“Sữa tươi không Kem?” My một tay chìa hộp sữa vừa mua ra trước mắt tôi, tay kia thì bận bịu với chiếc bánh mì kẹp thịt.
“Không, cảm ơn cậu.” Tôi buồn bã đáp.
“Có chuyện gì thế? Mới sáng ra mà trông cậu ủ rũ vậy.”
“Không có gì đâu, mình hơi mệt ấy mà.”
“Cậu đang lo lắng về buổi phỏng vấn chiều nay chứ gì? Đừng hồi hộp quá, hãy tự tin lên, bọn mình luôn ở bên cổ vũ cậu!” My huơ huơ chiếc bánh mì của cậu ấy lên một cách tràn ngập ý chí quyết tâm khiến tôi bật cười.
“Cậu yên tâm!” Tôi vỗ vỗ ngực. “Nhất định mình sẽ làm tốt!”
“Có thế chứ. Mình rất tự hào về cậu Kem ạ!”
Những lời động viên của My khiến tôi thấy rạo rực trong lòng. Tôi nhất định sẽ không làm bạn của tôi phải thất vọng đâu.
Giờ ra chơi, theo yêu cầu của tổ trưởng, tôi sang thư viện mượn sách. Lẽ ra tôi có thể rủ My và Siro cùng đi nhưng hai cậu ấy đang bận chụm đầu vào chơi cờ ca-rô rất thân mật và vui vẻ, thỉnh thoảng còn cười toáng lên sung sướng nữa chứ. Hai đứa này đúng thật là, trước kia cứ ngồi gần nhau một lúc thì kiểu gì cũng cãi nhau chí chóe, còn bây giờ dính chặt như kẹo kéo, có muốn tách ra cũng không được. Thế đấy, sức mạnh của tình yêu thật kì diệu.
Tôi đang cần tài liệu để làm báo cáo thực hành môn sinh học. Sau một hồi rà soát các kệ sách, cuối cùng cũng tìm thấy những cuốn sách cần thiết. Gom lại và bê thành một chồng mấy cuốn trên tay, tôi tung tăng đem ra bàn của bác Hà quản lý thư viện. Thông thường chỉ được mượn nhiều lắm ba cuốn thôi, nhưng vì tổ trưởng tổ tôi thường hay sang đây giúp bác ấy làm sổ sách, nên luôn luôn được ưu tiên đặc biệt.
Bác Hà có mái tóc xoăn tít, đeo kính lão màu mật ong và cặp kính của bác lúc nào cũng trễ đến tận nửa mũi. Người bác thì bé nhỏ nhưng mỗi khi bác lên giọng quát đứa nào là đứa nấy sợ chạy mất dép. Cũng tại vì sổ sách tùm lum, lắm đứa học sinh mượn sách mãi không chịu trả, rồi làm mất khiến bác ấy bực mình, thành ra nhiều khi bọn tôi bị mắng oan. Thực ra bác ấy cũng rất tốt với học sinh. Mỗi khi có sách mới, sách hay là bác quảng cáo rất nhiệt tình. Hơn nữa nếu đứa nào có nhu cầu nhờ mua sách thì bác nhất định sẽ mua giúp. À, mà thêm một lời khuyên nhỏ là bạn đừng có mà lân la lâu ở thư viện trường tôi, khi nào cần bác ấy sẽ vớ lấy vài đứa ngây ngô nào đó và nhờ chúng nó sắp xếp, phân loại cả một chồng báo dầy cộp đấy. Tin tôi đi, chuyện này chẳng thú vị chút nào đâu.
Khi đang bê chồng sách ra bàn ghi thì từ phía góc trong, cạnh cửa sổ, tôi bỗng thấy một dáng người rất quen thuộc. Nói là quen thuộc, bởi đó chẳng phải ai xa lạ, chính là anh Kiwi. Anh ấy đang yên lặng đọc sách, với lon sô-đa màu xanh đen uống dở đặt bên cạnh. Tay trái chống lấy cằm, dáng vẻ miên man suy tư. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh phản chiếu thứ ánh sáng lấp lóa. Tôi ước gì lúc này mình có thể chạy ra đó ngồi cùng Kiwi. Tôi muốn biết anh ấy đang đọc sách gì. Tôi sẽ tám chuyện với anh ấy về các cuốn sách, giới thiệu cho Kiwi những cuốn sách hay mà tôi từng khám phá ra ở thư viện. Nhưng mà… thôi vậy.
