Mọi chuyện xảy ra thật đột ngột, đến nỗi tôi nghĩ rằng mình cần mấy viên thuốc trợ tim.
Thực ra thì, tôi vừa mới kết thúc một cuộc gọi.
Đừng hỏi tôi về cuộc gọi đó, bởi tôi chẳng nhớ gì hết đâu.
Chỉ biết rằng, tôi được hẹn đi phỏng vấn.
Á á á!
ĐI PHỎNG VẤN!
VỚI TẠP CHÍ TEENY!!!
“Véo mình một cái nào!”
Không chần chừ gì, My véo tôi một cái đau điếng.
“Ái đau quá!” Tôi nhảy dựng lên.
“Đây không phải trong mơ đâu Kem! Cậu vừa nói chuyện với tạp chí Teeny đấy!”
Phải rồi. Bình tĩnh nào. Mới vài phút trước đây thôi, Siro nhận được một email kèm số điện thoại di động, người gửi email muốn tôi gọi cho họ, chính tôi - cô gái trong clip Mũ Len Nhỏ chứ không phải ai khác. Người nghe máy là một anh nào đó, cách anh ấy giới thiệu và nói chuyện rất cởi mở và thân thiện. Cụ thể như thế nào thì tôi không còn nhớ nữa, bởi hai tai tôi cứ ù đi và tâm hồn thì đã bay vút ra ngoài cửa sổ từ lúc nào rồi.
Anh ấy nói gì gì đó về việc mọi người rất yêu thích clip và phong cách âm nhạc của tôi, rằng tôi có thể sẽ trở thành một hiện tượng trong tương lai không xa nếu được PR rộng rãi, và rằng anh ấy muốn phỏng vấn tôi.
Đi - phỏng - vấn!? Mấy chữ ấy cứ lởn vởn trong đầu, nó khiến tôi mắc nghẹn không nói nên lời.
Thôi nào, đây rõ ràng không phải một trò đùa chứ?
Bạn hãy thử đặt mình vào tình huống của tôi lúc này xem. Thế này nhé, bạn là một cô gái 17 tuổi cực kì bình thường, cận thị nặng, sợ môn bóng rổ chết đi được, rất thích ôm và vuốt ve những chú mèo béo, đang thầm thích một anh học khóa trên nhưng chưa bao giờ có ý định thổ lộ. Còn nữa, bạn yêu ca hát và chơi đàn guitar mặc dù chị gái của bạn luôn mỉa mai và cho rằng bạn bị dở hơi.
Vào một ngày đẹp trời, cậu bạn thân của bạn đã quay clip bạn hát và up nó lên Youtube. Sau đó, một tạp chí nổi tiếng nói rằng họ muốn phỏng vấn bạn. Bạn sẽ cảm thấy thế nào?
Chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ: choáng váng.
Làm sao mà không choáng được cơ chứ? Được tạp chí Teeny phỏng vấn là ước mơ của hàng nghìn cô gái tuổi teen đó, còn gì tuyệt hơn là tên tuổi và hình ảnh của bạn tràn ngập trên báo? Và tôi - Kem - sắp sửa trở thành nhân vật may mắn ấy.
Yeah!!!
Cả ba đứa bọn tôi ôm chầm lấy nhau, hét loạn lên.
“Phỏng vấn cùng Teeny! Phỏng vấn cùng Teeny!” My thích thú lặp đi lặp lại câu ấy và biến nó thành giai điệu bài hát vui nhộn.
“Yeah yeah yeah! Kem Kem Kem!” Siro hào hứng hát thêm vào, trông hai cậu ấy chẳng ra làm sao cả.
Hạnh phúc quá đi mất! Đáng yêu quá đi mất!
Tôi ôm lấy chiếc điện thoại, cùng My và Siro sung sướng nhảy tưng tưng trên giường, thậm chí bọn tôi đã hưng phấn tới nỗi có thể đâm thẳng lên trần nhà ấy chứ!
Úi! Suýt nữa thì gãy cả giường…
Mọi thứ xung quanh mới sống động và đáng yêu làm sao, kể cả đống tạp chí bề bộn nằm ngổn ngang trên giường, mấy gói snack ăn dở vung vãi hết cả ra sàn nhà. Cả cái ngăn tủ đựng đồ của tôi nữa, ở đó có mấy con thú nhồi bông đang thò đầu ra ngoài một cách cẩu thả, và khăn bông thì bị mèo béo Jimmy tha đi khắp phòng. Ồ, không hề gì, tôi sẽ dọn dẹp chúng mau thôi.
Tôi chỉ muốn bật ra khỏi chiếc giường ấm áp, nhảy lên và nói với cả thế giới này rằng tôi đang rất yêu đời và hạnh phúc. Ôi thật đấy! Tôi - đang - rất - hạnh - phúc!
“Có chuyện gì mà ầm ĩ hết cả lên thế mấy đứa?” Giọng chị Sam, chắc chị ấy vừa mới đi đâu về.
“Chị không thể tin nổi chuyện này đâu chị Sam ơi!”
