Như có phép màu, họ nhanh chóng hoàn tất thủ tục thành lập thẩm mỹ viện rồi đưa vào hoạt động ngay. Deirdre luôn tin tưởng tiệm chăm sóc sắc đẹp sẽ thành công, nhưng cô không ngờ mọi chuyện diễn ra trôi chảy và dễ dàng đến thế. Chỉ sau một thời gian ngắn, cô khám phá mình tinh nhạy trong làm ăn đến không ngờ. Cô không chỉ giỏi bán hàng và chăm sóc khách hàng, mà còn giỏi cả lĩnh vực tài chính nữa. Phải, cô tính toán lỗ lãi rất nhanh. Lần đầu nghe nói viện chăm sóc tóc của Leslie White thất bại, cô tự dối mình rằng đó không phải sự thật. Khi mới nghe về tiệm làm tóc, cô tưởng Leslie là thợ chính, bụng thầm bảo, chỉ cần nhìn anh ta cũng thấy giống đa phần còn lại của giới chuyên nghề chăm sóc tóc. Nhưng Leslie cả cười, bảo sao cô có thể nghĩ như thế. Cô tưởng hắn đồng tính chắc? Deirdre phân trần rằng tất nhiên không phải thế, rằng suy nghĩ ấy chưa hề len vào tâm trí cô dù chỉ trong khoảnh khắc (nhưng thực ra là có). Suy cho cùng cũng khó đoán nam giới nào có khuynh hướng thích người cùng giới. Đâu phải tất cả bọn họ đều có bàn tay ẻo lả và ăn nói nhỏ nhẹ đâu. Thực ra, mỗi khi suy nghĩ kỹ về vấn đề này, cô vẫn hoảng hồn khi nhận ra rằng tay Leslie chẳng cứng cáp gì cho cam và kiểu ăn nói của hắn đích thực là ngọt ngào, nhỏ nhẹ. Dù thế, cô vẫn tin chắc hắn hoàn toàn bình thường tuy có hơi thất vọng vì hắn theo nghề làm tóc. Cô không biết mình thích hắn làm nghề gì, nhưng đáng ra hắn phải theo đuổi một công việc gì có tính chất lãng mạn hơn, tuyệt đối không phải làm ông chủ tiệm Nhát cắt Vàng (Deirdre phải thú nhận tên ấy nghe thật ngớ ngẩn) đã phải sớm đóng cửa.
Khi nói về sự lụn bại của Nhát cắt Vàng, Leslie làm như không có chuyện gì xảy ra. Có thể thấy hắn không coi chuyện đó là trọng. Nếu nghe từ miệng hắn thì Nhát Cắt Vàng không hề lụn bại. Chẳng qua hắn cố tình để nó ‘“tuột dốc”, chủ động “dẹp tiệm” bởi hắn đã chán và muốn chuyển sang một việc gì khác thú vị hơn, “xứng tầm” với hắn hơn. Hắn kể với cô cả “núi” dự định, phải nói rằng toàn kế hoạch to tát mới đúng. Hắn đưa cô đến xem “địa điểm làm ăn” trên đường Anne: một căn phòng rộng sơn trắng toát trên lầu một, có lối đi riêng bên hông tiệm kính dưới tầng trệt. Những gì tháo dỡ được, chủ cũ đã mang đi hết, nhưng dãy bồn rửa sát tường vẫn còn khiến Deirdre bấm bụng cười thầm khi liên tưởng căn phòng này với nhà vệ sinh nam. Vẫn khoác áo lông lạc đà, Leslie đứng giữa phòng nhìn bao quát, ánh mắt không giấu được vẻ lo âu. Song, hắn vẫn huênh hoang, hào hứng kể rằng đã thảo sẵn giao kèo với nhiều người quen thân vốn là doanh nhân và người có máu mặt. Chỉ cần nghe hắn trình bày kế hoạch làm ăn, chắc chắn họ sẽ xếp hàng xin rót vốn.
Mắt Leslie sáng rực, miệng nói:
- Mở thẩm mỹ viện là thượng sách, em ạ. Làm tóc chỉ hợp với mấy tay thợ tầm tầm. Họ không biết làm gì khác nên đành gắn bó với nghề. Nhưng một quy trình chăm sóc sắc đẹp khép kín, có mọi công đoạn sẽ sinh lời khá.
