Chuyện Tình Kem Kiwi

Lượt đọc: 230 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

“Hey My này! Chuyện hôm qua cậu nói với mình ấy, mình biết phải làm sao rồi.”

“Làm sao?”

“Hôm nay là sinh nhật Siro.”

“Mình biết.”

“Vậy cậu hãy nói thật với Siro đi.”

“Hả, nói với cậu ấy á?”

“Ừ, thay vì để Gigi đem cậu ra làm trò cười, cậu hãy dũng cảm nói điều đó với cậu ấy đi, đừng sợ!”

“Đừng sợ? Cậu nghĩ mình có thể nói được không? Sự thực là mình không thể!”

“Không! Nghe này, cậu có thể mà! Chỉ là nói ra với cậu ấy rằng cậu thích cậu ấy, điều đó có gì xấu xa đâu?”

“Có đấy, Siro sẽ chẳng đời nào thích mình đâu.”

“Vớ vẩn. Làm sao cậu biết được?”

“Chuyện này thực sự rất mệt mỏi ấy.” My thở dài ngao ngán.

“Cậu... hãy trở thành người đẹp nhất tối nay đi!”

Mặt của My lúc ấy nghệt ra.

“Hả? Cậu đang đùa mình đấy à?”

“Không đùa! Mình sẽ giúp cậu làm điều đó, trở thành người đẹp nhất và là tâm điểm của sự chú ý tối nay!” Tôi rất tự tin.

“Ôi trời, thật chứ?”

“Ừ, chắc chắn mình sẽ giúp cậu làm được điều đó!”

“Nhưng bằng cách nào?”

“Mình sẽ mượn tạm một ít đồ của chị Sam, chiều nay chị ấy đi làm thêm ở tiệm Romance, mình sẽ làm tóc và trang điểm cho cậu.”

“Woa!”

“Thế nào, cậu sẽ dũng cảm nói ra điều đó chứ?”

“Mình không biết nữa... có thể…”

“Tốt! Vậy chiều nay chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch nha, okay?”

“Okay!”

Chẳng hiểu sao khi giúp được My, tôi bỗng cảm thấy rất rất vui.

[Trường Isaac Newton, lớp 11E]

Bọn tôi bước vào lớp và thấy không khí thật nhộn nhịp. Trên bảng là một dòng chữ rất to và nổi bật:

“CẢ LỚP MÌNH TỐI NAY 7 GIỜ ĐẾN DỰ SINH NHẬT NẤM ĐÔNG CÔ NHA!”

Ừ tất nhiên là phải đi rồi!

Chưa gì bọn tôi đã thấy Siro cầm cái khăn lau bảng chạy quanh lớp đuổi theo Long Hôi Nách vì cái tội dám gọi cậu ấy là Nấm Đông Cô. Đứa nào đứa nấy cười sặc sụa.

Mãi đến năm cấp ba tôi mới học cùng Siro. Nhưng chỉ vài buổi là bọn tôi bắt đầu thân thiết. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi rủ cả Siro và My đến nhà chơi hoặc đi thăm ông bà, Siro cũng hay rủ bọn tôi đến nhà cậu ấy ăn uống, chơi game Nintendo. Nhà cậu ấy đẹp thật! Chẳng phải quá giàu như mấy VIP Tập đoàn ăn chơi Isaac nhưng bố mẹ cậu ấy đều có mắt thẩm mĩ siêu tuyệt vời.

Tôi kết nhất là vườn nhà Siro - chỗ mà mọi lần cậu ấy tổ chức sinh nhật. Đó là khu vườn đẹp nhất tôi từng được thấy!

Vườn nhà cậu ấy có thảm cỏ xanh mát, trên hàng rào và quanh vườn trồng rất nhiều hoa hồng dây, đủ mọi loại màu: hồng nhung, hồng vàng, hồng bạch. Nhìn chúng thật là hay, bé xíu như những vì sao vậy. Phía trong những bụi hoa bé xinh ấy là những chiếc xích đu gỗ nhỏ màu trắng. Ngồi lên đó thích cực ấy!

Buổi chiều.

Tôi và My đang rón rén lên phòng. Nhanh như cắt, tôi chạy đến trước cửa phòng Sam toan mở ra.

“Sao thế này?” Tôi ra sức xoay cái nắm đấm cửa.

Giời ạ, sao hôm nay lại dở chứng khóa cửa chứ!

“Cửa khoá rồi My ơi.” Tôi mếu máo. “Hình như tại hôm trước mình vào phòng chị ấy lục lọi nên hôm nay chị ý khoá lại rồi.”

“Ôi.” My Xù ôm trán thở dài. “Mình biết mà, mình không thể nào trở thành người đẹp nhất được đâu.”

Không được, phải nghĩ cách khác. Không thể xài tạm đồ của Sam, hay là... mượn đỡ đồ của mẹ vậy.

Ừ được đấy, coi như đó là phương án hai đi. Tôi nghĩ vậy và mau chóng thực hiện.

