Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
45

❊ ❊ ❊

Khi đó

Cô đang chơi đùa vui vẻ trong bếp thì mẹ bước vào.

“Mau lên, đi trốn mau. Cha con vừa về và trông ông ta chẳng vui vẻ chút nào. Mẹ không muốn con phải nghỉ học thêm nữa đâu. Mẹ sẽ gặp rắc rối mất.”

“Nhưng con không thể để mẹ ở lại với ông ta được. Ông ta rất độc ác.”

“Đi đi!” Mẹ cô nhìn về phía cánh cửa. “Mau lên!”

Cô chạy khỏi phòng, tay ôm lấy bụng. Cô cảm thấy phát ốm. Cô không muốn bỏ mẹ lại với lão, nhưng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Hai tháng trước, lão ta đã làm gãy tay cô và cô đã gặp rắc rối lớn. Họ đã phải tới bệnh viện để bó bột. Cô đã phải nói dối y tá. Rằng cô bị ngã. Mẹ nói rằng cô là một đứa vụng về, nhưng đâu phải vậy. Dù sao thì cô cũng không nói gì. Cô không muốn mẹ cũng vướng vào rắc rối. Mẹ bảo nếu cô nói với họ rằng cha đã cầm tay cô lôi xuống cầu thang rồi sau đó vặn nó đến khi cô phải thét lên, cô sẽ bị đưa đi. Đôi khi cô nghĩ mình chẳng hề quan tâm nếu bị đưa đi. Nhưng cô không thể nói vậy. Bởi cô không muốn phải ở cùng những đứa trẻ nghịch ngợm.

Cô chỉ có đủ thời gian để chạy tới phòng khách. Cửa trước mở ra và cô nghe thấy tiếng hét của lão ta. Mẹ cô cũng hét lên, rồi cô nghe thấy một tiếng bịch. Lão ta lại đánh mẹ. Cô biết điều đó. Cô phải tới giúp mẹ.

Nhưng rồi nỗi sợ đã lấn át, và cô nhấc tấm khăn trải bàn lên để chui xuống.

Dù nó nằm ngay dưới mũi, nhưng lão ta vẫn chưa tìm ra nơi ẩn náu bí mật này. Cô nhắm mắt và bịt tai thật chặt, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng hét của lão. Mẹ đang cố hết sức để khiến lão ta im lặng và bình tĩnh lại.

Cô biết chuyện này sẽ tiếp diễn cho đến khi lão ta đi ngủ. Rồi cô có thể rời khỏi nơi ẩn náu và giúp mẹ dọn dẹp đống lộn xộn mà lão để lại. Cô sẽ phải thật nhẹ nhàng, cố gắng không để lão tỉnh giấc.

Một ngày nào đó, cô sẽ rời khỏi căn nhà này và không bao giờ quay lại nữa. Cô ghét nó. Cô ghét lão ta.

Cánh cửa phòng khách mở ra và cô chết lặng trong bàng hoàng. Cô thu đầu gối về sát người, hy vọng lão ta sẽ không kiểm tra dưới bàn. Lão ta không làm vậy; thay vào đó, lão ngồi xuống ghế bành.

Cô phải đợi đến khi lão ta đã ngủ thì mới có thể ra ngoài. Cuối cùng, cô cũng nghe thấy tiếng ngáy của lão. Chậm rãi, cô nhấc tấm khăn trải bàn lên. Lão ta đã ngủ say như chết, nhưng cô vẫn rón rén bò qua phòng tới chỗ cửa và mở nó ra nhẹ nhàng hết sức có thể. Cô nín thở, cô không phát ra dù chỉ một tiếng động. Và rồi, khi đã rời phòng, cô chạy xuống bếp.

“Mẹ ơi!” Cô thì thầm. “Ông ta đã làm gì mẹ thế?”

“Mẹ không sao.”

Đó là tất cả những gì mẹ có thể nói với cô. Cô ước gì họ có thể bỏ đi ngay bây giờ.

Mẹ cô lại phải đau đớn thêm lần nữa. Tại sao lão ta cứ liên tục làm vậy với bà?

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.