Lạ thật, sao bỗng dưng lại nghe thấy tiếng nước chảy róc rách nhỉ. Cả nắng ấm chan hòa nữa.
Bên cạnh tôi là Kiwi, đúng là anh ấy rồi, không thể nhìn nhầm được.
Tôi còn nghe rõ cả tiếng chim hót líu lo và tiếng gió thổi. Kiwi nhìn tôi, đôi mắt xanh của anh ấy long lanh dưới ánh nắng vàng. Màu xanh huyền bí sâu thẳm của đại dương, à không, nó còn đẹp hơn cả như vậy. Trong và lấp lánh như ngọc berin.
Đây là thiên đường đúng không nhỉ?
“Ice-cream!”
Tôi bừng tỉnh, dụi dụi mắt, ồ đúng là Kiwi rồi, anh ấy đang ngồi bên cạnh và gọi tên tôi - Ice-cream.
Ra là phòng y tế.
“Kem, cậu làm bọn mình lo gần chết đấy!” Từ bên ngoài, Gigi lên tiếng.
Gì cơ, Gigi mà lo lắng cho mình sao? Lại còn lo lắng gần chết nữa, sốc thật!
“Ơ My?”
Tôi thoáng thấy bóng My đứng trước cửa phòng y tế nhưng rồi cô ấy ngay lập tức chạy đi mất.
“Đang giờ gì vậy?” Tôi mơ màng hỏi xung quanh.
“Giờ đổi tiết nên tụi này mới ở đây chứ.” Giọng thằng Long Hôi Nách.
Gì thế này? Sao đột nhiên mọi người lại quan tâm đến mình thế này? Có phép màu nào chăng?
“Thôi các em tránh ra ngoài bớt đi, ngột ngạt quá, chỉ để một đứa lại chăm sóc bạn thôi!”
Cô y tá vừa nói vừa xua tụi nó ra ngoài bớt, làm trong phòng thoáng hẳn lên.
Kiwi vẫn còn ngồi đó. Lại còn chăm chú nhìn mình nữa chứ, thật là kì cục.
Tôi - một con bé NQ cao 1m50 đang ngồi trong phòng y tế cùng quả bom của trường Isaac Newton? Có lẽ mai này tôi khỏi ốm, hội Gigi sẽ nhảy vào xé xác tôi cũng nên.
Mà này, chỉ có mỗi tôi cùng anh Kiwi thôi hả, bọn họ không đùa đấy chứ? Thật là ngại chết đi!
“Ice-cream, em ngượng à?”
“Hả? Ngượng á? Không đời nào!” Tôi nhảy dựng lên, dù biết rằng đó chỉ là câu nói đùa.
“Ok, vậy lại đây đi.”
“…”
“Chà, cứng đầu nhỉ!”
Rồi anh ấy chồm lên phía tôi nằm và sờ tay lên trán tôi.
“Tay anh lạnh lắm, đừng làm thế!” Mặc dù miệng nói vậy nhưng trong lòng đang thầm vui sướng!
“Lạnh mới tốt.”
Tôi liền giả bộ nhăn mặt.
“Cũng có sốt cao lắm đâu? Thế mà cũng ngất được, lạ thật.”
“Anh Kiwi xuống đây làm gì? Lên lớp học đi.” Tôi bẽn lẽn khuyên nhủ.
“Không, bây giờ vào tiết bốn rồi. À này Ice-cream?”
“Sao ạ?”
“Sao em lại đến lớp anh? Em không biết là chỗ đó toàn thành phần bất hảo à? Lần sau muốn gặp, hãy đến đội bóng hoặc nhà ăn. Sẽ chẳng có ai bắt nạt được em ở hai nơi ấy đâu.”
“Nhưng trước hết anh hãy trả lại em quyển sổ màu vàng chanh đi, đó là lý do em đến tìm anh đấy.” Vừa nói tôi vừa chìa tay ra.
“Hả? Sao cơ?” Khuôn mặt Kiwi lộ rõ vẻ ngạc nhiên, và tôi cũng ngạc nhiên không kém.
“Quyển sổ màu vàng chanh ấy, chắc chắn em đã làm rơi ở đâu đó trong nhà anh. Làm ơn trả lại nó cho em!” Tôi bình tĩnh nhắc lại.
“Ice-cream? Anh không hiểu. Em đang nói về cái gì vậy? Quyển sổ nào cơ? Anh thực sự không biết.”
“Có thật là anh không thấy nó không?” Tôi nhíu mày.
“Không, em đang đùa đấy à?”
Không phải là Kiwi, vậy là ai đây? Tôi chán nản thở dài.
“Thế nào rồi, còn mệt nữa không?”
“Cũng khá lên một chút.”