Rồi tôi tíu tít kể lại cho chị ấy tất tần tật mọi việc. Sam ngạc nhiên vô cùng, cứ lặp đi lặp lại câu: “Thật không? Mày á? Teeny á?” và lay lay hai vai tôi không ngừng.
Phải mất khá lâu Sam mới bình tĩnh lại được, hệt như tôi lúc trước vậy.
“Em phải làm sao bây giờ?”
“Làm sao là làm sao? Cơ hội ngàn năm có một đấy. Nhất định là phải đi nghe chưa?”
“Em vừa vui, lại vừa thấy nó cứ thế nào ấy.”
“Ờ, cũng phải. Kể ra đối với một đứa như mày mà nói thì cũng kì thật. Sao người được phỏng vấn không phải là tao nhỉ? Tao mà lên trang bìa thì đảm bảo báo hôm ấy bán đắt như tôm tươi.” Sam bắt đầu mơ mộng. “À mà người ta hẹn khi nào hả Kem?”
“Chiều mai ạ.”
“Cụ thể đi.”
“5h, ở quán kem Dừa Xanh. Chị hỏi kĩ làm gì?”
“Ô hay, thế mày định mặc gì đi phỏng vấn? Đầu tóc rồi make up nữa?”
“Gì chứ, chị làm như em đi thi sắc đẹp không bằng. Mặc gì chẳng được, miễn gọn gàng lịch sự.”
“Không được.” Sam xua tay. “Phỏng vấn kiểu gì cũng chụp hình, mà đã chụp hình thì phải mặc đẹp. Mày không thấy mấy nhóc teen model trên báo ăn mặc xinh xắn thế nào à?”
“Đúng đấy Kem ạ.” My lên tiếng ủng hộ chị Sam.
“Vậy đi, sáng mai cứ đi học bình thường, chiều về chị sẽ dành cho mày một bất ngờ lớn. Em gái của Sam đâu thể xoàng xĩnh được, phải không?” Nói rồi Sam vuốt tóc ngúng nguẩy về phòng.
Bất ngờ lớn á? - Tôi nghĩ thầm. Sam đúng là…
Sáng hôm sau.
Tôi dắt xe ra khỏi nhà với tâm trạng phấn khởi bừng bừng khí thế. Nghĩ đến chiều nay làm tôi vui không chịu được. Trước đó, chị Sam đã dành cả giờ đồng hồ để “hướng dẫn kĩ năng giao tiếp và trả lời phỏng vấn” cho cô em gái.
Và đây là danh sách sáu điều cần ghi nhớ mà Sam yêu cầu tôi học thuộc:
Hãy tỏa sáng và tạo ấn tượng ban đầu thật tốt đẹp. Nói năng nhã nhặn, nhẹ nhàng, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười. Dù đúng hay không, hãy cứ nói với họ rằng: “Teeny là tạp chí yêu thích hàng đầu của em.” Không được ngáp. Khi được mời uống nước, tuyệt đối không hút rột rột như lúc ở nhà. Nhớ kĩ năm điều trên. Không những vậy, Sam còn giả vờ phỏng vấn tôi nữa cơ. Thật khác với chị ấy mọi ngày nha.
Trước khi bước ra khỏi cổng, tôi dành một vài phút để lấy lại bình tĩnh. Hít ra, thở vào thật nhịp nhàng.
Tôi có cảm giác rằng anh Kiwi sẽ xuất hiện một lần nữa ở ngoài kia đợi tôi, với chiếc xe đạp địa hình màu đen.
Anh ấy sẽ đứng đó, đôi mắt lim dim mơ màng, khi bắt gặp tôi, anh sẽ quay lại, nở một nụ cười ngọt ngào và nói: “Hi Ice-cream!”.
Và chúng tôi sẽ đi học cùng nhau, cùng thong dong đạp xe, và tôi sẽ kể cho anh Kiwi nghe về chuyện Mũ Len Nhỏ cũng như buổi phỏng vấn chiều nay.
Ôi chao! Cứ như trong mơ!
Tôi tự nhủ mình phải thật thoải mái và tự nhiên dắt xe ra khỏi cổng. Nhưng ôi trời, những gì nhìn thấy khiến tôi chỉ muốn đâm đầu vào cột điện.
Không hề có anh Kiwi nào đang đợi tôi như tôi hằng mơ mộng cả.
Khung cảnh thần tiên biến mất, chỉ còn lại mình tôi - nàng công chúa đơn độc giữa những rặng thông cảnh xanh mướt. Hoàng tử của tôi… rốt cuộc đã không xuất hiện.
Thay vào đó là con chó ngao Lyn Lyn xấu xí nhăn nhúm của lão Trần hàng xóm. Nó đang được lão dắt đi dạo bằng sợi dây xích to bản sáng loáng. Lưỡi nó thè ra trông mới gớm ghiếc làm sao. Nhìn thấy tôi, nó gừ gừ vài tiếng nhe cả răng trông rõ ghét.
Lyn Lyn ngu ngốc kia! Tại sao lại là mày hả? Tao ghét mày!!!
Vậy là hôm nay tôi không đi học cùng anh Kiwi. Buồn thật…