Tôi định quay đầu lại và đi vòng hướng khác, cốt là để anh ấy không trông thấy tôi. Nhưng vừa xoay chân lại, tôi đâm rầm vào một bạn nữ khiến chồng sách trên tay rơi hết cả.
“Ôi xin lỗi mình đang vội!” Bạn ấy ríu rít.
“Không sao đâu, để mình.” Tôi đáp, luống cuống ngồi xuống thu lại sách.
Tôi ôm chồng sách chạy biến đi trước ánh mắt ngạc nhiên của Kiwi. Hẳn Kiwi sẽ chán ngán tôi lắm, hậu đậu, vụng về hết biết.
Sao mà mình lại khổ tâm thế này cơ chứ?
Buổi chiều.
Sau khi để tôi ngủ trưa được 30 phút, Sam vào phòng khua khoắng ầm ĩ cả lên.
“Thôi nào chị Sam, phỏng vấn lúc 5h chiều cơ mà? Để em ngủ yên đi.”
“Không được!” Vừa nói Sam vừa lôi tôi ra khỏi chăn.
“Đi mà, em buồn ngủ lắm.”
“Dậy! Không tao sẽ cắt net ở phòng mày.” Sam dọa dẫm.
Cắt net? Ôi không được! Nghe đến đây tôi liền bật dậy.
Dùng ké đường dây với Sam bất tiện thế đấy.
Thế là tôi vội vàng chạy vào nhà tắm, chải đầu, thay quần áo. Sam nói chiều nay chị ý sẽ thực hiện một cuộc cách tân cho đứa em gái quê mùa của mình. Nghe có vẻ to tát nhỉ?
Chỉ một lát sau đó, Sam chở tôi đến tiệm làm đầu của anh bạn thân.
“Minh này, tớ giao em gái tớ cho cậu toàn quyền xử lí đấy. Nhớ nhé, tỏa sáng nhưng không chói lóa!” Sam búng tay với anh bạn rồi lên xe đi đâu đó, bỏ tôi ở đây lại một mình.
“Ok!” Anh bạn kia nháy mắt.
“Chị Sam!” Tôi gọi với lại.
“Đừng lo, cứ ở đấy với anh Minh, chút nữa chị quay lại.” Nói rồi Sam phóng vụt mất.
Trước mắt tôi lúc này là anh Minh bạn chị Sam. Trông anh ấy rất chi là bự. Anh ấy khiến tôi liên tưởng đến bà vợ đồ sộ của Norbit trong bộ phim cùng tên, có điều bà ấy là phụ nữ và da đen hơn anh Minh nhiều.
“Em chào anh Minh.” Tôi lịch sự.
“Chào em! Gọi anh là Minh Kenni.” Anh ấy tươi cười.
Nghe cứ như đùa, nhưng thật sự là khi cười mũi anh ấy nhìn to dễ sợ. Như kiểu anh ấy cố tình làm cho lỗ mũi mình phồng ra hết cỡ ấy.
“Vâng, anh Minh Kenni. Tên anh rất hay ạ!”
“Ngồi xuống đây đi Kem, anh sẽ mang đến cho em một trải nghiệm hoàn hoàn mới, một phong cách đậm chất Hollywood!”
Đoạn anh ấy cạp khăn quanh cổ, gỡ hết kính, mũ len ra và ngắm nghía tổng thể gương mặt khiến tôi cảm thấy thật kì cục.
“Em có làn da sáng, một khuôn mặt nhỏ nhắn và thon gọn. Sẽ thích hợp với mái tóc xoăn bồng bềnh. Em đã thử kiểu đó bao giờ chưa?” Vừa nói anh ấy vừa lấy lược chải chải mái tóc thẳng mềm mượt của tôi.
“Chưa ạ.”
“Được rồi, vậy thì bây giờ anh sẽ làm kiểu đó cho em… à quên chờ anh một chút.”
