Cánh Đồng Phía Tây

Lượt đọc: 54 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Hồng Đăng bước những bước dài theo cô Dậu, len lỏi trong rừng, đi qua những khu lán cũ, sang khu lán mới dành cho thương binh đợt hai chiến dịch, mà hầu hết là thương binh của khu đông. Những chiếc lán mới làm nằm ở xế về phía tây nam viện, sâu vào phía trong, nơi có một con suối nhỏ chảy ngoằn ngoèo, dưới chân một dãy núi đá, con suối mà cách đấy ít lâu Hồng Đăng và Kim Oanh đã rủ nhau tới lén làm tình. Nhận ra khu vực quen thuộc, Hồng Đăng bỗng không khỏi cảm thấy e ngại. Anh đang vui và hy vọng. Cảm giác e ngại đã làm cho anh khó chịu.

Khi trông thấy chiếc mái lán lấp ló, cô Dậu chỉ tay:

- Đấy! Chị ấy ở trong ấy đấy. Anh vào di!

Bước chân Hồng Đăng như mau hơn. Anh quên cả chào và cảm ơn người đã đưa đường cho mình.

Vào tới cửa lán, Hồng Đăng dừng lại. Trong lán thương binh nằm đầy kín, không thừa một giường. Mùi ête, mùi mủ máu thoang thoảng bay ra. Trong lán tối âm thẩm, không ai nói to, chỉ cỏ tiếng rì rầm và những tiếng rên rỉ nho nhỏ. Bốn năm cô hộ lý đang lúi húi làm việc, cô nhặt cái này, cô quét cái kia, có cô đang ngồi bên thương binh trò chuyện, hoặc săn sóc. Nguyệt Lệ đâu nhỉ? Hồng Đăng chăm chú quan sát. Đôi mắt anh bỗng sáng lên: kia rồi! Một chiếc áo blouse trắng thon thả đang ngồi bên một giường thương binh ở cuối lán, xây lưng lại phía anh. Nhón mũi giầy, anh đi len giữa các giường thương binh, đến sát đằng sau chiếc áo blouse trắng ấy. Nguyệt Lệ vẫn không hay biết gì. Cô vẫn đang ngồi đó, rất im lặng, hai bàn tay kẹp giữa hai đầu gối, đầu cúi xuống, ngắm nhìn anh thương binh nằm đó đang ngủ. Anh thương binh bị ở những bộ phận nào không rõ, chỉ thấy chiếc chăn mỏng đắp suốt từ chân lên tới cổ, chỉ để lộ ra một khuôn mặt sạm nắng khá gầy với mái tóc đen rậm. Một chiếc sẹo dài nằm ngang trên gò má trái của anh... Hồng Đăng gần như giật mình. Anh đã nhận ra anh thương binh đó là ai. Thì ra anh ta! Đúng là anh ta! Đã khẳng định được, Hồng Đăng càng như chết lặng. Nguyệt Lệ vẫn không hay biết có người đang đứng sau lưng. Cô vẫn như chìm trong những suy tưởng hoặc buồn đau, lo lắng. Cô ngồi đó từ bao giờ, như một tượng đá vọng phu? Hồng Đăng cố kìm nén mình lại. Anh chưa vội lên tiếng, để xem cô còn ngồi đó được bao lâu. Nhưng rồi không chịu nổi nữa, anh bật hắng giọng. Bấy giờ Nguyệt Lệ mới như choàng tỉnh.

- Nguyệt Lệ!

Cô bàng hoàng quay lại.

- Nguyệt Lệ! - Hồng Đăng lại cất tiếng gọi, như gọi hồn của con người còn đang ngơ ngác, chưa tỉnh lại trước mắt anh. Hồng Đăng phải gọi tới lần thứ ba, bấy giờ cô mới cất được tiếng chào lại: “Anh đấy ư?” rồi đưa một ngón tay trỏ đặt lên môi, ra hiệu im lặng cho thương binh ngủ. Sau đó, hết sức nhẹ nhàng, cô nhón áo anh, kéo ra ngoài. Hồng Đăng để ý: trước khi rời chiếc giường thương binh, Nguyệt Lệ vẫn còn ném lại một cái nhìn vô cùng dịu dàng và thương xót.