Deirdre thấy ngay rằng chẳng ý tưởng nào trong đó độc đáo, mới mẻ cả. Chắc Leslie học lỏm từ những người quen sành sỏi của hắn, những người hắn hay gọi là “có tầm nhìn xa trông rộng”. Khi thấy cô nhìn mình vẻ nghi ngờ (Deirdre cố kiềm chế nhưng không được), Leslie chỉ cắn môi như cậu bé đơm điều đặt chuyện bị bắt quả tang. Đó là một trong những đặc điểm khiến cô thích hắn. Có lẽ điều cô thích nhất ở hắn chính là dù thua lỗ chất chồng, hắn vẫn coi như không và bảo đó chỉ là vài lần sảy chân nhẹ trên con đường dẫn đến sự giàu có, hạnh phúc và thành công vang dội.
Cô còn sớm nhận ra một điều nữa ở hắn. Chẳng hạn mỗi khi nhắc đến vợ (dù chưa thấy cô ta bao giờ, Deirdre vẫn thầm gọi vợ Leslie là “mụ khốn hợm hĩnh”), khuôn mặt dài nhợt nhạt của hắn lại đỏ lên giận dữ và ánh mắt tối tăm, hắc ám chưa từng thấy, hơi thở thì rít qua kẽ răng, môi trên hơi cong để lộ chiếc răng nanh đen xỉn. Vậy nhưng Leslie chỉ để lộ cơn cáu giận và nỗi căm hờn trong một hoặc hai giây đồng hẻ. Sau đó, hắn lại cà rỡn, bông lơn như trước. Hắn sẽ lại ư ử hát, rồi nhún nhảy, nghênh ngang đi về phía cô và đùa giỡn, chạm vào cằm cô.
Tất nhiên, Leslie không bỏ lỡ cơ hội “hớp hồn” cô. Cô phải thú nhận rằng hắn sẽ làm được việc đó nếu tiệm Nhát Cắt Vàng có đủ chỗ để họ không chỉ nằm ôm nhau. Nhưng hắn không chiếm hữu cô theo cách bọn đàn ông khác từng làm với cô. Hắn không vồ lấy cô, luồn tay xuống dưới gấu váy hoặc sờ soạng ngực cô. Hắn giống loài chim lạ đẹp tuyệt vời, như con công chẳng hạn, nhảy múa quanh cô, xòe bộ lông đuôi rực rỡ, cười tươi hớn hở và kể chuyện tiếu lâm khiến cô phải bật cười. Phải, hắn biết cách làm phái đẹp hài lòng. Thực tế, hắn khiến cô có cảm giác rằng mình là quý cô đáng tôn trọng, không giống bọn đàn ông khác coi cô là món đồ vô tri, như ghế sofa hay tấm nệm cũ, để họ nằm đè lên mà hít hà, khụt khịt như đám heo nhơ bẩn.
Đôi khi, ngay cả Billy cũng vậy.
Sau khi quen nhau ít lâu, cô biết Leslie đã có vợ. Ngay từ đầu, linh tính đã mách bẳo cô điều đó. Leslie không hay nói về vợ mình. Cô ta có tiền, có doanh nghiệp riêng (hình như có liên quan đến vải vóc gì đó) nhưng đừng hòng cho Leslie đụng tới. Hắn từng buột miệng kể có lần Nhát Cắt Vàng lâm nguy, cô ta đã ra tay cứu giúp. Deirdre đoán chắc vì chuyện ấy nên bà White kênh kiệu đâm ra ghét chồng. Dù coi hôn nhân đã chết từ lâu, hắn vẫn sống chung với vợ và hễ kế hoạch làm ăn mới được thực hiện, hắn sẽ chuyển đi ngay. Hắn đảm bảo với cô thế. Cô nghe tất cả thông tin ấy với thái độ dè dặt. Cô đâu có dại. Vả lại, cô rành đàn ông và miệng lưỡi của họ quá mà. Cô biết rõ những tuyên bố hùng hồn, những thề non hẹn biển của họ có giá trị bao lâu. Nhưng ở Leslie có cái gì đó khiến cô không thể kháng cự hay từ chối: Leslie biết và cô cũng tự biết thế. Trong khi đó, mọi chuyện đều trôi nhanh theo dòng đến độ không thể vãn hồi. Cô như người ngồi trên chiếc xuồng nhỏ càng lúc càng tiến gần đến ngọn thác lao thẳng xuống miệng vực sâu.
