Chiều hôm ấy, My và Siro đến nhà tôi chơi, đem theo một hộp chocolate nhân hạt điều mà tôi rất thích ăn.
“Ngày gì mà tặng mình chocolate vậy?” Tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú.
My và Siro nhìn nhau, rồi nhìn tôi.
Thì ra mọi chuyện là như thế này. Vào buổi chiều đẹp trời ngày hôm qua, không hẹn mà gặp, cả My và Siro đều định đến nhà thăm tôi. Nhưng họ bất chợt gặp nhau ở công viên gần nhà tôi. Ở đó có cây cầu trượt mà My - dù đã lớn tồng ngồng như thế này rồi vẫn thích chơi. Giữa khung cảnh lãng mạn nên thơ, hai người đã ngồi xuống trò chuyện cùng nhau. Đoạn tiếp theo kể ra dài dòng lắm, nên tôi có thể tóm tắt như sau: Hóa ra Siro cũng thích My từ lâu rồi, nhưng cũng như My, ngại không nói ra. Nhận ra tình cảm của nhau rồi, vui và hạnh phúc quá nên quên béng mất việc đến thăm tôi. Được đấy!
Nói đến đây, cả hai đứa đỏ hết cả mặt, còn tôi thì tha hồ cười và trêu trọc.
“Cậu đừng suy nghĩ linh tinh chứ Kem!” Siro đứng dậy, ngồi vào bàn học của tôi, bật máy tính lên, nói là muốn lướt web. Tôi biết thừa cậu ấy đang ngượng ngùng nên rủ My xuống bếp đem hoa quả và đồ ăn lên.
My đã trở về là My của ngày trước. Cậu ấy trông giản dị nhưng rất khỏe mạnh và tươi tắn.
Hai đứa bọn tôi trò chuyện vui vẻ trong bếp. Tôi hỏi My rằng cậu ấy cảm thấy thế nào khi tham gia vào hội của Gigi. My nói mọi chuyện thật tệ hại. Bọn họ đã cùng nhau đi shopping, làm tóc và đến nhà của Gigi.
“Cậu không thể tưởng tượng ra phòng riêng của Gigi như thế nào đâu!” My thốt lên.
“Như thế nào? Chắc cũng cỡ phòng của Miley Stewart trong sêri Hannah Montana trên kênh Disney hả?”
“Còn hơn cả như thế. Nó rộng lắm và hầu hết mọi thứ đều có màu hồng rực.”
“Khiếp!”
“Mình còn chẳng thể đếm nổi trong đó có bao nhiêu con thú bông nữa. To nhỏ đủ loại nằm la liệt trên giường và ghế sofa. Còn cả mấy cái tủ quần áo, kệ để giày nữa cơ. Ghê thật. Không hiểu Gigi mua nhiều đồ như thế làm gì nhỉ?”
“Ôi trời, cậu không biết Gigi tự phong cho mình là Nữ hoàng thời trang à? Làm sao mà giống những người bình thường tụi mình được.”
Trong lúc bọn tôi đang gọt hoa quả và tán gẫu thì từ trên tầng, Siro lao huỳnh huỵch xuống.
“Có chuyện gì vậy?” Cả tôi và My đồng thanh hỏi.
Siro thở dốc, mãi mới nói ra hơi, trông cậu ấy như thể vừa trải qua chuyện gì sốc lắm.
“Kem, cậu lên đây mau lên!”
Tôi vội chạy ngay lên phòng cùng Siro, còn My thì theo sau, khệ nệ bê đĩa hoa quả và bánh ngọt.
“Sao hả Siro?”
“Rồi cậu khắc biết.”
Vào phòng, Siro kéo tôi đến trước màn hình máy tính. Tôi vẫn đang mơ màng chẳng hiểu gì.
“Cậu phải thật bình tĩnh đấy.” Siro kéo ghế và ra hiệu tôi ngồi xuống.
Trước mặt tôi là trang web Youtube, nơi chia sẻ clip rất nổi tiếng và… Siro đang ấn nút replay một clip. Ngạc nhiên ở chỗ, tôi thấy mình trong đó.
Khung cảnh giữa hồ nước rất đẹp. Trên chiếc thuyền gỗ, có một cô bạn đội mũ len mỏng màu xanh, tóc thẳng và dài, cô bạn ấy đeo chiếc gọng kính đen tròn, đang ôm cây đàn guitar.
Tôi thấy cô ấy mỉm cười rất tươi, lộ cả niềng răng. Giọng nói của cô bạn ấy thật quen thuộc.
Bởi vì, cô bạn trong clip mà Siro cho tôi xem, chính là tôi - Kem.
“Đây là bài hát Mũ Len Nhỏ.”
Cô bạn trong clip bắt đầu chơi đàn, âm thanh phát ra từ cây đàn guitar thật mềm mượt và ngọt ngào. Chuyện này thật kì quặc, tôi đang xem chính mình. Tôi nghe thấy tiếng đàn, nghe thấy giọng hát của mình.
Lúc này tôi có thể cảm nhận một cách rõ ràng nhất giọng hát của mình. Bởi bạn biết đấy, từ trước đến nay tôi chỉ hát mà không bao giờ nghe lại những gì mình đã hát.
Ca khúc thật tươi vui và nhẹ nhàng, mang đến cảm giác thoải mái cho người nghe. Từng giai điệu, từng lời hát và cả tiếng guitar hòa quyện vào nhau trong khung cảnh hồ nước êm đềm, phía xa là những rặng cây đã trơ hết lá. Giọng hát của tôi nữa, nó mát lạnh và ngọt lịm như ly kem mùa hè - theo cách bà tôi từng nói.