Hai người cùng đi ra phía con suối ở xa xa, sau khu lán. Rừng già xanh ngắt, ẩm thấp, yên tĩnh một cách nặng nề. Tiếng máy bay rất xa. Hai người cùng tìm được hai tảng đá nhẵn ở bên bờ suối, cùng ngồi. Khó khăn và đắn đo mãi, Hồng Đăng mới lên tiếng trước được:

- Em có khỏe không?

- Vẫn bình thường ạ!

Quan sát kỹ, Hồng Đăng thấy Nguyệt Lệ gầy đi và xanh hơn. Nhưng điều đáng chú ý hơn: một vẻ buồn man mác phủ trên gương mặt cô. Hồng Đăng hiểu nỗi buồn ấy hẳn không phải vì cuộc cãi cọ với anh. Ý nghĩ ấy làm cho anh vừa chán nản vừa tức giận. Nhưng anh vẫn nhớ mục đích hôm nay tới đây không phải là để cãi nhau như bữa nọ. Anh cố lấy giọng ân cần và tha thiết:

- Nguyệt Lệ ạ, hôm nay anh đến thăm em. Xa em mới có vài ngày, mà cảm thấy lâu quá. Anh đến hôm nay cũng là để... xin lỗi em về những gì trong buổi gặp trước đã làm em phải phiền lòng. Nguyệt Lệ ạ, anh đã nghĩ lại rồi. Anh hối tiếc vô cùng. Anh đã vụng về và nóng nảy. Anh đã không được tỉnh táo. Anh đã có những lời không đẹp. Hôm nay anh muốn nói lại. Hãy tha lỗi cho anh...

Bây giờ dường như Nguyệt Lệ mới thực sự chú ý tới Hồng Đăng. Nhưng cô thở dài, cúi đầu im lặng. Hồng Đăng tiếp:

- Em vẫn còn giận anh ư? Anh đã nói rồi: anh có lỗi. Đối xử với em hôm đó quả thật... không chấp nhận được. Nhưng Nguyệt Lệ ơi, xin hãy thông cảm cho anh, để rồi thứ lỗi cho anh. Anh đã nóng giận, đã thô bạo... tất cả chỉ vì anh rất yêu em, quá yêu em. Anh đã luôn luôn e ngại em không thật gắn bó, thậm chí thờ ơ với anh. Anh đã thường không chịu đựng nổi khi cảm thấy mình... có thể sẽ mất em. Bởi vậy, anh đã không còn giữ nổi mình trong hôm ấy. Hãy hiểu cho anh, và cảm thông cho anh, Nguyệt Lệ! Anh yêu em, yêu em đến cuồng dại và thô bạo...

Bây giờ Nguyệt Lệ mới ngước lên. Cô muốn tìm hiểu vì sao hôm nay Hồng Đăng lại có thái độ gần như chưa từng có này. Thật vậy, trong suốt hai năm qua, trong các cuộc va chạm, Hồng Đăng chưa bao giờ lại nhún mình dến như thế. Vậy sao hôm nay Hồng Đăng lại tỏ ra không những rất biết điều mà hơn thế nữa: còn biết hối hận? Anh thực lòng, hay đây chỉ là một màn kịch, mà mục đích ít nhất cũng là giữ được sự ổn định bề ngoài để giữ được thể diện cho anh trước mọi người và tổ chức: Hoặc tệ hơn, anh chịu nhún mình chỉ nhằm phá tan sự “bất hợp tác”, mà đó là thái độ thường có của Lệ làm anh sợ nhất, để rồi lại chiếm lĩnh được thân thể cô như trước?...

Hồng Đăng lại nói, đôi mắt anh long lanh, xúc động thành thực, gần như chỉ còn thiếu khóc:

- Nguyệt Lệ ạ, sau hôm ấy về, anh đã nghĩ lại: quả là em đã nói hết với anh những sự thật tuy đáng tiếc, nhưng đúng là nên nói, cần nói giữa hai chúng ta. Anh thừa nhận là nhiều điều em nói anh rất cần phải suy nghĩ, và có những điều đúng là cần phải sửa đổi lại. Anh đã quá chủ quan em ạ. Anh cứ sống ào ào mà không có một lúc nào dừng lại để tự xem xét mình. Đúng là anh chủ quan quá! Anh cứ tưởng đối với em, anh vô cùng yêu quý như thế, anh bảo đảm cuộc sống cho em hết lòng như vậy, còn có gì phải áy náy, còn có gì là thiếu sót? Nhưng nghe em nói, bây giờ thì té ra em còn đòi hỏi ở anh nhiều điều khác nữa, những điều như chẳng liên quan gì tới riêng cá nhân em...

