15 phút sau.
Tôi vẫn đang miệt mài với cái áo thì bỗng nhiên có tiếng cạch cửa. Ôi, là Antony!
“Hey!”
“Hey!”
“Shh, chị nói nhỏ thôi, Kiwi ngủ quên rồi, nhanh lên ra đây theo em nào.”
Mặt tôi tươi tỉnh hẳn, cuối cùng thì mình cũng được giải thoát. Vất vả lắm tôi mới đứng dậy được, ngồi lâu ê hết cả lưng.
Antony kéo tay tôi rón rén đi nhè nhẹ qua phòng khách, luôn mồm “shh” với tôi. Kiwi đang lim dim ngủ trên chiếc ghế sofa. Công nhận ngay cả khi ngủ anh ấy cũng đáng yêu thật. Mà thôi, em đi đây, goodbye anh!
Bọn tôi đi rất nhẹ. Ra đến sân, tôi khẽ thì thào với Antony.
“Chị mà bỏ đi, lỡ anh ấy lại đến Romance gây sự với chị gái chị thì sao?”
“Chuyện đó chị đừng lo, mau về đi, mau lên không Kiwi tỉnh dậy bây giờ!”
“Ừ... vậy bye nha, cảm ơn em nhiều lắm, à còn cái áo.”
“Thôi chị giữ lấy đi, mặc vào kẻo cảm lạnh đó!”
“Thôi trả em nè, chị không quen mặc đồ người khác.”
“Không cần đâu, giữ lấy và đi mau lên, chị có thể trả em sau mà.” Antony mỉm cười đẩy tôi ra phía cổng.
“Bye bye, hẹn gặp lại!”
“Bye!”
Hẹn gặp lại? Có thể không? Mà thôi, chạy về trước đã, vừa lạnh lại còn vừa đói nữa.
Nhưng cuộc đời nhiều lúc lại quá đỗi trớ trêu. Khi cánh cửa nhà Hoàng Gia được khép lại thì cùng lúc một giọng nói vang lên ngay sau lưng tôi.
“Ice-cream, làm gì mà vội vã vậy?”
Tôi quay lại, hai mắt trố ra rơi lộp bộp xuống mặt đất, giật mình suýt té ngửa. Bởi vì, bạn biết không, Kiwi đang đứng sừng sững đứng phía sau cánh cửa sắt, còn cái túi xách của tôi bây giờ đang treo lủng lẳng trên tay Kiwi!
Đã thế, anh ấy còn ra vẻ thách thức tôi nữa chứ. Cái kiểu cười tự đắc ấy làm tôi tức muốn đâm đầu vào cột điện luôn.
Biết phải làm sao đây? Không lẽ tôi lại chạy đến van xin: “Anh Kiwi hãy trả lại cái túi ấy cho em” à? Hay là quay lại và tiếp tục chiến đấu với cái áo đó?
Tôi cố gắng lê những bước chân mệt nhọc cuối cùng đến trước cửa nhà Kiwi, làm ra vẻ đáng thương ăn năn hối lỗi.
“Làm ơn trả lại nó cho em! Em thật sự không thể giặt sạch cái áo đó được.” Hai mắt tôi nhòe đi.
Kiwi dừng hẳn điệu cười hả hê.
“Không, anh không trả lại em đó, thì sao nào?”
Anh? Giờ thì Kiwi cũng xưng anh em với tôi, buồn cười thật đấy, thế này thì chẳng khác nào trêu ngươi nhau.
“Anh Kiwi, trả lại túi xách cho chị ấy đi! Anh đừng quá đáng như thế!” Giọng cậu bé Antony. Nó thật dũng cảm khi đứng ra bảo vệ tôi.

“Antony!” Kiwi quát thằng bé. “Lên phòng mau! Ai cho phép em ra ngoài này hả?”
“Nhưng anh trả lại túi xách cho chị ấy đi, em hứa sẽ ngoan ngoãn lên phòng.”
“Không nói nhiều. Lên phòng mau! Bố mẹ mà biết em mặc phong phanh ra ngoài trời thế này, em sẽ đi đời đấy.”
Và rồi Kiwi mau chóng đóng sập cánh cửa nhà nặng trịch lại, không cho thằng bé có cơ hội cứu giúp tôi.
“Ice-cream, lại đây!”
“Vâng.” Tôi bất đắc dĩ lại gần.
“Được rồi, không trêu em nữa. Mau về nhà đi, trả lại em túi xách này.”
