Giải thưởng Cuộc vận động sáng tác cho thiếu nhi 1968-1969.
Chưa in thành sách. Hầu hết các bài đều đã in báo.
Mẹ ốm
U ốm nằm nhà
Không ra đồng được
U đắp kín chăn
Mặt quay vào vách
Em vẫn đi học
Đường xa càng xa
Người em ở lớp
Lòng em ở nhà.
U uống thuốc chưa?
Hạ rồi cơn sốt?
Vắng vẻ một mình
U vui sao được.
Buổi học dài quá
Mãi mới trống về
Em vội ra trước
Bỏ cả bạn bè
Em vượt con đê
Theo đàn cò trắng
Thiếu u trên đồng
Mọi người cũng vắng
Mồ hôi ướt trán
Em bước thật mau
Bướm bay mặc bướm
Em thèm bắt đâu?
Em về đến cửa
Đã gọi “U ơi!”
U cố quay lại
Nhìn em mỉm cười
Củi lửa nhen rồi
Nấu nồi cháo trắng
Đập trứng, bỏ hành
U ăn ngon lắm
Ghét cái bệnh tật
Làm u mệt người
Đừng ai ốm cả
Là vui suốt đời.
Em yêu tổ quốc Việt Nam
Tổ quốc em đẹp lắm
Cong cong hình lưỡi liềm
Trên: núi cao trùng điệp
Dưới: biển sóng mông mênh.
Những cánh đồng bình yên
Nằm phơi mình ở giữa
Những con sông xanh, hồng
Uốn quanh trăm dải lụa.
Tổ quốc em giàu lắm
Đồng ruộng: vựa thóc thơm
Biển bạc: đặc cá tôm
Rừng vàng: đầy quặng, gỗ...
Ôi Việt Nam! Việt Nam!
Tổ quốc bao thân mến
Yêu từng khóm tre làng
Từng con đò vào bến.
Càng yêu thêm sông núi
Sinh ra những anh hùng
Xưa: Quang Trung, Lê Lợi
Nay: Bác Hồ, Bác Tôn...
Trên mỗi mỗi ngả đường
Em như nghe tiếng hát
“Bao nhiêu giặc xâm lăng
Đến đây đều ngã gục
Trước: Bạch Đằng, Đống Đa,
Nay: Điện Biên, Ấp Bắc...”
Em căm thù Mỹ Diệm
Ngăn nước em làm đôi
Em ước thành Phù Đổng
Trừ sạch bọn giết người
Nhưng Bác Hồ bảo rồi
“Nước Việt Nam là một”
Các bạn miền Nam ơi!
Nước mình rồi thống nhất
Em không nói ai biết
Nhưng em sướng vô cùng
Em là công dân nhỏ
Nước Việt Nam anh hùng!
Bé ốm
Ve đâu kêu trong đầu
Lửa đâu chui vào người
Bé sốt, nhìn ra ngõ
Nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!
Hôm nay mới thứ ba!
Giá ngày mai chủ nhật!
Mình bé nằm trong nhà
Chị còn đi xin thuốc.
Chị về, vẻ hấp tấp
Nước chín rót ra cốc
- Em ngoan uống thuốc vào
Thuốc sẽ xua cơn sốt!
Ngồi dậy uống ngụm nước
Bé há mồm như chim
Mím môi bẻ viên thuốc
Chị đưa vào mồm em
Chim gáy gù ngoài nắng
Tre kêu như ru võng
- Thôi em chị ngủ đi!
Chốc dậy, ăn cháo nóng
Nhìn chị xuống bếp vắng
Bé nhận ra một điều
Hôm nay, ừ lạ thật
Chị giống mẹ bao nhiêu!
Củ khoai của bé
Chủ nhật ra chợ
Chị này mua cá
Chị kia mua tôm
Về, thổi lửa rơm
Về, đun lửa củi
Tóc vương tro bụi
Con mắt đỏ hoe
Cá này, tôm kia
Gửi về bố, mẹ...