Bây giờ Nguyệt Lệ mới xen vào, ngắt lời chồng:

- Có liên quan chứ. Nó trực tiếp liên quan tới anh, cũng có nghĩa là tới em.

- Đúng! Đúng! Anh hoàn toàn đồng ý. Và chính vì quá chủ quan không nhận ra được những điều ấy nên anh đã làm cho em không yên lòng, em không cởi mở hết tâm hồn trong hạnh phúc. Bây giờ anh đã hiểu. Anh đã có lời xin lỗi em. Anh hứa với em là anh sẽ thay đổi những gì cẩn phải thay đổi. Hãy tin anh đi. Và hãy tha lỗi cho anh, em yêu...

Hồng Đăng vừa nói vừa cầm lấy bàn tay Nguyệt Lệ đặt vào lòng bàn tay mình. Cô để im, không rút ra. Nhưng cô vẫn im lặng. Hồng Đăng hiểu vẫn còn có điều mình cần phải nói tiếp:

- Anh cũng rất đồng ý với em lòng ghen tuông đã làm cho con người ta yếu đuối, thậm chí đen tối đi. Nhưng em ơi, như đã nói rồi: tất cả chỉ vì quá yêu em... Nhưng thôi, anh sẽ không bao giờ sai lầm nữa. Anh sẽ hoàn toàn tôn trọng em cả trong tất cả những vấn đề tình cảm dù nhỏ bé nhất.

Nguyệt Lệ từ từ rút tay ra. Cô thở dài, giọng có phần dịu dàng hơn trước:

- Thôi được. Anh hãy về đi. Anh hãy tin là trước sau bao giờ em cũng chỉ mong ước có được một cuộc sống yên ổn và hạnh phúc. Em cũng không bao giờ đòi hỏi ở ai, kể cả anh những gì quá nhiều, quá lớn bởi em tự biết: mình chẳng có gì để có quyền đòi hỏi... Thôi, anh về đi. Em đồng ý với anh cuộc gặp đáng buồn hôm đó coi như không có.

Hồng Đăng mừng rỡ, sung sướng ôm choàng lấy cô, đặt một nụ hôn rất dài trên đôi môi hồng mọng duyên dáng.

Nguyệt Lệ nhắm mắt lại. Cô hiểu và hoàn toàn tin rằng anh rất yêu cô. Điều này không phải bây giờ cô mới nhận ra. Nhưng chỉ có điều là tình yêu ấy phải được tự nhiên nảy nở từ cả hai phía...

Cô lại từ từ gỡ tay anh ra:

- Thôi anh về đi. Có lẽ sắp tới giờ ăn trưa của các anh thương binh rồi đấy.

Khi Nguyệt Lệ đã đi khuất sau các lùm cây, Hồng Đăng vẫn còn đứng đó, vui vẻ, thoải mái. Nhưng những cảm giác ấy đã mau qua đi. Hồng Đăng như người chợt tỉnh: ừ nhỉ, cô ấy lại trở về với “tên” ấy... Đầu óc anh lại tối sầm. Lòng nghi ngờ, ghen giận lại như một dòng suối độc tuôn trào trong lòng anh. Cô ấy có thật là dễ dàng tin và nghe mình như thế? Cô ấy có thể nào hoàn toàn không còn chút tình cảm nào với “tên” ấy? Cứ nhìn thái độ của cô bên giường hắn đã có thể hiểu. Vậy làm sao cô có thể dễ dàng quên đi mọi chuyện, để hoàn toàn yêu quý mình thiết tha và nồng cháy?...

Nguyệt Lệ trở vào lán, lại tới bên giường Dũng. Anh vẫn ngủ. Trong lòng cô ngổn ngang băn khoăn, buồn bã. Ôi, sao mình lại khổ đến như thế này? Sao số phận lại bắt mình rơi vào những cảnh ngộ éo le như thế này? Đúng là mình đã nói với anh ấy là mình đâu có mơ ước gì hơn được sống một cuộc sống yên ổn như tất cả mọi con người bình thường khác. Vậy mà chưa bao giờ có được, dù chỉ một phần như thế...

