"Mana, cơm trưa đã chuẩn bị xong chưa? Mấy thứ kia đừng quên mang theo... Đồ mua bên ngoài làm sao sạch sẽ bằng tự tay mình làm..."
"Furin, cô cũng nhanh lên chút đi..."
"Tiểu Manh, đội mũ cho cẩn thận, tuy sắp vào hè rồi nhưng sáng sớm và tối vẫn còn hơi lạnh đấy..."
"..."
Hơn tám giờ sáng thứ Bảy, Mục Phi vừa khua tay múa chân vừa 'chỉ đạo' trong phòng khách.
Mà đối diện cậu, Khương Cẩn Điệp trong bộ cảnh phục, khuôn mặt xinh xắn đầy vẻ oán niệm, "Ông thầy khốn kiếp, mọi người... mọi người muốn đi chơi, tại sao không nói với con chứ... ư ư ư..."
Hai, ba ngày nay, Mục Phi đều đang bận rộn chuẩn bị cho chuyện phòng thí nghiệm.
Về địa điểm, Mục Phi quyết định "chiếm" lấy tầng hầm của căn biệt thự mà Furin mua bên cạnh, coi nơi đó làm 'căn cứ' của mình. Đồng thời, cậu cũng gom đủ bốn mươi triệu để đặt hàng 'robot hỗ trợ công trình nghiên cứu khoa học' mà Từ Tiểu Manh cần.
Sau khi xong việc, Từ Tiểu Manh nói 'hai ngày nữa là bận rồi, không có thời gian chơi nữa', cô bé lấy cớ đó nằng nặc bắt Mục Phi dẫn mình đi chơi, hơn nữa còn nhắc đi nhắc lại mấy lần, làm Mục Phi thấy phiền không chịu nổi.
Không còn cách nào khác, Mục Phi đành phải đồng ý dẫn cô bé đi. Dù sao cũng phải dẫn Từ Tiểu Manh và đại tiểu thư đi, tiện thể đi chung luôn một thể.
Chỉ là, quyết định này của cậu hơi vội vàng, tối hôm trước lúc ăn cơm mới chốt lại. Khương Cẩn Điệp lại phải tăng ca, hết lần này tới lần khác, cô hoàn toàn không biết chuyện này, đến tận hôm nay gần tới giờ đi làm mới biết, nhưng đã muộn rồi.
"Đồ đệ, không phải thầy không nói với con... Chúng ta cũng mới chốt lại tối hôm qua, hơn nữa, lúc con về chúng ta đều ngủ cả rồi còn gì." Mục Phi nhún vai giải thích. Thật ra cậu đang tìm cớ, chính là cậu quên mất.
Mà Khương Cẩn Điệp vẫn không cam lòng, đôi mắt đẹp nhìn Mục Phi đầy vẻ bất mãn, "Không được, con cũng muốn đi."
Cô lầm bầm một câu, lấy điện thoại ra gọi cho người khác, "Alo alo... Cục trưởng Hoàng à, dạ, con là Tiểu Điệp đây. Thật ra nhà con có chút việc, chú xem có thể... Dạ, chỉ... chỉ cho con nghỉ nửa ngày thôi sao? Một ngày không được ạ?"
"Nhưng nửa ngày... cũng không đủ ạ... Con... haiz, thế thì thôi vậy, để hôm khác con nói chuyện sau..."
Cúp điện thoại, gương mặt xinh đẹp của Khương Cẩn Điệp lại tràn đầy thất vọng, rõ ràng là cô nàng này xin nghỉ không được.
'Ông thầy khốn kiếp, đi chơi mà không chịu dẫn mình theo... Được lắm, nhớ mặt đó, đợi đấy cho tôi.'
'Vẫn câu nói đó, đừng để rơi vào tay tôi, nếu không bà cô đây sẽ xử chết anh.' Ánh mắt Khương Cẩn Điệp nhìn Mục Phi tràn đầy vẻ 'ghen tị đố kỵ'.
"Con đi làm đây, hừ."
Cuối cùng, cô hừ lạnh một tiếng đầy bất mãn, cắn miếng bánh mì rồi bỏ đi.