Cuối cùng, mấy tấm hình là giọt nước tràn ly. Sau này cô vẫn thầm ước giá hồi đó Leslie đừng phô chúng ra trước mắt cô. Tất nhiên, cô biết lý do hắn làm vậy: một phần do tính nghịch ngợm quỷ quái kiểu trẻ con muốn phô bày bí mật do mình phát hiện được. Nhưng phần khác là do hắn đoán trúng tâm lý cô. Hắn biết tận sâu thẳm bên trong con người cô (sâu đến nỗi chính cô trước đó cũng không nhận ra) có nhiều dục vọng ghê gớm chẳng khác hắn và cánh đàn ông. Một hôm, lúc chỉ có hai người trong căn phòng phía trên tiệm kính, hắn cho cô xem hình chụp một phụ nữ quàng khăn lông cáo. Thấy nó, cô vụt nóng bừng, vừa háo hức vừa kinh sợ, một cảm giác chỉ có khi cô còn nhỏ. Đó là tấm hình khổ lớn nhưng độ nét rất cao. Mọi chi tiết nhỏ đều hiển hiện dưới màu xám bạc và đen thẫm. “Trần trụi” là từ chính xác nhất tả người trong hình. Deirdre nhận ra ngay cô đã từng đi theo người này. Chị ta rất gầy, da trắng, ngực nhỏ, nằm chênh chếch trên ghế sofa, một chân dạng ra, bàn chân nhỏ đặt trên tấm nệm xinh xinh dưới sàn nhà. Trên người chị ta không có gì khác ngoài tấm da cáo quàng quanh cổ. Miệng cáo nhỏ xíu đầy răng nhọn như sắp sửa ngoạm vào nhũ hoa. Bàn tay phải chị ta duỗi thẳng, đặt hờ trên chân phải. Bàn tay trái đặt trên “góc bikini”, ngón cái và ngón giữa vạch hai môi dưới, còn ngón trỏ thọc sâu vào cửa mình đến tận khớp cuối cùng. Chị ta nhìn ông kính, mỉm cười, nửa như trơ tráo nửa như hối lỗi; đầu hơi nghiêng như mời gọi người chụp ảnh hoặc bất kỳ ai xem ảnh cùng hưởng lạc.
Tất cả đập vào mắt Deirdre: bàn chân đặt trên nệm, miệng cáo nhe nanh, “góc bikini”… Cô nhắm chặt mắt, nhanh tay lật úp tấm hình. Cô có thể nghe được hơi thở hổn hển của mình. Cô vừa nóng lại vừa lạnh, giống hệt hồi nằm trong phòng bố mẹ và thường tự vuốt ve phía dưới. Lúc ấy, cô vừa sợ việc mình đang làm, vừa không thể ngừng tay bởi khao khát cảm giác đê mê có từ nó. Bây giờ cũng vậy, cô chỉ muốn mở mắt, lật tấm hình lên xem lại. Cô vừa tự khinh miệt bản thân, cũng vừa bị kích thích cao độ. Đáng lẽ cô phải thấy xấu hổ, nhưng không, thực ra cô không thấy thế.
Leslie mở nắp một hộp giấy trông như hộp đĩa hát xưa và đổ ra bàn từ hai mươi đến ba mươi tấm hình tương tự. Vài tấm cũng chụp người đàn bà khoác lông cáo, còn lại chụp nhiều người khác; họ đều trần truồng, không ngại phô bày, có người còn làm những động tác khêu gợi hơn cả người phụ nữ quàng khăn lông cáo… và hết thảy họ đều nhìn ống kính cười dâm đãng. Thoạt nhìn, Deirdre thấy ngượng, không dám nhìn thẳng vào mắt Leslie và khi có can đảm nhìn thẳng hắn, mặt cô đỏ rần.
