Lạc Tuyết "nhường" con cá nướng còn thừa của mình cho Tiểu Tài Nữ, nhưng Mục Phi lại giật lấy, ăn vèo một cái hết một nửa, rồi "bạch" một tiếng ném xương cá xuống chân Tiểu Tài Nữ.
"Không có cá nướng... chỉ có xương cá nướng thôi, cô tạm ăn đi..." Mục Phi quệt dầu mỡ bên miệng, nói.
"Anh..."
Tiểu Tài Nữ nhìn nửa con cá nướng, tức đến mức khó thở, mắt cô trợn trừng, lồng ngực phập phồng lên xuống, lúc này cô thực sự đã nổi giận rồi.
Tuy sự ưu tú của Tiểu Tài Nữ là không thể phủ nhận, nhưng chỉ có ít người biết rằng, một người vốn hoàn mỹ trong mắt mọi người như cô lại có không ít khuyết điểm, ví dụ như... hơi tham ăn, thích ăn vặt.
Được rồi, thực ra nói "thích ăn vặt" đã là nói giảm nói tránh rồi, nếu nói nghiêm trọng hơn thì đó là "nghiện ăn vặt như mạng".
Bất kể là lúc nào, địa điểm nào, bên cạnh cô nhất định phải có chút đồ ăn vặt, chút đồ ăn.
Giống như ở phòng máy, ngăn tủ nhỏ dưới bàn máy tính của người khác toàn là tài liệu, sách vở, đĩa CD, USB, nhưng trong bàn của cô thì toàn là kẹo cao su, viên sữa, kẹo mút... toàn là đồ ăn.
Còn về ký túc xá của cô thì càng khoa trương hơn, trong tủ lạnh nào là sữa, sữa chua, sữa chua uống, nước trái cây, coca, trong phòng thì đậu phộng, các loại hạt, socola, khoai tây chiên, bánh gạo, bánh quy, bánh mì, xúc xích, chân gà muối, cổ vịt cay... cơ bản là chỉ cần bạn không nghĩ tới chứ không có món nào cô không có, chủng loại đồ ăn còn đầy đủ hơn cả cửa hàng tạp hóa.
Thực ra Tiểu Tài Nữ cũng biết thói quen này không tốt lắm, nhưng lại không tài nào sửa được, thậm chí còn ngược lại, càng sửa càng ăn nhiều, giờ đã đến mức khoa trương là cơm có thể không ăn nhưng đồ ăn vặt thì không thể không ăn.
Vốn dĩ đã "nghiện ăn như mạng", giờ nhịn ba bốn ngày, cuối cùng lại thấy món mình muốn ăn... Tiểu Tài Nữ cảm thấy, giống như gặp được ốc đảo giữa sa mạc vậy.
Nhưng... nhưng Mục Phi, không chỉ cướp cá của cô, mà còn chỉ ăn một nửa rồi ném xuống đất... Anh ta thà vứt đi chứ nhất quyết không cho cô ăn.
Biết được điều này, Tiểu Tài Nữ sao có thể không tức giận, sao có thể không nổi điên cho được.
Từ trước đến nay, Tiểu Tài Nữ luôn lớn lên trong sự "cưng chiều", cô từng chịu đựng chuyện này bao giờ đâu, nên cảm thấy vô cùng ấm ức.
"Anh... anh quá đáng quá rồi đấy." Tiểu Tài Nữ chau đôi mày liễu, trừng mắt nhìn Mục Phi, mắt ửng đỏ, giọng nói hơi run rẩy.
Thực ra nếu là ngày thường, Mục Phi thấy cô như vậy đã mềm lòng, nhưng giờ Mục Phi cũng đang cơn giận, sao mà nể mặt cô được.
"Tôi bắt nạt người à? Ha ha, cô đang kể chuyện cười đấy à?"
Mục Phi cười khinh bỉ, "Vẫn câu nói đó, cá là do tôi bắt, tôi nướng, tôi mời ai ăn là quyền của tôi, tôi không muốn cho cô ăn, có vấn đề gì à?"
"Chẳng lẽ, cô thấy cái gì ưng mắt, thì người khác nhất định phải đưa cho cô sao? Hừ, cô nghĩ mình là ai? Là nữ hoàng hay công chúa?"
Nói đến đây, Mục Phi đưa tay chỉ Tiểu Tài Nữ, "Nói cho cô biết, không phải tôi bắt nạt người, mà là cô quá tự cho mình là đúng đấy. Thay vì chỉ trích tôi thế này thế kia, cô nên tự xem lại khuyết điểm của bản thân mình đi."
"Tôi... tôi tự cho mình là đúng? Anh... anh nói tôi tự cho mình là đúng?"