Thương bố, thương mẹ
Riêng bé loay hoay
Tìm một củ khoai
Vùi vào tro nóng
Từ nơi sơ tán
Khoai về đến nhà
Mẹ nhận, bóc ra
Nửa bên còn sống
Khoai vẫn ngon lắm
Lòng con ngọt bùi
Mắt mẹ rớm ướt
Khoai cầm chia đôi...
Cây đèn dầu
Cây đèn dầu lại cùng em đi sơ tán
Bấy lâu nay, đứng im trong góc vắng
Đèn vui nhìn em làm toán, làm văn
Trong gian phòng ánh điện sáng trưng.
Có bụi bám, nhện chăng, đèn nhắc em
lau sạch
Đêm mất điện, đèn lên bàn đợi thắp
Rồi xua ngay bóng tối cho người
Ngọn lửa vàng xao động mãi niềm vui...
Đêm nay, nơi sơ tán, nhà tranh, vách đất
Đèn lại sáng cho em làm bài tập
Em nhìn đèn bỗng yêu quá đèn ơi!
Đèn giống bao cô, bác trên đời
Sống dung dị, sẵn sàng, khiêm tốn
Ngọn lửa bé mà tấm lòng thật lớn!
Đôi dép thần kỳ
Các em đọc cổ tích
Chắc rất thích được gặp
Những đôi giày thần kỳ
Một bước đi bảy dặm
Còn nhanh hơn chim bay
Thế kỷ hai mươi này
Ở tại một nước nọ
Có nhiều núi, nhiều sông
Có nhiều mưa, nhiều gió
Có cờ đỏ sao vàng
Có mùa khoai, mùa lúa
Có đôi dép thần kỳ
Một cụ già thường đi...
Người làm đôi dép này
Cắt lốp xe làm đế
Cắt săm xe làm quai
Dép đen màu than đá
Hình dáng nhìn rất ngộ
Như đôi xà lan nhỏ
Thích lênh đênh sông dài.
Theo cụ già xuống biển
Theo cụ già lên non
Được cụ già yêu thương
Dép có bao tài sức:
Đê sắp vỡ, vì lụt
Có dép đến, lụt lui
Ruộng nứt nẻ cả rồi
Có dép về, nước đến
Nơi nào quá nghèo túng
Dép tới, đỡ túng nghèo
Nơi nào dân thiếu chữ
Dép tới, chữ về theo
Hỏi dép: Sao tài giỏi?
Dép thật thà đáp ngay:
Dép trước sau vẫn dép
Tài trí ở người đi
Tài trí ở cụ già
Biết gọi người cả nước
Triệu người chung một lòng
Giành tự do, độc lập
Biết dẫn cả trẻ, già
Biết đánh thức gần, xa
Cùng lên đường hạnh phúc.
Cụ già râu tóc bạc
Mang đôi dép thần kỳ
Em có biết là ai?
Là Bác Hồ mình đó!
Bác Hồ của Việt Nam
Có nhiều núi nhiều sông
Có nhiều mưa nhiều gió
Có cờ đỏ sao vàng
Có mùa khoai, mùa lúa
Có đôi dép thần kỳ
Anh làm thơ hôm nay...
Nhưng hôm nay, hôm nay
Bác Hồ không còn nữa
Vắng tiếng dép Bác Hồ
Cả Việt Nam thương nhớ
Cả loài người thương nhớ...
Đôi dép thần kỳ đó
Giờ theo Bác đi xa
Đi vào trong lịch sử
Chói ngời của dân ta
Theo Bác dép đi xa
Phép thần kỳ để lại
Các em hãy giữ lấy
Trong đôi dép của mình
Dù dép to, dép nhỏ
Dù dép đỏ, dép xanh
Miễn các em làm đúng
Lời Bác Hồ Chí Minh!
Hà Nội 9.1969