Hắn khoái trá ngắm cô gái đang ngượng chín người và nhếch mép cười, một bên lông mày nhướng lên tính quái. Deirdre biết mình sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc ấy: căn phòng trống trải, lạnh lẽo, ánh sáng mùa đông chiếu lên những bức tường trắng, mấy bồn rửa xấu xí phản chiếu ánh sáng xanh yếu ớt, và Leslie phanh ngực áo đứng nhìn cô khêu gợi.
- Anh lấy hình ở đâu vậy?
Giọng Deirdre nghe sắc gọn khiến chính cô cũng phải ngạc nhiên. Chẳng lẽ cô không biết ngượng nữa ư?
Leslie gõ đầu ngón tay vào bức hình có người đàn bà quàng khăn lông thú.
- Dễ lắm. Cô ta đưa cho anh.
Sau đó, vừa đi tới đi lui với hai tay đút túi áo, Leslie vừa kể chuyện. Một chiều nọ, hắn gặp một người phụ nữ trong quán rượu quen dưới tầng hầm một căn nhà trên phố Dawson. Không nói tên thật - chỉ gọi là chị T. - nhưng hắn bảo thể nào sau này cô cũng biết vì chồng chị ta rất nổi tiếng. Hắn đến làm quen với hy vọng chị ta sẽ góp vốn vào tiệm Nhát cắt Vàng đang tạm thời gặp khó khăn về tài chính. Bất chấp sự thật nhiều người biết danh tánh mình, chị ta vẫn thường xuyên lui tới quán Wally’s, một quán rượu, hoặc hội quán khét tiếng trụy lạc. Tuy mục đích chính của Leslie không thực hiện được (chị T. rất thận trọng về tiền bạc), nhưng hóa ra chị ta rất dễ chịu, thích chơi bời. Cũng nhờ chị ta, Leslie mới quen và trở thành “bạn chí cốt” của Kreutz. Nói đến đó, hắn cười hô hố.
Deirdre nhét trả tập ảnh vào tay hắn.
- Gớm ghiếc quá thể.
Hắn quái chí gật gù:
- Ừ, gớm thật.
- Sao chị ta đưa chúng cho anh? Thật trơ tráo!
- Phải, anh đoán T. rất thích khoe “của quý”. Cô ta tưởng anh thích thứ cô ta đem khoe. Vả lại, đương nhiên cô ta không ngờ anh cho em xem ảnh.
- Đúng đấy. Đáng lẽ anh không nên đưa cho em.
- Ừ, đúng thật. (Kiểu cười nhếch mép, đầu hơi cúi nhưng mắt nhìn dán vào Deirdre biến Leslie thành con quỷ tóc bạch kim). Nhưng em cũng thích, đúng không?
- Làm gì có.
Có thực cô không thích không? Chính cô cũng không biết nữa. Thật giả, tốt xấu lẫn lộn cả. Tất nhiên cô bị sốc khi biết bác sĩ Kreutz chụp hình “bẩn” (không cần hỏi Deirdre cũng biết ai đứng sau ống kính). Thế ra đó là các “thân chủ” với kiểu “chữa bệnh tâm linh” của y!! Leslie đọc được suy nghĩ của cô không chút khó khăn.
- Chẳng phải anh đã báo trước với em về tay Kreutz này sao?
Deirdre lắc đầu:
- Nhưng tại sao? Anh ta làm thế bằng cách nào?
Leslie vờ ngạc nhiên:
- Lý do Kreutz chụp hình “bệnh nhân” trong những tư thế này ư? Vì họ nhờ y. Có người thích tự ngắm mình làm chuyện đồi bại. Cũng đẹp đấy chứ… ý anh là chất lượng ảnh đẹp quá đi chứ! Đánh giá đúng kỹ thuật chụp ảnh mới thấy y có thâm niên trong chuyện này. Phải nói bác sĩ “lành nghề” thật!
