôi... Biết nói làm sao cho Thơi hiểu được lúc này.

- Thôi đi… Cái ông muốn ông đã được rồi. Giờ là cái tôi muốn.

Gương mặt Thơi tự nhiên đanh lại, già hẳn lên. Cô nhìn gã Tây lai như nhìn một thằng dại gái.

- Thơi nói đi, tôi xin nghe!

- Nếu ông cần tôi cho thú vui chốc lát thì xin cho ngay tôi một đoạn thừng, một viên đạn.

- Tôi nói với Thơi rồi, tôi là một gã đàn ông độc thân.

- Vậy thì xin quan đồn cư xử cho đàng hoàng.

Mặt Tây lai rạng lên. Gã nhìn Thơi với vẻ mặt của đứa trẻ được ban thưởng:

- Đây là điều tôi chờ đợi lâu rồi ở Thơi. Chỉ cần em ra lệnh. Mỗi điều em yêu cầu là hạnh phúc với tôi. Từ lúc này đây Thơi là tình nhân của kẻ đơn độc này. Em đừng ngại một điều gì ngay cả tên Hạ sĩ Lé. Nó sẽ là người phải hầu hạ Thơi.

Thơi cầm lòng sống với gã Tây lai như vợ chồng. Căn phòng ấy được quan sếp bốt cho tu sửa và trang bị thêm. Thơi được bọn lính thưa là bà sếp hoặc phu nhân. Hạ sĩ Lé được lệnh quan đồn phải qua lại thăm nom, hầu hạ vợ sếp. Hắn hậm hực trong lòng nhưng vẻ ngoài ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

- Thưa phu nhân, hôm nay phu nhân có đi chợ tỉnh không ạ để tôi bảo lính chuẩn bị xe.

- Hạ sĩ cứ gọi tôi là cô Thơi cho thân tình.

- Chết chết... tôi đâu dám ạ!

- Anh Lé này?

- Xin phu nhân cứ dạy.

- Tôi nói rồi. Anh nên thôi cái kiểu thưa gửi ấy đi. Tôi với anh chẳng qua chỉ là kẻ hầu người hạ. Chuyện cũ ta bỏ qua cho nhau đi. Anh làm khổ tôi, anh chẳng sung sướng gì. Giờ tôi có làm khổ lại anh cũng chẳng thay được cảnh ngộ.

Lúc này, khuôn mặt Lé mới bớt căng thẳng:

- Cô tha lỗi cho tôi. Thú thực là tôi có hận cô nhưng lệnh bắt cô là quan đồn kí.

Thơi hơi vênh mặt nhìn Lé:

- Ông ấy thích tôi mà.

- Dạ dạ… Tôi biết, tôi biết ạ...

- Đấy, anh lại ạ rồi.

- Cô thông cảm. Bây giờ cô đã khác.

- Tôi không muốn giữa tôi và anh Lé cứ ngày một xa lạ đi. Mình là người cùng huyện, cùng tỉnh mà...

Từ đấy Thơi với Lé thân dần lại với nhau. Lé ít phải thưa bẩm Thơi. Thơi có lúc còn xưng em với Lé. Cho tới một hôm, Lé xách nước vào buồng tắm cho Thơi, đang định ra thì Thơi gọi lại. Lúc ấy cô đã cởi áo ngoài để hở một mảng lưng mịn màng trước mắt Lé. Lé ngây người nhìn. Thơi thét lên một tiếng hoảng loạn khi nghe ngoài sân có tiếng giày của gã Tây lai đi về. Lé hoảng hồn quay ra thì nhìn thấy nòng súng lục của quan đồn đang chĩa vào ngực mình.

- Thằng khốn.

Chỉ một viên đạn, Lé đổ vật xuống như khúc gỗ. Hôm sau, cái chết của Lé được thông báo là hy sinh trong một trận càn vì đạn của Việt Minh. Đồn tây treo cờ rủ về sự mất mát này.

Thơi và Tây lai có vẻ mặn mà hơn. Binh sĩ trong đồn xì xào to nhỏ về phẩm cách của bà sếp đồn. Dân quanh vùng còn ngoa ngoắt ác khẩu hơn gọi Thơi là con nhà thổ Tây. Bố mẹ Thơi uất ức gửi thư đến mắng nhiếc và đòi từ mặt con gái. Thơi vẫn như không...

Cho đến một hôm, lính hầu vào phòng dọn dẹp buổi sáng đã thét lên khi thấy quan đồn nằm chết co quắp trên giường. Mặt Tây lai nhòe nhoẹt máu còn dính những mảnh thuỷ tinh từ chai rượu vỡ. Cách đồn khoảng vài trăm mét, chỗ đoạn sông sâu khi bọn lính lùng sục đã tìm thấy đôi dép đế cao của Thơi để lại trên bờ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.