“Tối rồi. Chị y tá nói em bị cảm lạnh. Uống thuốc và nghỉ ngơi là sẽ khỏe ngay thôi.”
Là vì hôm qua bị anh lôi xềnh xệch từ tiệm cafe về nhà giặt áo chứ sao nữa. Những người khỏe khoắn như anh thì biết lạnh là gì.
“Hay chúng ta nghe nhạc đi.” Kiwi gợi ý.
“Nghe nhạc? Ưm, cũng được!”
Rồi anh ấy lôi trong túi ra một chiếc ipod nano mới coóng, chà xịn thật, Kiwi Hoàng Gia có khác.
“Ở đây chỉ có nhạc không lời thôi, piano, guitar, violin… nghe được không?”
Piano à? Tôi rất thích nghe piano mà!
“Kiss the rain.”
Sao tự nhiên tôi lại thốt ra mấy từ đó nhỉ?
“Em cũng thích bản piano đó hả?”
“Ừ.”
“Trong này có bài đó đấy, mà anh còn chơi piano được bài đấy nữa.”
“Thật không? Woa... anh Kiwi siêu thật... Chơi bóng rổ giỏi, lại còn chơi được cả piano nữa!” Tôi thầm ngưỡng mộ.
“Chắc em cũng biết, ông nội anh là nhạc sĩ. Ông dạy anh chơi piano từ năm sáu tuổi.”
Rồi anh ấy mỉm cười, chìa cho tôi một cái tai nghe bé xíu. Tôi gài vào tai và ngồi dậy dựa lưng vào tường.
“Biết bài này của ai không, Ice-cream?”
“Yiruma chứ ai. Mà này, tên em là Kem, đừng gọi là Ice-cream nghe kì lắm.” Tôi phân trần.
“Nghe Ice-cream rất hay mà.”
“Hay thật á?”
“Ừ.”
“Vậy anh Kiwi cứ gọi thế đi.” Tôi vui vẻ đáp, cảm giác hạnh phúc bay bổng như trên mây.
Kì lạ thật, có Kiwi ngồi bên cạnh, tôi chẳng còn cảm giác mệt mỏi nữa mà thấy vui vui. Chuyện hôm trước anh ấy bắt nạt tôi, tôi cho vào quá khứ luôn vì anh ấy thực sự rất dễ thương.
“Bài gì vậy?”
“A letter của Yukie Nishimura.”
“Nghe buồn nhỉ?”
“Nhưng mà hay.”
“Ừ... hay thật.”
Kiwi ngồi đó, tai đeo earphone màu trắng sữa, lúc này tôi chỉ còn thấy mái tóc đen mềm ôm lấy gương mặt, sống mũi cao thắng tắp quyến rũ của anh ấy, và đôi mắt thì đang hờ hững nhìn vào khoảng không. Anh ấy đẹp trai thật - tôi thầm nghĩ, luôn luôn là vậy. Hình như tôi đang ngồi rất gần Kiwi thì phải, bọn tôi dựa lưng vào tường và ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Anh ấy có mùi thơm, một mùi thơm thật đặc biệt, không giống với mùi áo của cậu nhóc Siro, mà có cái gì đó rất khó tả.
“Ê, hai người này, dậy mau lên, đến giờ về rồi!”
Tiếng bạn của Kiwi gọi làm tôi giật mình tỉnh giấc, cả Kiwi nữa, anh ấy cũng ngủ quên.
“Về thôi. À Ice-cream, em hết đau đầu chưa?” Kiwi lên tiếng.
“Em ổn rồi.”
“Vậy thì tốt. Mà em tự đi xe đạp về được không?”
“Em đi được mà.”
“Vậy anh và Thiên Minh về trước đây!”
Dứt lời, chiếc xe của Kiwi lao vụt ra khỏi cổng, cuốn tung cả đám lá vàng đang xôn xao dưới chân tôi.
“Đi cẩn thận!” Anh ấy còn cố ngoái lại.
Câu nói ấy làm tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ mãi một lúc, đến khi Siro huơ huơ tay trước mặt rủ đi về thì tôi mới hạ cánh xuống mặt đất.
Ngày hôm nay mình đã bị ăn một phát giày giữa trán.
Ngày hôm nay mình thấy mệt.
Ngày hôm nay mình có cảm giác bị bỏ rơi, bị tẩy chay.
Nhưng ngày hôm nay có một người nói với mình: “Đi cẩn thận!”
Người ấy còn bế mình xuống phòng y tế, cùng mình nghe nhạc, quan tâm đến mình.
Trái tim ơi, mi có cảm thấy mi đang đập loạn nhịp cả lên không?
Ta… đã yêu người ấy mất rồi.