Tiểu Tài Nữ nghe Mục Phi không những không có ý "hối lỗi", mà còn được đà lấn tới giáo huấn mình, cô càng thêm tức giận.
"Anh dựa vào cái gì mà dạy dỗ tôi? Anh có tư cách gì mà dạy dỗ tôi chứ!"
Tiểu Tài Nữ tức đến đỏ bừng mặt, cô dậm chân, "Không... không phải chỉ là một con cá nướng thôi sao? Tôi... tôi không ăn của anh nữa là được chứ gì!"
Nói rồi, cô quay sang nhìn Lạc Tuyết, "Lạc Tuyết tỷ, tỷ bắt cho muội hai con cá đi..."
"Này, đừng hòng."
Mục Phi chưa đợi Lạc Tuyết trả lời, liền ôm lấy eo Lạc Tuyết, "Lạc Lạc, em là bạn gái của anh, em phải nghe lời anh. Không được giúp con nhóc thúi này bắt cá, nghe chưa? Em mà không nghe lời là anh giận đấy nhé."
"Em..." Lạc Tuyết vì câu nói "Em là bạn gái của anh" của Mục Phi mà xấu hổ đến đỏ bừng mặt, nóng ran cả lên, đồng thời cô cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một cảm giác ngọt ngào trào dâng trong lòng... Đây là lần đầu tiên Mục Phi gọi cô là bạn gái, sao cô có thể không xao xuyến cho được.
Thế nhưng ngoài sự ngượng ngùng, vui mừng, Lạc Tuyết cũng cảm thấy rất bất lực, rất khó xử, còn hơi trách móc Mục Phi một chút.
Bất lực là vì hai kẻ này... thật sự quá trẻ con rồi.
Một cô gái mười tám mười chín tuổi, một người đã là thanh niên hai mốt hai hai tuổi rồi, hai người vậy mà vì "một con cá nướng" rồi "ai nói xấu ai" mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi này mà cãi nhau không dứt... Ôi chao, các người thực sự là người trưởng thành sao? Các người là học sinh tiểu học đấy à?
Còn về phần khó xử, đương nhiên là vì một bên là bạn trai, một bên là tiểu muội muội, nhất thời cô thật sự hơi bối rối, không biết nên làm thế nào cho phải.
"Lạc Tuyết tỷ, chẳng lẽ... chẳng lẽ cả tỷ cũng không giúp muội sao?" Tiểu Tài Nữ thấy Lạc Tuyết nãy giờ không bày tỏ thái độ gì, càng thêm buồn bực, vội vàng thúc giục.
"Chị..."
"Hừ, hừ hừ."
Mục Phi làm bộ làm tịch ho hai tiếng, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lạc Tuyết.
Thực ra, Lạc Tuyết cho rằng Mục Phi là người trưởng thành, nên nhường nhịn Tiểu Tài Nữ, cô cũng muốn giúp Tiểu Tài Nữ, nhưng khi nhìn thấy cái mặt dài thượt của Mục Phi, cô lại không sao nói ra được.
Tiểu Tài Nữ vốn đã bị Mục Phi chọc tức đến tận cổ, giờ đến cả người có mối quan hệ tốt nhất với mình là Lạc Tuyết cũng "phản bội", cô thực sự "đau lòng" lắm, cảm thấy có xúc động muốn khóc.
Nhất thời, đôi mắt to của cô nhòe đi, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
"Các... các người, được, được lắm..."
Chỉ thấy Tiểu Tài Nữ lùi lại từng bước, nức nở nói, "Các người không giúp thì thôi, ai thèm chứ! Chẳng phải chỉ là một con cá nướng thôi sao, tôi không ăn nữa là được chứ gì, hu hu..."
Con nhóc này nói xong, lau nước mắt chạy biến đi.
"Này, Tiểu Tài Nữ..."
Lạc Tuyết bắt đầu thấy lo lắng, muốn chạy theo giữ Tiểu Tài Nữ lại.
Nhưng cô chưa kịp chạy đi đã bị Mục Phi nắm chặt lấy cổ tay, "Lạc Lạc, không được đi, đừng chọc anh giận đấy nhé..."
...Về muộn quá, chưa viết xong. Mọi người mai refresh lại để đọc lại nhé, xin lỗi.
"Này, Tiểu Tài Nữ..."
Lạc Tuyết bắt đầu thấy lo lắng, muốn chạy theo giữ Tiểu Tài Nữ lại. Nhưng cô chưa kịp chạy đi đã bị Mục Phi nắm chặt lấy cổ tay, "Lạc Lạc, không được đi, đừng chọc anh giận đấy nhé..."