Dũng từ từ mở mắt. Anh ngơ ngác. Khi đã nhận ra Lệ, trên đôi môi khô nẻ của anh như thoáng một nụ cười nào đó, một nụ cười không vui nhưng củng không hẳn là buồn:

- Lại cô đấy ư? Cô mới đến?

Nguyệt Lệ gật đầu, cầm vội lấy tay anh:

- Vâng, em vừa mới đến. Anh ngủ ngon không? Anh thấy trong người thế nào?

Dũng làm ra vẻ tỉnh táo và mạnh khỏe:

- Khá rồi. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Nhưng chỉ nhìn ánh mắt, sắc mặt, Nguyệt Lệ biết anh còn rất mệt. Nước mắt cô bỗng lại chảy dài. Dũng nhìn cô, rồi khẽ lắc đầu:

- Sao lại khóc? Lần nào gặp tôi cô cũng khóc. Tôi buồn lắm...

Nguyệt Lệ vội đưa ông tay áo blouse lên chùi mắt, và mỉm cười:

- Không, em có khóc đâu anh. Vâng, em sẽ không bao giờ khóc nữa.

Dũng nhìn cô rất sâu:

- Phải, Nguyệt lệ ạ! Đừng khóc nữa! Cuộc sống riêng của mỗi người đã quá buồn rồi!

- Vâng! Vâng! Em sẽ vui, rất vui khi thấy anh sớm khỏe mạnh. Cũng may anh tỉnh táo hơn hôm mới về rất nhiều. Cả viện, cả lán này ai cũng nhận thấy thế: anh bình phục khá nhanh...

- Cám ơn cô.

Một lời cám ơn nào đó, tất nhiên không phải là khách khí, nhưng cũng không ấm áp và thân thiết hơn. Mọi người trong lán này kể cả các bác sỹ, y sinh dã được biết: cô và Dũng quen biết từ đã lâu. Cho nên hàng ngày ngoài việc chăm sóc chung thương binh, bao giờ cô cũng dành thì giờ để được đến bên anh nhiều hơn, nói chuyện với anh nhiều hơn các thương binh khác. Điều đó đã được mọi người thông cảm, thậm chí ủng hộ. Cho tới hôm nay anh không cáu gắt, hoặc nguyền rủa cô như lần gặp ở khe Trăn mấy tuần trước. Bây giờ anh rất bình lặng, biết ơn, và ngoan ngoãn nghe theo tất cả mọi điều mà cô yêu cầu hoặc ép buộc trong việc ăn uống, hay thay bông băng, quần áo... Nhưng, với cô, anh cũng chỉ đối xử như với tất cả mọi cô hộ lý khác. Anh đã thực sự quên đi, hay vẫn cố để quên đi? Cô không thật hiểu. Cô cũng không khi nào dám nhắc lại chuyện cũ, sợ anh buồn, sợ nhất là làm cho anh lại điên giận, sẽ nguy hại tới vết thương. Còn anh, anh cũng không hề trở lại chuyện cũ dù chỉ nửa lời. Cả hai người như cùng ngậm chặt lửa than ở trong miệng. Trong suốt mấy ngày nay, trong đầu óc cô chỉ vang đi vọng lại một câu hỏi: Mình sẽ phải làm gì đây, cần làm gì đây để đền bù lại cho anh, xoa dịu vết thương lòng cho anh? Nhưng cô vẫn chưa biết được mình sẽ phải làm gì. Cô vẫn như một người lạc giữa rừng rậm với tất cả nổi buồn đau và cả sự sợ hãi...

- Bây giờ anh muốn uống gì không? Anh uống sữa nhé, để em pha?

- Không, tôi không muốn gì hết.

- Hay anh ăn cam nhé? Để em bóc.

- Không, cám ơn cô.

- Hay nước chè vậy?

Vẫn là những lời cảm ơn nào đó, không ấm áp, không thân thiết gì hơn.

