[TIÊU DỀ]: Chương 16: Thắng lợi hoàn toàn
Thiếu niên kia sắc mặt âm trầm, cũng không trả lời, vung gậy gỗ, xông về phía Tiểu Phượng Minh. Gậy gỗ mang theo tiếng gió, thế đại lực trầm, trái quét phải đánh, chiêu thức vô cùng thuần thủ công, Tiểu Phượng Minh thừa hiểu thiếu niên này ở nhà nhất định từng luyện qua võ nghệ, bằng không sẽ không có biểu hiện như vậy. Hắn không dám xem thường địch thủ, thu liễm tâm thần, vận chuyển Phiễu Liễu Thập Tam Thức, giao chiến cùng La sư huynh.
Thiếu niên kia đánh càng lúc càng kinh hãi, lúc đầu, còn có thể nhìn thấy thân hình đối phương, đến tận sau này, chỉ thấy một đạo bạch quang, bao quanh lấy thân mình, thần xuất quỷ một. Đánh đến hơn bốn mươi hiệp, tự biết chênh lệch với đối phương rất xa, liền lớn tiếng kêu lên: "Dừng, mau dừng tay lại." Tiểu Phượng Minh nghe thấy đối phương kêu dừng, liền thu tay dừng lại. Đứng một bên xem đối phương muốn làm gì.
Chỉ thấy thiếu niên kia lùi lại hai bước, ngẩn ngơ nhìn Tần Phượng Minh: "Ta không phải đối thủ của ngươi, ta nhận thua. Sau này có chuyện gì, cứ việc phân phó ta làm." Nói xong, đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng.
Mọi người thấy cảnh này, đều không hiểu ra sao, không biết La sư huynh rõ ràng chưa bại, sao lại nhận thua rồi chứ. Nhưng nghĩ đến biểu hiện bình thường của La sư huynh, xưa nay vẫn là người không chịu thua, đã chủ động nhận thua, vậy thì chắc chắn Tần Phượng Minh này là người hắn không thể chiến thắng. Nghĩ đến đây, không khỏi đều nhìn chăm chú thiếu niên mang nụ cười trên mặt trước mắt, đều thầm giật mình kinh hãi.
Mặc dù mọi người không hiểu vì sao, nhưng trong lòng Tiểu Phượng Minh sáng như tuyết. Bản thân chỉ dùng năm thành công lực, liền đem đối phương vây khốn trong kiếm pháp không thể thoát ra, muốn giành chiến thắng, chỉ trong một ý niệm.
Ba tên thanh niên kia cũng kinh hãi không nhỏ, bọn họ đều đã nhìn ra thực lực của thiếu niên này, biết người này đã thủ hạ lưu tình. Chỉ là không biết tuổi tác nhỏ như vậy, sao lại có tu vi bỗng nhiên cao cường như thế.
Lúc này, trong đám đông lại bước ra một thiếu niên cầm đao rựa, đứng trước đám đông, lớn tiếng nói: "Ta muốn thỉnh giáo Đoạn Mãnh." Vừa nói, song mục nhìn chằm chằm Đoạn Mãnh.
Đoạn Mãnh ôm trường thương, nét mặt nghiêm nghị bước ra, chỉ hướng đối phương chắp tay, cũng không đáp lời, bày ra trận thế.
Thiếu niên cầm đao kia cũng là tính nóng, không có bất kỳ biểu thị nào, liền giao chiến cùng Đoạn Mãnh.
Thiếu niên cầm đao triển khai đao pháp, chỉ thấy đao quang bay múa, hổ hổ sinh phong. Quan sát bộ dáng tiến lùi có trật tự của hắn, liền biết hắn đã bỏ công sức khổ luyện trên đao pháp.
Chỉ thấy hai người đao tới thương qua, nhất thời khó phân cao thấp.
Tiểu Phượng Minh xem một lát, liền yên lòng, biết Đoạn Mãnh nhất định có thể thắng lợi. Hắn phát hiện Đoạn Mãnh chiêu nào cũng có lưu thủ, biết chưa dùng hết toàn lực. Cho dù đao pháp đối phương vô cùng sắc bén, nhưng Đoạn Mãnh muốn thắng, cũng không tốn quá nhiều sức lực. Xem ra, Đoạn Mãnh quả nhiên không lười biếng.
Quả nhiên, khi song phương đấu đến bảy tám mươi chiêu, Đoạn Mãnh một cước đá ngã đối phương xuống đất, mũi thương thuận thế liền chỉ thẳng vào yết hầu đối phương.
Nhìn mũi thương lạnh lẽo sắc bén, thiếu niên dùng đao đành phải nhận thua.
Đám trẻ thấy phe mình xuất ra hai người đều bị đánh bại, cảnh tượng hò hét lúc nãy, bỗng chốc trở nên quạnh quẽ. Sắc mặt mỗi người đều tỏ ra không tự nhiên.
