Ánh đèn pin khiến gã lóa mắt. Gã không cần xoay nhìn đồng hồ mới biết thời gian - giờ bắt người, bốn giờ sáng.
Gã ra khỏi giường, tim đập thình thịch. Trong bóng tối gã đi loạng choạng, mất phương hướng, va phải một người, né sang bên. Gã loạng choạng, lấy lại thăng bằng. Ánh đèn bật lên. Khi đã quen với ánh sáng, gã nhìn thấy ba sĩ quan: thanh niên, chưa quá mười tám tuổi. Bọn họ có vũ khí. Leo không nhận ra họ nhưng gã biết bọn họ thuộc hạng nào: cấp thấp, tuân thủ mù quáng, bọn họ nghe theo bất cứ mệnh lệnh nào được đưa ra. Họ trở nên hung bạo không chút dè dặt: bất cứ chống đối nhỏ nhặt nào cũng sẽ được đáp lại bằng sức mạnh kinh khủng. Họ nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Leo cho rằng những người này chưa được ngủ: uống suốt cả đêm, thức để làm nhiệm vụ này. Rượu khiến họ trở nên khó đoán, bất thường. Để tồn tại trong vài phút tới, Leo phải thận trọng, phục tùng. Gã hy vọng Raisa cũng hiểu điều đó.
Raisa đang đứng mặc bộ đồ ngủ, run rẩy nhưng không phải vì lạnh. Cô không biết đó là cơn sốc hay sợ hãi hay tức giận. Cô không thể ngừng run rẩy. Nhưng cô cũng không quay đi chỗ khác. Cô không xấu hổ; hãy để bọn họ xấu hổ vì sự hung hãn của họ, cứ để họ thấy chiếc váy ngủ nhàu nhĩ của cô, mái tóc rối bù của cô. Không, bọn họ thờ ơ. Điều đó chẳng có nghĩa gì hết, một phần trong công việc của họ là vậy. Cô không thấy chút cảm xúc gì trong mắt những thanh niên này. Những cặp mắt đờ đẫn: liếc qua liếc lại như con thằn lằn - mắt của loài bò sát. Họ kiếm đâu ra những cậu bé tâm hồn chai sạn thế này? Người ta biến họ thành như thế, cô chắc vậy. Cô liếc nhìn Leo. Gã đang đứng, hai tay để trước, đầu cúi xuống, tránh ánh mắt nhìn. Hèn yếu, dễ bảo: có lẽ đấy là cách xử sự khôn ngoan. Nhưng ngay lúc này cô không cảm thấy vậy là khôn ngoan. Có ba tên côn đồ trong phòng ngủ của họ. Cô muốn gã phải ngang ngạnh, nổi giận. Chắc chắn đấy là phản ứng tự nhiên? Bất cứ người bình thường nào cũng cảm thấy bị sỉ nhục.
Một người rời phòng, rồi gần như ngay lập tức quay lại mang theo hai va li nhỏ:
- Đây là tất cả những gì các người có thể mang theo. Các người không được mang gì theo ngoại trừ quần áo và giấy tờ. Trong một tiếng nữa ta sẽ đi cho dù hai người đã xong hay chưa.
Leo nhìn vào chiếc va li, vải căng chặt khung gỗ. Nó quá nhỏ, đủ cho một chuyến đi trong ngày. Gã quay sang vợ:
- Cố mặc càng nhiều càng tốt.
Gã liếc ra sau. Một người đang nhìn họ, hút thuốc.
- Cậu có thể chờ bên ngoài không?
- Đừng phí thì giờ yêu cầu. Câu trả lời cho tất cả là không. Raisa thay đồ, cảm thấy con mắt bò sát của tên lính đang bò trên người cô. Cô mặc thật nhiều quần áo trong chừng mực có thể: lớp này chồng lớp khác. Leo cũng vậy. Có thể trong tình huống khác thì buồn cười, tay chân họ phồng lên vì vải và len. Mặc đồ xong, cô vật lộn với câu hỏi nên mang gì và để lại gì trong số tất cả đồ đạc. Cô kiểm tra va li. Dài không quá chín mươi xăng ti mét, có lẽ rộng sáu mươi xăng ti mét và cao hai mươi xăng ti mét. Cuộc sống của họ phải gói gọn lại trong khoảng trống này.
Leo biết có khả năng họ được bảo phải gói ghém đồ như là một cách bị đưa đi mà không có xáo trộn tâm lý, một cuộc vật lộn xảy ra khi biết được rằng đang tới gần cái chết. Vì sẽ luôn dễ dàng hơn khi bắt người ta đi nếu họ vẫn bám lấy ý nghĩ, dù nhỏ nhoi đến thế nào, rằng họ sẽ sống sót. Tuy nhiên, gã có thể làm gì? Đầu hàng? Chống cự? Gã tính toán thật nhanh. Tay lính trẻ canh họ đang quan sát tất cả, thấy cái gì được cho vào, họ đã lựa chọn gì. Leo chạm tay Raisa:
- Lấy giày đi. Chọn đôi tốt nhất, mỗi người một đôi.
Giày tốt là loại hàng hóa có giá trị rất khan hiếm, có thể mua bán được.
Leo thu dọn quần áo, vật dụng có giá trị, tập ảnh: ảnh cưới, ảnh cha mẹ gã, Stepan và Anna nhưng không có ảnh gia đình Raisa. Cha mẹ cô đã bị giết trong Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại, ngôi làng của cô bị quét sạch. Cô mất tất cả chỉ còn bộ quần áo đang mặc trên người. Vì va li gã đã đầy, mắt Leo nhìn lên tờ báo đóng khung treo trên tường: bức ảnh của gã, anh hùng chiến tranh, dũng sĩ diệt xe tăng, chiến sĩ giải phóng vùng bị chiếm đóng. Đối với những người lính này, quá khứ của gã chẳng có ý nghĩa quan trọng gì: với việc ký lệnh bắt, mọi hành động anh hùng và sự hy sinh của cá nhân trở nên vô ý nghĩa. Leo lấy mảnh báo khỏi khung. Sau nhiều năm gìn giữ cẩn thận, sùng kính nó trên tường như một bức tượng thánh, gã gấp tờ báo lại ném vào va li.
Đã hết giờ. Leo đóng va li của mình. Raisa đóng va li của cô. Gã tự hỏi còn được gặp lại căn hộ này nữa không. Điều đó khó xảy ra.
Bị áp giải xuống cầu thang, cả năm người chen chúc trong thang máy, áp sát vào nhau. Có một chiếc xe đang đợi. Hai người lính ngồi đằng trước. Một người ngồi sau, hơi thở hắn ta hôi hám, hai bên là Leo và Raisa.
- Tôi muốn gặp cha mẹ tôi. Tôi muốn tạm biệt họ.
- Không yêu cầu chết tiệt gì hết.