Đôi mắt anh buồn quá, nhưng cũng đẹp quá. Nếu như trước đây đôi mắt ấy hồn nhiên, trong trẻo bao nhiêu thì bây giờ trầm lắng, sâu sắc bấy nhiêu. Đôi mắt như cuốn hút và chiếm lĩnh. Gương mặt anh đã đổi thay rất nhiều với thời gian, với cực khổ, và thương tích, nhưng lại có vẻ đẹp cũng khác thường, vẻ đẹp can trường và dầu dãi... Nhưng anh vẫn luôn luôn như câm lặng. Anh chưa một lần hỏi vì sao cô lại ở đây, phục vụ ở cái quân y viện này. Anh chỉ hỏi: “Anh Hồng Đăng có khỏe không?”.

Sáu hôm sau, có việc đi ngang qua quân y viện, Hồng Đăng lại ghé vào. Vừa qua trạm gác được một quãng, anh chợt thấy một chiếc áo trắng hiện lên sau một chỗ quẹo. Chiếc áo trắng đứng ngay lại. Kim Oanh. Cô reo lên lanh lảnh, chạy như bay tới:

- Anh Hồng Đăng! Anh Hồng Đăng!

Và gần như ôm choàng lấy anh, cô cuống quýt:

- Anh đi đâu mãi? Em mong anh đến chết đây!

Rồi nũng nịu, phụng phịu:

- Lần trước vào đây với bà vợ quý hóa của anh, sao anh không gặp em? Đến khi biết anh tới, em bổ đi tìm thì anh đã đi rồi.

Hồng Đăng lúng túng, cười xuê xoa:

- À, không, cũng định tìm. Nhưng vì... vội quá.

- Thôi đi anh! Chỉ xạo.

Nói đoạn cô cầm tay anh kéo đi:

- Lần này thì phải đi với em đã. Cho qua cái bà vợ quý hóa của anh đi!

Bàn tay cô dầy và nóng hổi. Bộ ngực cô nở căng, nhọn hoắt. Đôi mắt long lanh, ướt át mê đắm nhìn anh. Hồng Đăng bước đi như một cái máy.

Kim Oanh lại kéo Hồng Đăng đi về phía suối, nhưng ở một đoạn khác, vào sâu hơn. Tới một chỗ khuất, Kim Oanh ôm ghì lấy anh. Cô thực sự yêu anh. Đây là người yêu lý tưởng của cô, cô quyết phải chiếm bằng được anh. Nguyệt Lệ dù đẹp đến mấy, cô cũng không sợ. Cô biết mình có thế mạnh riêng: ấy là sự nồng nhiệt, mê đắm, là tấm thân bóc lửa tràn trề sức sống...

- Đi vào đâu đây? - Hổng Đăng vờ hỏi.

- Chỗ này kín hơn.

Cô lại ôm choàng lấy Hồng Đăng một lấn nữa, ghì sát bộ ngực của mình vào ngực anh, và một bàn tay tìm kiếm như điên...

Hồng Đăng đã bị kích thích đến cao độ. Bản năng của thằng đàn ông vụt bùng dậy. Anh đã quên hết, quên cả mục đích hôm nay vào đây để gặp vợ, cũng quên đi những gì coi như đã hàn gắn và xây dựng lại được. Anh đã quên hết. Tất cả lúc này chỉ còn có một thân thể đàn bà nần nẫn, tuyệt vời trong vòng tay anh.

Đã đến đoạn suối kín đáo như Kim Oanh nói. Hai người, mặt cùng đỏ rực, ôm nhau cùng ngã xuống liền. Giây phút này không còn là giây phút của lời nói nữa Không còn kịp cởi từng chiếc khuy một, họ gần như dứt tung hết của nhau ra, rồi cùng lăn lộn, điên cuồng. Một lúc lâu sau, hai gương mặt tràn trề thỏa mãn, lấm tấm mồ hôi, Hồng Đăng và Kim Oanh mới cùng ngồi dậy.

Hai người tạm chia tay nhau ở gần khu lán mới của thương binh. Hồng Đăng lại xăm xăm đi về chiếc lán, nơi đã gặp Nguyệt Lệ lần trước.

Có lẽ cô ấy vẫn ngồi bên “tên” ấy chăng? Ý nghĩ ấy lại làm cho Hồng Đăng khó chịu. Nhưng cũng đúng lúc ấy, Nguyệt Lệ cắp một rổ đầy quần áo của thương binh đi ra.