Ba tên thanh niên chủ trì tỉ thí cũng không còn vẻ phách lối vênh váo như trước, bọn họ cũng nhìn ra, ba thiếu niên được Trưởng đường chủ tự mình chỉ điểm này, không kẻ nào dễ chọc. Cả ba nhìn đám thiếu niên, hạ giọng nói: "Các ngươi còn ai muốn tiếp tục khiêu chiến ba người, cứ việc đứng ra."
Qua một hồi lâu, mới có một tiếng vang lên: "Ta khiêu chiến Viên Khắc Kiệm." Vừa nói, rẽ đám đông, bước ra một thiếu niên mặt mũi thanh tú.
Thiếu niên kia tay cầm một thanh trường kiếm, vững vàng bước lên sân đấu.
Thấy có người khiêu chiến mình, Viên Khắc Kiệm mặt không biểu cảm bước tới, đem đơn đao trong tay vung lên, mắt cũng không thèm nhìn đối phương, chỉ nhạt giọng nói: "Xin mời" rồi không nói thêm lời nào.
Thiếu niên kia cười khúc khích, cũng không nói nhiều, múa động trường kiếm, tấn công về phía Viên Khắc Kiệm.
Đao pháp Viên Khắc Kiệm vừa vận hành, hiện trường liền lóe lên từng đạo đao quang, đồng thời tựa hồ có tiếng ù ù vang dội bên trong, nghĩ đến một năm qua dưới sự chỉ dẫn của Trưởng đường chủ, Bôn Lôi Đao pháp đã có chút thành tựu.
Nhìn lại thiếu niên kia khí định thần nhàn, kiếm pháp phiêu hốt bất định, chiếm được chân truyền của vị giáo ốc kia, hẳn phải là đệ tử đứng đầu trong đám người này rồi.
Đấu đến một trăm mười hiệp, chỉ thấy chiêu thức song phương càng thêm nhanh chóng, đao qua kiếm lại tỏ ra vô cùng hung hiểm. Lúc này song phương đều chưa lộ ra bại tướng, nhưng mọi người đều kinh tâm động phách, sợ rằng một bên lỡ tay đả thương đối phương, thì sẽ bị xử phạt theo môn quy.
Ba tên thanh niên thấy vậy, sắc mặt cũng thay đổi, ba người thương lượng một chút, liền có một người lớn tiếng nói: "Dừng tay, đều dừng tay lại."
Hai người trên sân lúc này đều cưỡi hổ khó xuống, đang không biết phải làm sao, nghe thấy có người kêu dừng, đều tự giác dừng lại.
Thấy hai người dừng tay, đám người vây xem mới nhẹ nhàng thở ra, đều may mắn vì song phương không xảy ra chuyện gì.
Tên thanh niên kia cũng đặt được tâm tư đang treo lơ lửng xuống. Hắn lớn tiếng nói: "Hai người các ngươi bất phân thắng bại, trận tỉ thí này đến đây là chấm dứt."
Thiếu niên dùng kiếm kia trải qua trận đánh vừa rồi, tự hiểu nếu hắn tiếp tục đánh với đối phương, chưa chắc đã thắng được đối phương, hắn lúc này, đối với võ công của Viên Khắc Kiệm cũng khâm phục vô vàn. Hắn nhìn Viên Khắc Kiệm, ha ha cười nói: "Ta không có ý kiến gì, không biết Viên sư huynh ý thế nào?"
Viền Khắc Kiệm cũng nhìn thiếu niên kia một cái, đối với biểu hiện của hắn, cũng vô cùng khâm phục, mặc dù cho dù đấu đến cuối cùng, bản thân tuy không bị bại, thế nhưng, bản thân cũng không thể dễ dàng giành chiến thắng. Thế là, liền hướng ba tên thanh niên gật gật đầu, xem như đồng ý với cách nói của đối phương.
Tên thanh niên kia lại hô lớn: "Còn có ai muốn khiêu chiến nữa không? Nếu có, xin hãy mau chóng bước ra."
Trong đám đệ tử vốn dĩ có ý định khiêu chiến, nhìn thấy biểu hiện của ba người, biết võ công của mình và ba đệ tử khiêu chiến ban nãy ở vào mức tương đương, muốn chiến thắng đối phương khó như lên trời, thế là đều dập tắt ý niệm muốn khiêu chiến lần nữa.
Tên thanh niên hô liền ba tiếng, thấy các thiếu niên đều không có ý định ra tay, liền lớn tiếng nói: "Trận tỉ thí lần này, nhóm Đoạn Mãnh ba người hai thắng một hòa, giành được chiến thắng. Ước định trước kia, mong rằng mọi người đều tự giác tuân thủ. Trận tỷ võ lần này đến đây là kết thúc."
Mọi người tản đi chậm rãi, trong sơn cốc lại khôi phục lại sự bình yên ngày thường.
Đột nhiên một người xuất hiện trong sơn cốc, chính là Trưởng đường chủ. Chỉ thấy mặt hắn lộ nụ cười, khẽ lẩm bẩm: "Ba tên tiểu tử này quả nhiên không phụ danh tiếng đệ tử trọng điểm, sau này còn phải gia sức chỉ điểm bọn chúng một chút mới tốt."
Nói xong, tung người nhảy về phía sau, biến mất trong khu rừng núi rậm rạp.