Deirdre biết ngay sau chiều ấy, cồ phải cạch mặt Leslie White. Giữa hắn và cô không thể có chuyện giống trong hình được. Thế nhưng, cô không thể. Khi nhớ đến những người đàn bà dâm dục và trơ tráo trong tập ảnh, cô thấy nghèn nghẹn trong cổ như thể có thứ gì vừa mềm, vừa ấm kẹt ở đó. Nhục cảm dâng lên cao độ đến mức có thể lấn át mọi cảm giác dễ chịu khác. Phải, thứ nhục cảm ấy tối tăm, rạo rực và có sức mạnh đáng sợ. Chồng cô, Billy, nhận thấy vợ mình rạo rực niềm khao khát mới nên mỗi khi ở nhà, gã lại bám theo cô (Deirdre ghét kiểu so sánh này nhưng nó rất đúng với Billy), giống chó đực hít ngửi chó cái đang động đực, và lúc nào cũng muôn làm những chuyện trước đây họ chỉ làm trên giường vào ban đêm…
Billy! Deirdre biết mình cần phải suy nghĩ thật kỹ từng đường đi nước bước khi đối phó với chồng. Chẳng chóng thì chày cô cũng phải nói với gã về Leslie White, người đang thuyết phục cô làm ăn chung. Lúc này, chỉ nên nói thế và cô cũng chỉ dám tiết lộ bấy nhiêu mà thôi. Thực tế, cô đã chấp nhận đề nghị cùng hợp tác làm ăn với Leslie. Mọi sự đều được sắp đặt hết. Họ đã thuê mặt bằng trên tiệm kính. (Leslie nhai nhải nói về hợp đồng thuê chín mươi chín năm, về trách nhiệm bên cho thuê và đủ thứ ưu đãi dành cho bên thuê khiến đầu óc cô rối tinh rối mù). Chỉ nay mai thôi, thợ ráp quầy kệ sẽ mang đồ đến lắp
Phải, mọi sự đã được sắp xếp và đồng thuận thực hiện. Một sáng tháng giêng trời mưa rỉ rả, Leslie đưa cô đến một nhà kho ở khu Stoney Batter. Hắn định mua loại giường y tế có nệm, dài và hẹp, chân cao gắn bánh xe rất hợp với dịch vụ massage do bạn hắn chào bán và muốn biết ý cô thế nào. Bạn hắn (mặc đồ vest nhung sọc nhuyễn, mặt mày gian xảo có tiếng ho của người nghiện thuốc nghe ớn chưa từng thấy) bỏ đi có việc nên nhà kho chỉ còn hai người (chắc do Leslie dàn xếp). Giữa lúc ấy, ngay chốn tối tăm và ẩm ướt, có cái gì đó tác động đến cô: chắc có lẽ do cơ hội được thân mật ở nơi kín đáo bỗng dưng tìm đến. Chưa kịp suy nghĩ thấu đáo, cô đã nằm gọn trong tay Leslie trên giường hẹp, cắn mạnh ngón tay cái để ngăn tiếng rên trong cơn mê cuồng. Từng cử động mạnh từ cuộc truy hoan đều khiến chiếc giường lắp bánh xe lắc mạnh. Sau đó, Deirdre đắp vội chiếc áo khoác lông lạc đà của Leslie, phần vì lạnh, phần vì gã chủ nhà có tiếng ho ít ai bì sẽ về bất cứ lúc nào. Leslie thức dậy trước bởi cái nệm cao su quá hẹp không đủ cho hai người nằm nép vào nhau. Sửa sang quần áo xong, hắn nhấc một đầu áo khoác nhìn vào trong, miệng cười toe toét:
- Tuyệt, tuyệt lắm! Giờ thấy em, bác sĩ Kreutz sướng phải biết.
Phải mất mấy giây, Deirdre mới hiểu ẩn ý của hắn. Cô giật áo khỏi tay hắn, quấn quanh người mình và quay đi để hắn không thấy cô đang đỏ mặt cười thầm. Hắn khoái trá vờ giơ máy chụp hình lên bấm lia lịa: Tách, tách!