- Em! - Hồng Đăng reo lên.

Nguyệt Lệ dừng lại. Trên gương mặt cô có vẻ gì như sáng hơn lần gặp trước. Nhận xét ấy làm cho Hồng Đăng yên lòng và vui hơn lên. Nguyệt Lệ đặt rổ áo quần thương binh xuống bên một gốc cây. Hai người cùng ngồi xuống những rễ lớn bò nổi lên như những con trăn khổng lồ. Hồng Đăng có thì giờ để ngắm kỹ Nguyệt Lệ hơn. Hai ống tay áo blouse xắn cao, chiếc mũ vải trắng đội hất chểnh mảng gần ra sau gáy, hai bàn tay còn thoáng những vết thuốc đỏ, cô đã có đầy đủ dáng vẻ của một cô hộ lý thực thụ, khỏe mạnh và nhanh nhẹn.

Hai người trò chuyện khá vui. Hồng Đăng đã nhắc lại đầy đủ những gì mà anh đã ăn năn, hối tiếc với Nguyệt Lệ bữa trước. Anh cũng nhấn mạnh là từ đó anh trở về đã tiếp tục suy nghĩ và càng đồng ý với Nguyệt Lệ là mình cần thay đổi cách sống để xứng đáng với tình yêu của hai người. Nguyệt Lệ lắng nghe. Cô để ý: không một lần anh hỏi thăm tới sức khỏe của Dũng, dù chỉ là sự thăm hỏi thông thường đối với một thương binh mà dẫu sao mình cũng đã một vài lần gặp gỡ...

Nhìn trước, nhìn sau, không có ai, Hồng Đăng quàng tay qua vai Nguyệt Lệ, kéo cô sát lại gần, rồi đặt một nụ hôn nồng nàn, ngây ngất. Nguyệt Lệ không cưỡng lại. Cô nhắm mắt, để cho anh hôn, hôn rất dài và ngậm mãi môi cô như ngậm kẹo. Chỉ tới khi bàn tay anh bắt đầu loăng quăng kiếm tìm trên cơ thể cô, Nguyệt Lệ mới gỡ anh ra.

- Thôi anh, ở đây không nên thế. Có người hay qua lại.

Như rất ngoan cố, bàn tay anh vẫn loay hoay. Lần này Nguyệt Lệ đứng dậy:

- Đã bảo đừng mà anh...

Đã quá quen thuộc tính vợ rồi, khi cô đã đứng dậy là thôi đừng có nài nỉ. Tiếc rẻ, Hồng Đăng đứng dậy theo. Nhưng anh vẫn còn cố vươn cổ thơm nhanh một cái trên má cô. Nguyệt Lệ đẩy nhẹ anh ra:

- Anh về đi. Em còn phải đi giặt. Các chị, các cô ấy đi trước cả rồi.

- Ừ anh về. Nhưng mà, hay là như thế này nhé: em xin phép về chỗ anh ít hôm đi.

- Không được đâu anh, thương binh nhiều quá.

- Không sao. Anh chỉ nói với tay viện trưởng một câu là xong thôi mà.

- Thôi đừng anh. Đừng! Em đi dây!

Nói đoạn, Nguyệt Lệ cúi xuống nhấc chiếc rổ áo quần lên, cắp nách đi luôn. Hồng Đăng lắc đầu, chậm chạp quay ra. Ở trạm gác anh cần vụ Mạn vẫn ôm súng bên chiếc ba lô to đùng, kiên nhẫn ngồi chờ.

Nguyệt Lệ đã ra tới suối. Các chị, các cô hộ lý đang giặt giũ bồm bộp, cười nói râm ran. Nhìn thấy Nguyệt Lệ các chị, các cô cùng vui vẻ gọi to:

- Nguyệt Lệ, sao ra muộn thế?

- Bận gì, bây giờ mới ra hả?