Việc đầu tiên tôi cần làm đó là chạy xuống nhà theo dõi mẹ. Giờ này mẹ ít khi lên phòng, My sẽ đứng ở chân cầu thang canh chừng mẹ cho tôi.

Xong xuôi, tôi ngay lập tức đột nhập vào phòng mẹ, tất nhiên là phòng mẹ không bị khoá như phòng Sam rồi, hura! Tôi mau chóng gom lấy túi đồ trang điểm với vài chiếc váy của mẹ, cùng những thứ linh tinh trông hay hay mà tôi trông thấy nữa.

Hoàn thành phi vụ, tôi và My hí hửng chạy thật nhanh vào phòng, đóng chặt cửa lại.

“Cái gì đây hả Kem?”

“Son môi, phấn, nước hoa, bút kẻ mắt, mascara...”

“Bắt đầu từ cái gì thế? Mình chưa dùng những thứ này bao giờ.”

Thì mình cũng đã đụng vào bao giờ đâu.

“Mình biết làm mà, yên tâm đi!” Tôi nói chắc như đinh đóng cột.

Tôi đã nhìn thấy mẹ và chị Sam trang điểm vài lần. Giờ tôi đang cố nhớ lại và thực hiện theo.

Đầu tiên là thoa kem nền nè, sau đó đánh phấn nè, gì nữa nhỉ? À, bôi son!

Tôi loay hoay chọn cây son có màu đỏ nhất để tô cho My. Sau đó tôi kẻ lông mày thật đậm, và tất nhiên là đánh cả má hồng nữa.

Xong!

Tôi đem cái gương nhỏ ra cho My soi.

“Đẹp không My?”

“…”

“Sao vậy?”

“Nhưng mà mình thấy cứ kiểu gì ấy, nhìn buồn cười lắm.”

“Không đâu, rất đẹp mà, chắc cậu nhìn không quen thôi!” Tôi tự tin khẳng định.

“Cậu có chắc là Minh Nhật sẽ thích bộ dạng này của mình không?”

“Chắc chắn cậu ấy sẽ thích mê cho mà coi!” Tôi quả quyết.

Sau đó tôi chọn một chiếc váy hoa màu xanh nõn chuối mặc vào cho My. Tôi thấy chiếc đó mẹ mặc khá hợp, chắc My cũng vậy luôn.

“Woa, nhìn My thực sự lộng lẫy đó!”

“Cậu có chắc không?”

“Chắc mà, cậu phải tin mình chứ!”

Hình như còn thiếu thiếu cái gì đó. À, tóc. Tôi cần phải thiết kế cho My một kiểu tóc thật đẹp. Tôi tết tóc hai bên cho cậu ấy rồi búi lên giống kiểu của Lương Bích Hữu ngày trước. Tôi cũng không quên gài lên tóc cậu ấy hai chiếc nơ màu đỏ tươi. Cuối cùng cũng xong. Nhìn cô ấy đẹp như búp bê vậy.

“Ê Kem ơi, mình thấy kiểu tóc này cứ làm sao ấy, nhìn kì lắm!”

“Không, đẹp mà! Mình mà thấy đẹp là đẹp rồi, cậu đừng lo. Chắc chắn cậu sẽ trở thành người đẹp nhất!”

6 giờ 30 phút.

Bọn tôi nhanh chóng tìm cách rời khỏi nhà mà không để mẹ trông thấy. Mẹ mà thấy My mặc váy và tô son môi của mẹ, mẹ sẽ nổi đóa lên mất! Tôi mặc bình thường, quần jeans áo jacket, chạy vào bếp cố tình bắt chuyện với mẹ, tranh thủ lúc đó My sẽ chạy thật nhanh ra ngoài ngõ, sau đó tôi sẽ lẻn ra sau.

“Đi đâu thế Kem?”

“Dạ con đi sinh nhật bạn Minh Nhật.”

“Nhớ về sớm đấy.”

“Vâng.”

Tôi liếc ra ngoài cửa bếp, khi chắc chắn My đã ra ngoài ngõ thì tôi cũng chuồn theo. Bọn tôi vừa dắt xe ra khỏi cửa thì Sam về. Lại đi với một anh bạn trai.

Chị ấy xuống xe, trố mắt ra nhìn tôi như kiểu bọn tôi là người ngoài hành tinh không bằng. Cả anh bạn trai nữa, anh ấy nhìn chúng tôi với ánh mắt rất kì dị.

“Này, tụi mày định đi đâu đây? Đi tấu hài à?” Sam lên tiếng.

“Bọn em đi sinh nhật, chị không biết gì thì thôi đừng có xen vào, lêu lêu.”

Rồi tôi quay sang nói với My Xù: “Tụi mình đi mau thôi, kệ chị Sam.”

Nói rồi tôi phóng xe đèo My vút qua trước mặt bọn họ, còn Sam thì cứ đứng đó giương mắt ếch ra nhìn tụi tôi. Chắc tại chị ấy thấy My dễ thương quá đây mà!

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.