"Ưm..."
Đối với sự bất mãn của cô nàng này, Mục Phi bất lực nhún vai, thật ra việc này đúng là nên trách cậu, là cậu quên thật.
Ngay khi vừa đuổi được Khương Cẩn Điệp đi, mấy cô mỹ nữ trong phòng cũng đã chuẩn bị gần xong.
Mục Phi nhìn qua một cái, mắt không ngừng sáng lên, mấy người này, thực sự là quá 'bắt mắt'.
Dạ Phong mặc quần jean bó sát cùng một chiếc áo khoác nhỏ, lộ ra một đoạn bụng phẳng lì, trên khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ đeo một cặp kính râm to bản, phối thêm đôi môi đỏ mọng đầy cám dỗ, đúng kiểu 'cô nàng nóng bỏng'.
Mà phong cách của Từ Tiểu Manh lại tạo nên sự tương phản rõ rệt với Dạ Phong, thân trên là một chiếc áo nỉ hoạt hình cỡ đại dày dặn, dài trùm tới tận đùi, thân dưới là tất cotton giữ ấm, trên đầu đội mũ Arale, chân xỏ đôi bốt cổ lửng trông hơi ngốc nghếch. Một bộ đồ màu sắc sặc sỡ cộng thêm khuôn mặt đáng yêu kia, quả thật có thể khiến người ta 'dễ thương tới chết'.
So với hai người trên, cách ăn mặc của đại tiểu thư lại có phần khoa trương hơn. Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng gạo, trên đầu đội một chiếc mũ chống nắng rất lớn, cộng thêm dung nhan tuyệt mỹ mang đậm phong vị dị vực, nhìn tổng thể chẳng khác nào một nàng công chúa đang đi chơi xa.
Cuối cùng là Mana... thôi bỏ đi, cô thích mặc gì thì mặc.
Mục Phi vốn dĩ không có hứng thú với cô gái da đen này, huống hồ đây lại là một cô gái da đen đã có chủ, Mục Phi lại càng không hứng thú.
"Hỏi lần cuối, chuẩn bị xong hết chưa?" Mục Phi hỏi.
"Chuẩn bị xong rồi."
"OK."
Ba cô gái trừ Dạ Phong ra đồng loạt đáp.
Mục Phi phất tay, "Ok, chúng ta xuất phát."
---❊ ❖ ❊---
Nửa tiếng sau, cả nhóm năm người tới cổng công viên giải trí 'Vương quốc Cổ tích' mới xây dựng của Bắc Đô.
Đỗ xe xong, mua vé vào cửa nhìn lại, ở khắp nơi đều có thể thấy các loại kiến trúc màu sắc khoa trương, các thiết bị giải trí hình thù kỳ quái, nhân viên mặc đủ loại trang phục búp bê, rất nhiều bức tượng và họa tiết nhân vật hoạt hình quen thuộc hay lạ lẫm, kết hợp với âm nhạc vui nhộn, làm người ta có cảm giác như thực sự bước vào 'Vương quốc Cổ tích'.
"Oa..."
"Nhiều... nhiều thứ chơi hay quá..."
Mấy cô gái... đặc biệt là Từ Tiểu Manh và đại tiểu thư, mắt đều sáng rực lên. Không trách họ ngạc nhiên, ngay cả Mục Phi cũng thấy động lòng, huống chi là mấy 'đứa trẻ' có tâm hồn ham chơi này.
"Hì hì..."
Nhìn vẻ mong đợi trên mặt ba cô gái, tâm trạng của Mục Phi cũng tự nhiên tốt lên.
"Còn chờ gì nữa, chơi thôi." Mục Phi phất tay, 'ra lệnh'.
"Anh ơi, Tiểu Manh muốn chơi cái đó."
Từ Tiểu Manh không thèm suy nghĩ, đưa tay chỉ vào trò 'xe đụng' không xa.
"Daling (cưng), tiểu thư đây muốn chơi tháp rơi tự do."
Mục Phi chưa kịp trả lời, đại tiểu thư đã chỉ về phía xa, vào 'tên khổng lồ' cao tới ba mươi mét kia.