Công tác với nhau đã được gần mười ngày, Nguyệt Lệ và cái tập thể hộ lý, y sinh ở đây đã khá thân nhau. Buổi đầu cũng còn dè dặt. Nhiều người còn nghi ngờ người đàn bà xinh đẹp này tới đây chẳng qua chỉ để làm cảnh, hoặc cũng như nhiều bà phu nhân khác đến các bệnh viện làm việc thiện chủ yếu chỉ là để kiếm danh, lập vốn chính trị. Nhưng rồi mọi người đều nhận thấy người đàn bà này tới đây là để làm việc thực sự. Tất nhiên không khỏe, không xốc vác được như các cô, các chị nông thôn, nhưng các chị các cô làm việc gì, Nguyệt Lệ cũng làm đủ những công việc như thế, và cũng rất chu đáo: đổ bô, hót phân, giặt giũ quần áo máu mủ, khiêng, cõng anh em đi tiểu, đi đại tiện... Nguyệt Lệ đã không nề hà bất cứ một việc gì. Không những thế cô còn khâu vá khéo hơn, hát hay hơn các cô, các chị. Thương binh chỉ đòi nghe Nguyệt Lệ hát.

“Làng tôi xanh bóng tre...”, “Các anh đi ngày ấy đã lâu rồi, xóm làng tôi còn nhớ mãi...”, và “Quê nhà tôi chiều khi nắng êm đềm chạy dài trên khóm cây và mấy hàng cau...” cùng một số bài hát dịu dàng, tha thiết khác đã được anh em gọi là “những bài hát ru cho thương binh”. Đã có những anh khó tính, hoặc lười, không chịu ăn uống, nhưng Nguyệt Lệ đến và chỉ sau vài câu nói nhỏ nhẹ của cô, các anh đã trở thành hoàn toàn ngoan ngoãn, cho gì ăn nấy...

Nguyệt Lệ bước xuống suối. Cô Dậu, con người mập mạp luôn luôn đỏ au, vội đỡ lấy rổ áo quần cho bạn. Hai người cùng giặt giũ một hồi rồi cùng lên bờ. Mọi người đã lẻ tẻ ra về trước gần hết. Hai chị em đi sau cùng. Cô Dậu bỗng liếc nhìn Lệ, hỏi:

- Này, hôm nay ông ấy lại đến thăm phải không?

- Vâng.

- Thắm thiết gớm nhỉ!

Nguyệt Lệ cười ngu ngơ:

- Em cũng không biết nữa.

Nét mặt cô Dậu trở nên nghiêm trang, khác lạ:

- Chỗ chị em, muốn bảo cái này...

Nguyệt Lệ chăm chú:

- Gì cơ ạ?

- Cô Lệ ạ, thật đấy, chỗ chị em, thân nhau, quý nhau, tôi mới nói...

Nguyệt Lệ không khỏi hồi hộp:

- Cảm ơn chị. Chị cứ nói đi.

- Này, tôi bảo thật, phải cảnh giác đấy.

- Cảnh giác gì ạ?

- Cô thật không biết cái gì ư? Thôi đã bảo là chỗ chị em thân nhau, quý nhau tôi mới nói. Chị em người ta thì cứ ngại...

Nguyệt Lệ càng hồi hộp:

- Chị ơi, chị nói đi. Có điều gì không hay, không phải các chị, các cô cứ bảo em.

- Thế này nhá: phải cảnh giác mới được.

- Vâng, thì em cảnh giác mà.

- Nguyệt Lệ ạ, chả là có mấy đứa chúng nó quen bọn nam y tá...

- Vâng, mà làm sao?

- Chúng nó nghe lỏm được bọn y tá kháo nhau rằng: vợ đẹp thế mà còn tình tang, dăng dện...

Trái tim Nguyệt Lệ thoắt như bị bóp nghẹt lại.

- Bọn y tá còn kháo nhau tệ hơn nữa: hai người đã đưa nhau vào rừng. Cái con đĩ Kim Oanh ấy, thật quá thể...

- Ôi, thật vậy ư, chị? - Mặt Nguyệt Lệ gần như méo di. Chiếc rổ áo quần thương binh suýt rơi tuột xuống đất.

- Ấy, ngay như hôm nay, có đứa nom thấy ông ấy vào từ sáng sớm, nhưng gặp con đĩ kia, thế là lại vào rừng liền...

Tới lúc ấy, Nguyệt Lệ như không còn đứng nổi nữa. Cô lảo đảo, đặt chiếc rổ, ngồi thụp xuống một gốc cây, hai tay ôm lấy mặt...

Thực hiện ebook: hoi_ls
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.