“Ok.” Tôi đeo lại kính và vắt vẻo ngắm nhìn mọi thứ xung quanh trong lúc chờ anh Minh Kenni đem đến cho tôi “một phong cách đậm chất Hollywood”. Nghĩ đến đây tôi không khỏi bật cười. Đúng là bạn chị Sam có khác.
Giờ mới để ý, bên cạnh tôi là một quý cô xinh đẹp với bộ móng được tỉa và vẽ thật cầu kì. Tôi tự hỏi với bộ móng sành điệu của mình, cô ấy sẽ làm mọi việc thế nào nhỉ? Ví dụ như nhặt rau, viết lách, gõ máy tính? Nó sẽ làm bẩn bộ móng và thậm chí còn gãy nữa.
Quý cô xinh đẹp đang đọc một tạp chí thời trang trong lúc hấp tóc. Một nửa hình cầu đang được úp lên đầu cô ấy, và mái tóc thì bốc hơi nghi ngút, như những gì chúng ta vẫn thường thấy trong các phim kiếm hiệp.
Tôi cũng lôi từ kệ sách ra một cuốn tạp chí có bìa chị Tăng Thanh Hà để đọc. Được một lúc thì anh Minh xuất hiện.
“Ta bắt đầu được rồi chứ nhỉ?”
“À vâng.”
Rồi anh ấy lại gỡ cặp kính ra khiến tôi chẳng nhìn thấy gì, ngay cả hình ảnh của mình trong gương. Và thế là tôi đành nhắm mắt lại, không cần biết anh Minh Kenni đang làm gì với mái tóc của mình. Cả khi make up nữa. Tôi cũng chẳng nhìn thấy gì nốt.
Một lúc lâu sau…
“Xong!” Anh Minh gỡ khăn ra và xoay ghế một vòng.
Tôi liền thở phào nhẹ nhỏm.
Đúng lúc ấy chị Sam đang khệ nệ bê một đống đồ về, thấy tôi, Sam ngạc nhiên trợn tròn mắt lên.
“Ôi Chúa ơi! Em gái tớ đây sao?” Sam quẳng đống đồ sang một bên và chạy ra phía tôi, hết lay bên nọ đến bên kia.
“Nhẹ nhàng, tươi tắn mà không quá cầu kì, rực rỡ.” Vừa nói anh Minh vừa đeo lại kính cho tôi. Khi mọi thứ trở nên rõ nét, tôi thấy mình rõ mồn một trong gương.
Là… mình ư? Tôi khẽ thốt lên.
Tôi phải hít ra, thở vào không biết bao lần mới không bị sốc với dáng vẻ này. Không còn là Kem với mũ len lúc nào cũng lụp xụp trên đầu, tóc thẳng tưng nhàm chán. Thay vào đó là mái tóc uốn bồng bềnh như những sợi rong biển. Hai mắt lấp lánh ánh nhũ và đôi môi màu hoa anh đào dịu nhẹ. Mọi thứ không hề quá, mà rất nhẹ nhàng, từ kiểu tóc cho đến trang điểm. Giống như những cánh hoa anh đào bay bay trong gió, mỏng manh và đẹp một cách lạ kì. Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng mình có thể tuyệt như thế này.
Ước gì anh Kiwi ở đây. Tôi thầm nghĩ.
“Sam thấy tay nghề của tớ thế nào, ổn đấy chứ?”
“Ừ, ok lắm!”
Sau đó Sam lôi từ trong túi ra váy và giày dép, yêu cầu tôi mặc vào.
Đó là một bộ váy len màu xanh lơ khá đơn giản nhưng đẹp. Rất hợp với tóc và kiểu trang điểm của tôi. Thêm đôi giày búp bê gắn hình ngôi sao nữa, chúng thật đáng yêu.

“Woa…” Sam và anh Minh thốt lên khi tôi bước ra khỏi phòng thay đồ.
Nhìn thấy mình trong gương mà tôi cảm thấy nghẹn ngào. Cảm ơn chị Sam nhiều lắm! Buổi phỏng vấn này, nhất định em sẽ làm tốt. Vì ước mơ từ bấy lâu nay và vì những người thân yêu luôn bên cạnh em nữa!