Phải mấy tuần sau, Deirdre mới quyết định gặp lại bác sĩ Kreutz. Tất cả đã thay đổi không chỉ bởi cô đã xem ảnh (giờ chúng không còn quan trọng nữa) mà bởi quan hệ vừa hình thành giữa cô và Leslie. Nhìn mắt Deirdre, Kreutz biết ngay sự thể và Deirdre cũng biết không thể giấu được y. Có người đàn bà nào giấu được sự thật hiển nhiên rằng mình đang yêu? Nghĩ đến đây, Deirdre buộc phải cân nhắc. Có phải thứ cô đang có là tình yêu? Trước đây, cô chưa từng nghĩ đến từ ấy nhưng giờ cô đã xiêu lòng. Tại sao cô lại nghĩ về tình yêu khi có mặt Kreutz? Chẳng phải chính y đã gieo vào đầu cô những triết lý về tâm linh? Kreutz chụp hình phụ nữ khỏa thân thì đã sao? Có lẽ đó là một phần không thể thiếu của liệu pháp “chữa bệnh tâm linh”. Có lẽ y làm thế để họ thoải mái hơn với vẻ đẹp nữ tính trời cho. Chắc cách ấy giúp trị bệnh tâm lý hiệu quả. Nếu không, họ cũng sẽ giống cô, cố kiềm chế dục vọng quá lâu khiến khi nó bùng phát, cô phải tự lõa lồ trước Leslie, không chỉ trên nệm cao su trên giường hẹp trong nhà kho bẩn thỉu, mà sau đó còn trên giường của nhiều người khác. “Bệnh” của cô trầm trọng đến nỗi chỉ cần Leslie đưa mắt nhìn tới đâu, từng đường gân thớ thịt trên người cô như bốc lửa tới đó.
Thêm vào đó, chính bác sĩ Kreutz rót tiền trang trí thẩm mỹ viện. Leslie chỉ cần nói một câu, Kreutz chi tiền ngay tức khắc. Hoặc có lẽ đó là cách diễn đạt của Leslie.
Hôm nay, Kreutz pha trà dược thảo rồi mời cô cùng quỳ bên y trên tấm nệm nhỏ dưới sàn, ngay trước chiếc bàn thấp có bày chiếc tô bằng đồng. Mùa xuân đang đến gần. Qua lớp kính cửa sổ phía trước, Deirdre ngắm những cành cây đen thẫm đang nảy lộc. Ngoài cửa sổ sau lưng họ là bầu trời trong, điểm vài cụm mây xếp thành đường chéo vắt ngang. Bao niềm vui dồn nén trong Deirdre chỉ chực tuôn trào. Tất nhiên, họ phải làm việc vất vả cộng thêm thật nhiều may mắn, thẩm mỹ viện Thiên Nga Bạc mới được như bây giờ. Deirdre không thể đếm xuể lượng khách ghé hàng tuần và đã cân nhắc đến chuyện thuê người phụ việc. Dù biết chặng đường trước mắt sẽ có khó khăn, nhưng cô luôn tin khi cô, Leslie và Kreutz cùng chung tay, tốc độ phát triển của thẩm mỹ viện không thể chậm lại. Đúng là Nhát Cắt Vàng thất bại, nhưng Leslie đã giải thích lý do và nếu cô không hiểu hết mọi thuật ngữ rối rắm thốt ra từ miệng hắn thì không có nghĩa hắn nói sai. Thứ tồn tại giữa họ, tình yêu của họ, sẽ lấn lướt mọi chông gai sẽ đến.