Ha! Tôi có nghe nhầm không? Anh Kiwi thả tôi về kìa, lại còn trả lại tôi túi xách nữa? Ôi tôi biết mà, một người như anh sẽ chẳng nỡ lòng đối xử tệ bạc với tôi như thế đâu! Ôi tôi biết mà, chàng trai nổi tiếng nhất trung học Isaac Newton! Phải, anh Kiwi thật là độ lượng và đáng yêu!
Anh ấy cẩn thận mở cổng ra trao lại chiếc túi xách cho tôi. Lúc ấy tôi tươi tỉnh hẳn lên, đón lấy chiếc túi từ bàn tay Kiwi, tôi hạnh phúc vô cùng và chỉ muốn ôm chầm lấy anh ấy rồi hét lên: “Anh Kiwi, anh thật là tốt bụng!”
Bạn biết đấy, đó là tôi muốn thế thôi! Chứ thực ra tôi đâu dám làm chuyện đó! Thay vào đó, tôi chỉ từ tốn đáp lại:
“Cảm ơn anh. Vậy em về nhà được chứ?”
“Anh cảm ơn em còn không hết ấy.” Kiwi nhún vai.
“Sao cơ ạ?” Tôi lắc đầu ngạc nhiên.
“Nếu không dính cafe và bánh kem tới nỗi phải về nhà thay áo thì hôm nay chắc anh cũng chết mệt vì cô nhóc nhõng nhẽo kia mất. Trong cái rủi có cái may phải không?” Kiwi vui vẻ nở một nụ cười.
Trời ạ. Có ai nói cho tôi biết vì sao nụ cười của anh ấy lại đẹp và ấm áp đến thế không? Tôi đang tan chảy dưới thời tiết mùa đông lạnh giá đây.
“Em không hiểu?”
“Không sao. Không cần phải hiểu. Mà em không định về à?”
“Ừm! Em về đây, chào anh.”
“Chào Ice-cream! Hẹn gặp lại ở trường Isaac Newton!”
Tôi bật cười.
“Vâng, hy vọng như vậy.”
Chào Kiwi xong, tôi cắm đầu cắm cổ đi một mạch qua mấy dãy phố. Không thể đứng nhìn anh ấy thêm được nữa, bởi tim tôi sẽ đập loạn xạ mất. Sau đó tôi ghé qua tiệm Romance và lấy quần áo đi về.
Sam đã có mặt ở đó!
“Con kia, mày làm ăn kiểu gì thế? Biến về mau! Từ bây giờ tao không cần mày giúp nữa.”
Lại mày ư? Lại còn con kia nữa? Chị là đồ...
Một ngày Chủ nhật đẹp trời, lẽ ra phải được nghỉ ngơi, ai ngờ lại vác thêm vào một đống rắc rối. Về đến nhà, tôi vào bếp, bật bếp ga lên và nấu mì ăn tạm. Nhắc đến ăn mỳ, tôi lại nhớ đến My...
Những lần thi học kỳ, My thường đến nhà tôi học chung. Bọn tôi bày ra đủ thứ trò để chơi mỗi khi rảnh rỗi. Trò vui nhất mà bọn tôi từng chơi đó là trò ăn mỳ uống Cocacola. Cả hai đứa thi nhau ăn xem ai ăn được nhiều mỳ hơn, vừa ăn vừa ừng ực uống. Thật là buồn cười, sở trường của My là ăn mỳ nên cô ấy luôn luôn thắng tôi, nhưng chẳng sao cả, tôi vẫn thấy vui vì được chơi, được học cùng My. Tự nhiên tôi nhớ cô ấy vô cùng. My ơi, giờ này cậu đang làm gì vậy? Mình thực sự muốn gặp cậu lắm đó.
Renggg…
Chuông điện thoại reo. Là Siro.
“Kem à?”
“Ừ mình đây.”
“Chiều nay cậu rảnh không? Bọn mình đến trang trại nhà ông cậu nhé.”
“Suýt nữa thì quên, lần trước mình hẹn cậu cuối tuần đúng không nhỉ? Vậy chiều 3h được không?”
“Ok. Cảm ơn Kem! Chiều mình qua nhà rủ cậu nhé?”
“Ừ.”
“Vậy đi. Thôi bye cậu!”
“Bye Siro!”
Tôi cúp máy, ngồi đăm chiêu suy nghĩ. Nếu lát nữa Siro hỏi chuyện của My hôm sinh nhật thì biết nói thế nào bây giờ? Chẳng lẽ nói thẳng cho cậu ấy biết việc My tự nhiên ăn mặc nữ tính và trang điểm là vì Siro à? Nếu Siro cũng thích My thì không sao, nhưng nếu không thì… chuyện gì sẽ xảy ra giữa mấy đứa chúng tôi đây? Riêng việc My giận tôi đã khiến mọi thứ rối tung hết cả lên rồi.