"Ự..."
Nghe đại tiểu thư nói vậy, Mục Phi không khỏi nhếch miệng, cậu không ngờ lá gan của cô nàng này lại lớn thật. Nhưng không được, cái thứ đó kích thích quá, Tiểu Manh dám chơi sao?
Cân nhắc một chút, Mục Phi vẫn chỉ vào trò xe đụng, "Furin, cái kia kích thích quá, Tiểu Manh không chơi nổi đâu, chúng ta bắt đầu từ cái 'đơn giản' nhất trước đi, từ từ rồi chơi mấy cái kích thích sau, được không? Chúng ta mới tới, cô cũng phải có quá trình thích ứng chứ, đúng không?"
Nghe giọng điệu bàn bạc của Mục Phi, đại tiểu thư nghĩ cũng phải, cô đành gật đầu.
"Gogogo, đi thôi." Mục Phi tay trái ôm Từ Tiểu Manh, tay phải kéo đại tiểu thư, chạy về phía trò xe đụng.
Tính cách Dạ Phong cũng khá 'khoáng đạt', nhìn thấy Mục Phi kéo theo hai người đẹp cô cũng chẳng tức giận, chỉ mỉm cười đi theo phía sau.
Cả Mana, năm người cùng vào lái xe đâm loạn xạ, còn chơi liền ba lần, cả lượt chỉ nghe thấy tiếng họ hò hét, đâm thì sảng khoái, cười thì vui vẻ.
"Còn muốn chơi cái nào nữa?"
Bước ra khỏi trò 'xe đụng', Mục Phi bế bổng Từ Tiểu Manh lên, véo cái mũi nhỏ của cô bé, hỏi đầy cưng chiều.
"Tiểu Manh... Tiểu Manh muốn chơi cái đó."
Từ Tiểu Manh nhìn một vòng, giơ tay chỉ vào trò 'Tê tê điên cuồng' ở xa nói.
"Được được, đi thôi, đi thôi."
Mục Phi không cho đại tiểu thư cơ hội phản ứng, vẫn tay trái ôm Từ Tiểu Manh, tay phải kéo cô chạy về phía trò Tê tê điên cuồng kia.
Cái gọi là 'Tê tê điên cuồng' này thực chất là một loại 'tàu lượn siêu tốc cỡ nhỏ', đường ray của nó không quá dài, cũng không có những 'động tác kích thích' như nhào lộn trên không hay lao thẳng đứng xuống, chỉ là xe chạy với tốc độ cực nhanh lên lên xuống xuống, xuyên qua các loại 'hang núi' mà thôi.
Vào chỗ lên xe mới thấy, trò chơi này là những chiếc xe nhỏ, mỗi xe trước sau chỉ ngồi được hai người.
Mục Phi không chút nghĩ ngợi, ngồi vào ghế sau của chiếc xe đầu tiên, mà ngay khi đại tiểu thư muốn ngồi vào phía trước, Mục Phi lại ôm lấy Từ Tiểu Manh, đặt cô nàng loli ngốc nghếch kia vào ghế phía trước mình.
"Ơ."
Đại tiểu thư không khỏi ngẩn người, đôi lông mày liễu hơi nhíu lại, có chút lo lắng nói, "Daling, anh bảo tôi ngồi đâu hả?"
"À."
Mục Phi cũng không nghĩ nhiều, chỉ tay vào chiếc xe phía sau, "Ngồi xe sau ấy."
"Nhưng mà... tiểu thư đây muốn ngồi cùng anh." Đại tiểu thư lại nói.
"Ự..."
Lúc này Mục Phi mới nhận ra vấn đề, cậu nhếch miệng, vội vàng giải thích, "Cưng à, thật ra anh cũng muốn ngồi cùng em, nhưng Tiểu Manh còn nhỏ quá, anh phải chăm sóc con bé chứ. Em ngồi cùng Dạ Phong một xe đi, tạm chấp nhận tí vậy..."
"Oa oa oa, nhanh quá nhanh quá, chơi vui quá đi."