Tình yêu! Deirdre nhấp một ngụm trà và cân nhắc ngôn từ rất mới ấy cả về chiều rộng lẫn chiều sâu. Cô sẽ dùng từ ấy thật dè sẻn. Sau một thời gian, cô đã biết rằng Leslie không nương tay nếu cô tỏ ra thô bạo lúc cuồng nhiệt. Đó là từ hắn mô tả những nụ hôn và sự vuốt ve của cô lúc cố tỏ rõ tình cảm của mình dành cho hắn nhiều đến thế nào. Cô cố biện minh, cho rằng hắn là người Anh nên thường kín đáo, và không muốn phô bày cảm xúc. Nhiều lúc đang âu yếm mặn nồng, hắn đột ngột nằm xích ra xa, nhăn mặt nhìn cô khinh miệt và cười khẩy như thể lời nói hoặc việc làm của cô vô cùng ngớ ngẩn. Thỉnh thoảng, hắn cũng rất tàn nhẫn với cô. Hồi này, họ đã có chốn riêng. Hình như hắn có mượn, hay nói đúng hơn là thuê của bạn, một buồng nhỏ vừa để ở vừa làm nơi tiếp khách ở khu Percy Place. Chiều chiều, họ đến đó và kéo hết rèm cửa lại. Sau đó, hắn chậm rãi và gần như mơ màng cởi từng mảnh trang phục trên người cô, vòng tay ôm và run rẩy áp sát thân thể cô vào người hắn khiến cô vừa bị kích thích, vừa muốn ôm hắn trong tay lắc lư nhè nhẹ như người ta ru hài nhi ngủ. Nhưng Leslie không phải trẻ con. Hắn thường cắn môi cô đến bật máu, vặn tay cô ra sau khiến cô hổn hển vì đau. Có lần, dù cố mãi hắn vẫn không thể “nổi hứng”; cô bật cười bảo “không sao”. Đáng lẽ phải cảm kích vì bạn tình biết thông cảm, đằng này hắn vung tay tát cô mạnh đến mức đầu cô đập vào thành giường, mắt nhìn thấy cả hoa cà hoa cải. Lại nói chuyện đêm nọ, khi vợ chồng cô chuẩn bị đi ngủ (ân ái với Billy tội nghiệp giờ thành nỗi khó chịu của Deirdre), Billy phát hiện mấy vết lằn do Leslie dùng thắt lưng da đánh cô tối hôm trước. (Trời, cô rên rỉ mới khiếp làm sao). Cô bèn nói dối là ngồi phải ghế ghép bằng nhiều thanh gỗ mỏng và thưa nên bị lằn. Dù chính cô cũng không tin Billy sẽ tin chuyện bịa ấy nhưng…
- Dùng thêm trà nghe em?
Deirdre chớp mắt, bừng tỉnh. Cô lại thấy y tránh nhìn cô. Từ lúc thấy cô đến giờ, y toàn lén lút thế. Không hiểu y có nổi máu ghen tuông không khi biết Leslie và cô trên mức bạn làm ăn. Cô đã quá mệt mỏi vì cứ phải lấp liếm để Billy khỏi nghi ngờ. Chồng cô đã giáp mặt Leslie một lần lúc ba người họ hẹn nhau làm vài ly, nhân tiện bàn công chuyên ở quầy bar trong khách sạn Wynn’s vào một tối chủ nhật. Ngồi ở bàn sau lưng họ là ba thầy dòng uống whisky như hũ chìm và ồn ã bình luận về trận bóng gậy cong họ cùng xem lúc chiều. Trước mặt tay người Anh có giọng nói kiêu kỳ, Billy tỏ ra nhũn nhặn. Sau này, gã có nói với vợ rằng gã hơi ngài ngại thằng cha đeo cà vạt màu trắng bạc, cả buổi chỉ cúi đầu nói vài câu lí nhí. Còn nữa, lông mày hắn gần như không màu và đuôi lông mày kéo dài gần sát đầu vành tai hồng hồng. Deirdre nhìn chồng bằng ánh mắt hối hận thì ít mà thương hại thì nhiều. Phải, cô thương hại gã, anh chàng tội nghiệp vụng về và dễ xiêu lòng. Lạ nữa là, trong nửa tiếng đồng hồ giữa quán rượu mù mịt khói thuốc, bị bao vây bởi tiếng ồn từ câu chuyện nổ như pháo rang của ba thầy dòng, và trong lúc cô và Leslie hết sức tránh nhìn nhau vì sợ sẽ phá lên cười, cô lại thấy yêu chồng vô vàn bằng tình cảm dịu dàng, thương xót và quan tâm.
