LYSANDER NGỒI TRONG căn phòng khách hình lục giác, đối mặt với Alwyn Munro và Jack Fyfe-Miller. Những trận mưa tuyết nhẹ nhàng sa xuống, đập vào những cánh cửa sổ kiểu Pháp, ngọn lửa trong lò vật lộn chống lại cái giá lạnh. Vì lí do nào đó Fyfe-Miller mặc bộ đồng phục hải quân - một hàng huân chương trên ngực - khiến anh ta trở nên nghiêm túc và đáng để ý hơn, một sĩ quan quân đội chính quy đang tại ngũ. Munro mặc bộ đồ vải tuýt dày, ba mảnh như thể ông đang ra ngoài săn bắn cuối tuần tại Perthshire.
“Trong suốt vài ngày cuối cùng này tôi đã suy nghĩ”, Lysander thận trọng nói. “Và một điều trở nên hoàn toàn rõ ràng đối với tôi. Tôi không thể mạo hiểm ra hầu tòa được”.
“Feuerstein bảo rằng, lời biện hộ cho anh sẽ không thua được”. Munro đáp.
“Tất cả chúng ta đều biết mọi chuyện sẽ dễ dàng dẫn đến sai lầm như thế nào”.
“Thế nên anh muốn chạy trốn”, Fyfe-Miller nói, châm một điếu thuốc. Một lần nữa, Lysander lại thấy cái vẻ ngoài ôn tồn ấy che giấu một trí tuệ nhanh nhạy.
“Phải. Nói ngắn gọn là thế”.
Hai người nhìn nhau. Munro mỉm cười.
“Chúng tôi đã cá riêng với nhau xem phải mất bao lâu thì anh đi đến kết luận này”.
“Đó là cách duy nhất chừng nào tôi còn quan tâm”.
“Có những vấn đề thực sự”,Munro đáp và nói rõ thêm. Đại sứ quán Anh giống như mọi đại sứ quán khác ở Vienna, đều có những người đưa tin luôn theo dõi tỉ mỉ. Ông tính toán, một trong số ba nhân viên người Áo đó ăn lương của Bộ Nội vụ. Ông nói thêm rằng điều này là hoàn toàn bình thường - những điều kiện tương tự cũng được áp dụng ở London,
“Thế nên”, ông tiếp, “nếu anh rời khỏi nơi này, anh sẽ bị phát hiện rất nhanh chóng. Anh đang bị theo dõi mọi lúc, ngay cả khi anh cảm thấy một mình hoàn toàn. Ai đó sẽ báo cho cảnh sát”.
Fyfe-Miller lên tiếng: “Ngoài ra, với tư cách là cai ngục của anh, có thể nói như vậy, chúng tôi bị ràng buộc về danh dự rằng phải báo cáo chuyện anh vắng mặt cho các nhà chức trách. Và dĩ nhiên như thế việc bảo lãnh anh sẽ mất hiệu lực”.
Lysander quyết định không để ý đến điểm cuối cùng này nữa. “Nhưng nếu tôi lẻn đi vào giữa đêm thì sao? Sẽ phải mất vài tiếng trước khi tôi bị phát hiện”.
“Không phải thế đâu. Vào giữa đêm sẽ là khoảng thời gian tồi tệ nhất. Những người gác đêm, lính gác ở cổng, nhân viên làm ca đêm - ai cũng có thể báo động vào ban đêm. Tôi hoàn toàn chắc chắn có hai cảnh sát mặc thường phục đang ở ngoài đó, ngồi trong ô tô, 24/24 giờ, đợi chờ, theo dõi. Thời điểm giữa ban ngày lại khôn ngoan hơn nhiều”. Munro mỉm cười. “Ngược đời thế đấy”.
“Nếu anh rời đi”, Fyfe-Muller nói, suy đoán: “Anh sẽ phải khởi hành tối đa trong vòng một tiếng. Nếu không ai báo cảnh sát, vậy chúng tôi sẽ phải báo cáo - sau một tiếng”.
“Cứ cho là mười lăm phút đi”, Munro nói. “Chúng không phải lũ ngu đâu”.
“Ông sẽ đi thẳng đến đâu, Alwyn?” Fyfe-Miller hỏi, gian xảo.
“Trieste. Trên thực tế đó thật sự là nước Ý - họ căm ghét người Áo – Hung. Đi thẳng đến Trieste rồi đi tàu hơi nước đến Italia. Đó là những gì tôi sẽ làm”.