Là mình đây sao? Tôi thầm nghĩ mà không khỏi bàng hoàng. Chất lượng hình ảnh và âm thanh tốt quá.
“Cái này là cậu quay cho mình mấy hôm trước đây mà! Máy quay của cậu xịn thật đấy! Mình rất thích!” Tôi hào hứng.
“Giờ thì cậu nhìn vào số lượt view đi Kem. Một bất ngờ lớn đấy.” Siro vẫn đứng bên cạnh tôi, giọng cậu ấy đã bình thường trở lại.
My cũng đã lên từ lúc nào, cậu ấy đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi cũng chăm chú theo dõi.
Tôi liếc nhìn về phía dưới clip và những gì nhìn thấy đã làm tôi hét toáng lên, suýt nữa thì lật cả ghế.
“Ôi, Chúa ơi!!!” Cả tôi và My hét ầm lên.
Một con số khủng khiếp! Hơn 100 nghìn lượt view dành cho clip của tôi!
Có sự nhầm lẫn gì ở đây không? Ý tôi là, nhầm lẫn trong việc thống kê lượt view?
“Chưa hết đâu. Nhìn tiếp xuống dưới đi Kem.”
Và lần này, tôi ngã lật ghế thật.
Hơn 1000, chính xác là 1042 lượt bình luận. Một hàng dài những chi chít là chữ. Tiếng Việt có, và tiếng Anh cũng có.
“Cậu đã hiểu vì sao mình sốc rồi chứ Kem?”
“Hơ…” Tôi vẫn đơ người, thật sự vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Mình đã up nó lên cách đây vài ngày. Cậu thấy không? 100 nghìn lượt view trong vòng ba ngày. Thật không thể tin nổi!”
Tôi cứng họng không thốt lên được câu nào. Đúng như Siro nói, thật không thể tin nổi.
Tôi lướt chuột và đọc các bình luận dành cho clip của tôi.
“Hay quá!”
“So good!”
“Hát hay lắm, tươi tắn và rất tự nhiên. Tớ rất thích cây đàn guitar của bạn! Bạn học chơi guitar lâu chưa?”
“Giọng hát dễ thương ghê! :D”
“Oh your voice is so wonderful! I love this song so much! Go girl!”
“Woa hay thật! Mình hâm mộ bạn quá ah! Clip cũng rất đẹp mắt nữa! Cố lên nhé, mình ủng hộ bạn hết mình!”
“Giọng hay nhỉ?”
“Up thêm nhiều nhiều clip nữa đi bạn! :x”
Và còn rất nhiều bình luận nữa làm tôi đọc hoa cả mắt, hầu hết các bạn ấy đều tỏ ra rất yêu thích clip của tôi. Nhưng cũng có vài bình luận thế này.
“Bình thường. Chả có gì đặc sắc.”
Hay như:
“Chán!”
“Trông em này như Huyền Diệu.”
“Bạn quay bằng máy gì thế? Cho mình biết được không?”
Khen có. Chê có. Nhưng trên hết, số lượng view, bình luận đang tăng dần đều với con số chóng mặt!
“Cậu sắp làm nên một cơn sốt đấy, Kem ạ.” Siro lên tiếng.
“Và nổi tiếng nữa!” My chen ngang, vừa nói vừa đưa táo mời tôi và Siro. “Cậu thực sự làm bọn mình ngạc nhiên đấy. Bài hát Mũ Len Nhỏ của cậu tuyệt lắm!”
“Thật không hả hai cậu?” Tôi đờ đẫn nói như người mất hồn, mắt vẫn dán chặt vào màn hình. Tôi không bao giờ dám tưởng tượng là có nhiều người nghe tôi hát và yêu thích tôi đến vậy. Xem kìa, cứ nhìn vào những con số đi!
Tôi cũng không bao giờ nghĩ đến việc giọng hát của tôi đến được với nhiều người. Chỉ biết rằng ông bà, My và Siro thích nghe các bài hát của tôi, vậy thôi.
Tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu tiên học guitar hồi 14 tuổi. Khó khăn nhất là cách chuyển hợp âm, ví dụ như từ Rê thứ về Sol trưởng. Hay như việc phải bấm hợp âm nhiều khiến mấy đầu ngón tay tôi chai hết. Có khi còn chảy máu nữa. Lần ấy, tôi bị mẹ cấm học guitar trong một tuần lễ, thế nhưng nhờ có ông can thiệp, tôi đã tiếp tục được theo đuổi sở thích và đam mê của mình.
“Clip của cậu cũng đang phát sốt trên các diễn đàn này.” Siro đã ngồi xuống bên cạnh tôi từ lúc nào, tay cứ tách tách gõ và click chuột liên tục.
Cảm giác của tôi lúc này thật khó tả. Hạnh phúc và sung sướng vô cùng! Điều gì sẽ chờ đón tôi ở phía trước đây?
“Nhìn này! Tớ vừa nhận được một email hỏi về cậu.” Bỗng dưng Siro la lên.
“Sao thế?” Cả tôi và My xúm lại.
“Ôi trời! Được rồi, bình tĩnh nào! Cậu có biết đây là email của ai không?”
“Của ai cơ?” Bọn tôi vồn vã.
“Của… tạp chí Teeny.”
Tạp chí Teeny? Tạp chí hàng đầu dành cho tuổi teen?