Tinh thần phơi phới sau kỳ nghỉ của Tom đã hoàn toàn tan biết vào lúc anh và Becky quay trở lại văn phòng. Hình ảnh cái túi xác được chuyển ra từ lều đã tác động đến anh mạnh hơn anh tưởng. Luôn luôn là điều rất khó chịu khi trẻ em bị tổn thương, nhưng hình ảnh đứa trẻ mặc váy ngủ trắng dựa vào một cái cây với đôi chân gầy guộc duỗi ra phía trước thì đặc biệt gây chấn động. Tom nghĩ đến con gái anh là Lucy và tự hỏi lúc này con bé đang làm gì.
Chuyên gia bệnh học James Adams gọi đến với báo cáo sơ hộ.
“Cô bé là một cô gái da trắng tuổi khoảng mười hai, tôi xin nói vậy. Chưa có nhân thân cô bé, và không có đặc điểm nhận dạng rõ ràng để tôi xem xét. Tóc vàng tự nhiên, khá mảnh mai nhưng không suy dinh dưỡng. Chúng tôi đã bọc tay cô bé tại hiện trường nhưng tôi nghĩ sẽ khó lấy được vân tay. Chúng ta sẽ có những mảnh ghép chúng ta cần khi tôi hoàn thành khám nghiệm tử thi. Dự đoán ban đầu của tôi là cô bé đã ở đó khoảng một tuần, nhưng chúng ta gặp thời tiết rất lạnh - đặc biệt ban đêm - cho nên tôi có thể phải đánh giá lại việc đó. Tạm thời, tôi không thể cung cấp cho anh nguyên nhân cái chết, nhưng anh sẽ là người đầu tiên được biết. Tôi đoán anh sẽ tham dự cuộc khám nghiệm tử thi?”
Tom đồng ý sẽ có mặt ở đó và vừa định kết thúc cuộc gọi thì Becky dùng hông huých cửa phòng anh mở ra, bưng hai cốc cà phê vào trong khi cố gắng không để rơi một chồng hồ sơ được kẹp chặt ở một bên tay.
“Đây rồi, sếp. Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều cần thứ này,” cô ấy nói, đặt hai cái cốc xuống và kéo một chiếc ghế. “Phòng sự kiện đang được thiết kế như chúng ta nói, nhưng tôi vẫn điểm qua một vài lưu ý về ba cô gái bị mất tích.”
Tom với lấy cốc cà phê của mình và nhấp một ngụm, không bận tâm rằng thứ chất lỏng nóng rãy đang đốt cháy lưỡi anh.
“Tốt lắm, hãy xem xét nào, nhưng có thể một số trẻ tham dự một cuộc chạy đua trong mấy tuần qua và không được báo rõ,” Tom nói, “Cho nên chúng ta đừng hạn chế chỉ xem xét ba trường hợp này. Tôi vẫn không thể nghĩ ra điều gì liên quan đến cái váy ngủ cứ khiến tôi băn khoăn. Cứ như thể con bé bị kéo tuột ra khỏi giường. Nhưng có bao nhiêu cô gái ở tuổi đó lại mặc váy ngủ trắng, khuy cài đến tận cổ chứ? Tôi không thích chi tiết là cổ áo cũng bị giật tung. Các khuy váy vẫn cài, như thế phải đặt một tay bên trong cổ áo và vải bị xé bằng một lực nào đó. Sẽ rất thú vị, xem xem James có thể tìm được bằng chứng gì về tổn thương tình dục không, nhưng tôi không thích cảm giác điều này sẽ mang lại.”
Becky gật đầu và xem phần ghi chép của mình.
“James cũng nói không có dấu hiệu rõ rệt về suy dinh dưỡng. Như vậy cô bé hoặc là một đứa trẻ trốn nhà gần đây mà thế nào đó lại vướng vào vụ việc gì đó - bị một tên khốn chuyên săn những đứa trẻ không được bảo vệ vớ được - hoặc nó là một trong những trường hợp mất tích đã lâu phải trải qua những gì có Chúa mới biết. Chúng ta có thể loại trừ một trong số đó. Hailey Wilson có tóc đen. Vậy là còn lại Amy Davidson và Natasha Joseph. Amy Davidson là đứa trẻ được chăm nom. Cô bé bắt đầu vắng nhà mà không được phép khi lên tám, mỗi lần chỉ dám đi qua một đêm, nhưng những buổi tối vắng nhà của cô bé ngày càng thường xuyên hơn và rồi cô bé không quay về nữa khi lên mười một, cách đây mười tám tháng. Chúng ta không có mẫu DNA để so sánh, và tôi không rõ lịch sử cha mẹ như thế nào - chúng ta sẽ phải tìm hiểu chi tiết đó.”
Becky đặt một tập hồ sơ xuống sàn cạnh ghế của mình và nhặt tập tiếp theo. “Natasha Joseph - sếp có biết gì về con bé không? Khi đó sếp đã có ở Manchester này rồi thì phải?”
Tom gật đầu. “Tôi nhớ vụ việc của con bé, nhưng tôi không tham gia.” Anh quyết định không nói ra thực tế rằng anh đã xin nghỉ phép giải quyết việc riêng vài ngày sau khi đứa trẻ bị mất tích. “Mẹ con bé chết trong một vụ tai nạn xe hơi, và lẽ ra Natasha phải ở phía sau xe, nhưng không phải vậy. Người ta chẳng hề tìm thấy chút dấu vết nào của con bé, hay một lý do hợp lý cho vụ tai nạn.”
“Jumbo cũng nhớ vụ này,” Becky nói thêm. “Anh ấy được mời tới khi người ta nhận ra đó không chỉ là một vụ va chạm, nhưng anh ấy nói chẳng có gì đáng chú ý để báo cáo. Không có dấu hiệu cho thấy đứa trẻ đã bị thương trong vụ tai nạn - thực tế không có dấu hiệu gì cho thấy con bé đã ở trong xe. Họ có một số mẫu DNA trong hồ sơ nhưng anh ấy nói chúng ta cần rất thận trọng khi xem xét thứ đó. Nó được lấy từ một cái lược và rất có thể bị lẫn với tóc của người khác - mặc dù ông bố khăng khăng rằng chẳng còn ai khác sử dụng lược cả.”
“Tại sao cô không bám theo ông bố và giải thích tình hình với ông ấy, Becky? Lấy một mẫu DNA để so sánh nhưng phải nói rõ rằng chúng ta chỉ muốn loại trừ Natasha. Tương tự với Amy Davidson. Các dịch vụ xã hội cần được thông báo trong trường hợp của con bé, và cả những người trông nom nó, nhớ xem liệu cô có thể theo dấu bố hoặc mẹ con bé để lấy mẫu hay không. Và chúng ta nên thông báo cho gia đình Hailey Wilson rằng chúng ta biết đó không phải là con bé để họ không hoảng loạn khi tin tức lộ ra. Nói đến chuyện này, tôi muốn lúc này vụ việc được giữ thật kín cho tới khi tất cả mọi người có liên quan đều đã được thông tin. Thực tế, chúng ta chẳng biết gì về cô bé này, và chúng ta không thể mạo hiểm làm ảnh hưởng đến việc điều tra bằng cách đi theo một mớ bản tin đầy kích động nếu như vụ việc được công khai trước khi chúng ta sẵn sàng.”