Lysander đón nhận một thông điệp ngầm. Giờ anh hoàn toàn nhận thức được chuyện gì đang diễn ra ở đây; Munro và Fyfe-Miller đang soạn ra một chương trình hành động, gần như là mách nước để anh nghe theo. Họ như đang nói: làm theo những gì chúng tôi bảo, anh sẽ được an toàn.
“À mà ga nào chạy chuyến Trieste nhỉ?” Lysander hỏi một câu ngây thơ tương tự.
“Ga Südbahnhof. Đổi tàu ở Graz. Chuyến đi mất mười đến mười hai tiếng”. Tyfe-Miller đáp.
“Tôi sẽ đến thẳng văn phòng Lloyds tại Trieste và mua một vé tàu hơi nước đến…”, Munro cau mày, suy nghĩ.
“Không phải Venice”.
“Không. Quá rõ ràng rồi. Có thể là Bari - nơi nào đó ở phía nam, xa hơn mọi người tưởng”.
Lysander không nói gì, chấp nhận ngồi yên nghe, Anh hiểu chuyện gì đang diễn ra trong cuộc nói chuyện tay đôi này.
Munro giơ lên một ngón tay cảnh cáo. “Anh phải giả định rằng cảnh sát sẽ đến thẳng tất cả các nhà ga đấy”.
“Phải. Thế nên anh mới cần phải cải trang một chút. Dĩ nhiên họ cũng sẽ cho rằng anh sẽ đi thẳng lên phía bắc, quay về Anh. Thế nên đi về phía nam là một lựa chọn đúng”.
“Anh sẽ cần tiền”, Munro nói, lấy ví ra đếm được 200 curon, đặt lên bàn thành hình cái quạt. “Hôm nay là thứ mấy? Thứ Ba. Vậy chiều ngày mai đi. Anh sẽ đến Trieste vào thứ Năm lúc rạng đông”.
“Bob là ông chủ của anh”.
Hai người nhìn thẳng vào Lysander, không che giấu âm mưu hay sự câu kết nào trong ánh mắt, Cái nhìn trực diện, không gian dối của họ chuyển tải một thông điệp riêng - chúng tôi đang nói chuyện với nhau đây, rõ ràng và đơn giản. Một cuộc nói chuyện về một chuyến đi trong giả thuyết - chẳng có gì hơn thế. Chúng tôi không chịu trách nhiệm gì cả.
“Rủi ro là cái chết đấy”, Munro nói, như thể muốn nhấn mạnh sự thật cuối cùng này.
“Nếu anh bị bắt thì đương nhiên sẽ giống như anh thừa nhận mình có tội”, Fyfe-Miller nói thêm,
“Anh cần phải thông minh lên. Suy nghĩ trước đi. Hãy hình dung mọi chuyện sẽ thế nào - cần phải làm gì trong bất kì tình huống nào”. “Sử dụng sự khéo léo của mình đi”.
Munro đứng dậy và đi thẳng ra cửa, Fyfe-Miller theo sau. Món tiền vẫn còn nằm nguyên trên bàn.
Lysander đi ra mở cửa cho họ. Bây giờ anh biết chính xác những gì đang chờ đợi mình.
“Đúng là điều thú vị nhất”, anh nói, “Cảm ơn thật nhiều”.
“Hẹn gặp anh ngày mai”, Munro nói. Fyfe-Miller nhanh chóng chào và Lysander nhìn họ bước nhanh về lãnh sự quán, dưới làn tuyết đang rơi.
Vào cuối buổi chiều, tuyết ngừng rơi, bỏ lại một phần đóng băng trên những hàng rào hoa thấp ở sân sau. Lysander đi tản bộ xung quanh khu vườn, suy nghĩ rất lung. Anh có tiền trong túi, Munro và Fyfe-Miller đã vạch ra một tuyến đường tốt nhất để rời khỏi Áo. Một khi đến được Trieste, anh sẽ an toàn - những người Ý ở đó đông hơn người Áo, cứ hai mươi người Ý thì mới có một người Áo. Một tàu điện chạy bằng hơi nước hay một tàu chở hàng sẽ đưa anh đến Italia chỉ với một vài curon. Thế rồi một thứ rất lạ lùng đập vào mắt anh - một tia sáng, một chùm tia sáng. Anh đi sang đó.
Trong ổ khóa của cánh cửa nhỏ trong bức tường phía sau là một chiếc chìa khóa bằng đồng mới, sáng và không bị xỉn, lấp lánh trong ánh mặt trời yếu ớt của buổi chiều. Lysander bỏ vào túi mình. Vậy là thế đấy - chiều mai, sau bữa trưa, anh nghĩ. Lao tới sự tự do.