Đường hoàng trong cương vị một doanh nhân, Leslie vô cùng nhã nhặn với Billy. Hắn trình bày chi tiết mọi khoản chi phí, doanh thu ước tính, dự toán lợi nhuận và mọi chi tiết liên quan đến thẩm mỹ viện. Deirdre thầm thán phục tài bịp bợm của hắn. Hắn vờ lắng nghe Billy lúng búng góp chuyện, mím môi và nghiêm trang gật đầu đồng tình, hứa sẽ thường xuyên liên lạc bằng điện thoại với chị Hunt. Nghe hắn khoa môi múa mép, người ngoài tưởng đâu ba người họ định xây một bệnh viện lớn chứ không phải mở tiệm làm đẹp. Khi nghe hắn bảo “chị Hunt đóng góp rất nhiều cho thẩm mỹ viện (Leslie nghe lời Deirdre, gọi cơ sở của họ là thẩm mỹ viện thay cho tiệm làm đẹp nghe quá tầm thường) bởi có thâm niên làm trong ngành dược”, Billy chớp mắt lia lịa. Deirdre tự hỏi chồng mình tin miệng lưỡi dẻo kẹo của Leslie được bao nhiêu phần. Billy có biết đôi chút về kinh doanh và không khờ khạo gì khi thương thuyết làm ăn. Cô tự nhủ sẽ giữ mồm giữ miệng, để mình Leslie lên tiếng. Cô vờ chú tâm hoàn toàn vào ly Babycham trong tay, nhấp nháp nó suốt buổi nói chuyện bởi trong những dịp thế này, hơi cồn thường xộc thẳng lên não cô. (À mà từ nhỏ đến lớn, cô đã gặp cảnh này bao giờ đâu!). Tuy nhiên, trên tất cả, cô cố kiềm chế cảm giác phấn khích tột độ vì chỉ đến lúc này, cô mới hoàn toàn nhận thức đầy đủ về cuộc phiêu lưu mà mình đang dấn thân vào: đôi giày vừa khít chân, bộ vest màu xám sẫm chỉ mặc những dịp gặp bạn làm ăn và anh chàng Leslie khéo nói đang liến thoắng với chồng cồ. Thật bất ngờ, tương lai bỗng…
Kreutz nhỏ nhẹ:
- Em này, nhớ phải hết sức cẩn thận đấy.
Deirdre không hiểu gì cả. Y đang nói về chuyện gì vậy?
- Cẩn thận gì cơ ạ?
Y khó chịu nhún vai. Hôm nay, y mặc áo kaftan[1] bằng lụa màu xanh dương. Dưới lớp áo mỏng, vai Kreutz trông như cái mắc áo.
- Về mọi chuyện, về doanh nghiệp em vừa khởi xướng ấy.
Kreutz vẫn giữ kiểu vừa nói vừa ngâm nga như mọi khi, nhưng hôm nay giọng y nghe như xót thương, ai oán:
- Em cũng biết việc làm ăn gần nhất của anh White không thành công. Mà… mà về bản chất, anh White không hẳn giống bề ngoài.
Deirdre nghĩ thầm, chà, mèo chê mèo dài đuôi! Cô định buột miệng hỏi hôm nay y giấu máy chụp hình ở đâu và hồi này có bao nhiêu “thân chủ” đến đây nhờ y chụp hình lõa thể rồi. Nhưng cô không thể giận y lâu. Trong trạng thái ngây ngất chưa từng có này, cơn giận, dù nhắm vào ai, cũng chỉ đến thoáng qua. Hay ít nhất nó cũng không bám nhằng nhẵng lấy cô. Ngay cả khi giận Billy cũng thế. Tất nhiên, vẻ bề ngoài chưa nói lên hết bản chất thực của Leslie. Deirdre cho rằng hắn còn chưa phát huy hết tài năng. Đương nhiên, thầy lang Kreutz làm sao hiểu Leslie bằng cô. Cô gạt ly tách sang một bên. Dư vị trà hôm nay rất lạ: nó ngòn ngọt, lờ lợ làm sao ấy! Cô bảo có việc phải đi. Nhưng vừa đứng dậy, đột nhiên thiếu phụ trẻ thấy đầu nhẹ bẫng. Cô sẽ ngã nếu Kreutz không bật dậy, một tay cầm tay cô, tay kia đỡ khuỷu tay dìu cô tới ghế sofa (“sàn diễn” của vô số phái đẹp) và nhẹ nhàng đỡ cô ngồi. Sau đó, y lùi lại, ngoẹo đầu ngắm Deirdre, môi mấy máy theo một kiểu cười riêng. Y thì thào:
- Nghỉ đi em. Em yêu quý, hãy nghỉ ngơi thật thoải mái nhé.
Hình ảnh bao “thân chủ” của Kreutz trần truồng khoe chỗ kín ở chính nơi cô đang nằm ùa về trong tâm trí cô. Cô thực sự muốn biết cảm giác lõa lồ, không chỉ trước mặt đàn ông, mà còn trước máy chụp hình. Chưa nghĩ được gì nhiều, cô đã ngủ mê man, không còn biết gì nữa.
❀ ❀ ❀
[1] Kiểu áo thụng dài, không cổ.