Ngay lúc Mục Phi đang nói chuyện, chiếc xe 'Tê tê' kia đã khởi động, càng lúc càng nhanh.
"Hừ."
Không thể ngồi cùng Mục Phi, đại tiểu thư không khỏi dậm chân, cô có chút buồn bực.
Thế nhưng cô lại không biết, đây chỉ là khởi đầu cho sự buồn bực của cô, khoảng thời gian sau đó, đều là màn tái diễn của những việc tương tự.
Khi chơi nhà ma, Mục Phi ôm Từ Tiểu Manh, hễ xuất hiện yêu ma quỷ quái gì là cô nàng loli ngốc nghếch kia lại chui rúc vào lòng Mục Phi, về sau cô cứ dán chặt vào vai Mục Phi, nhắm mắt bịt tai, không dám nghe cũng không dám nhìn, sợ tới mức run bần bật.
Khi chơi đu quay, Mục Phi lại ngồi cùng Từ Tiểu Manh, vứt cô cho Dạ Phong, cái cớ vẫn là 'cân bằng trọng lượng'.
Sau đó nữa, thuyền cướp biển cũng vậy, thảm bay Ả Rập cũng thế.
Mỗi lần, Mục Phi đều là đang chăm sóc Từ Tiểu Manh, mỗi lần, cậu đều có những lý do tương tự.
Hết lần này đến lần khác... cứ như vậy mãi, đại tiểu thư cuối cùng cũng nổi giận.
"Hừ, tiểu thư đây không chơi nữa."
Xuống khỏi trò trượt nước, đại tiểu thư bĩu môi, dỗi.
"Đúng đúng, không chơi nữa, Tiểu Manh cũng không chơi nữa, anh ôm..."
Từ Tiểu Manh nhào vào lòng Mục Phi, bắt Mục Phi ôm mình, "Chơi cả buổi sáng, chân Tiểu Manh mỏi hết rồi, mệt chết đi được..."
Nghe thấy câu này, đại tiểu thư càng tức giận hơn: Anh đã chiếm 'địa bàn' của tiểu thư đây rồi, anh còn than mệt, anh đang chọc tức tôi đấy à.
"Anh ơi, Tiểu Manh đói rồi, chúng ta tìm chỗ ăn cơm đi." Cô nàng loli ngốc nghếch này hoàn toàn không nhận ra sự bất mãn trên mặt Furin, còn làm nũng với Mục Phi.
"Được được được, ăn cơm ăn cơm..."
Mục Phi nhìn quanh một chút, giơ tay chỉ vào bãi đất trống không xa, "Chỗ kia được đấy, chúng ta ở đó đi."
Sau khi qua đó, Mana trải tấm nhựa, thảm, khăn trải bàn ra, mở giỏ đồ ăn, lấy đồ ăn bên trong ra, bánh kem, giăm bông, sandwich, sữa, đồ uống v.v... bày lên trên, đúng chuẩn 'cấu hình' dã ngoại.
Từ Tiểu Manh, Dạ Phong đương nhiên không khách khí, ngồi xuống là ăn ngay, Mục Phi cũng cầm lấy miếng bánh mì gặm.
"Tiểu thư, mời..."
Mana đưa cho Furin một miếng sandwich.
"Không ăn, tiểu thư đây không đói."
Thế nhưng Furin lại quay đầu, hừ hừ đáp lại. Mục Phi nhìn lại, chà, đại tiểu thư này bĩu môi, sắp có thể treo được cả cái bình nước tương rồi.
Mà nhìn thấy cô như vậy, rồi nghĩ tới chuyện trước đó, Mục Phi sao có thể không biết cô đang giận mình.
Tuy đại tiểu thư này hơi trẻ con, nhưng dù sao cũng đã bay nửa vòng trái đất tới tìm mình, Mục Phi cũng không thể 'ngược đãi' cô được đúng không? Cô đã giận rồi... được, dỗ dành thôi...
Mục Phi đặt bánh mì xuống, tiến lại gần đại tiểu thư, chuẩn bị dỗ dành.
"Ừm."
Thế nhưng ngay lúc này, Mục Phi phát hiện có gì đó không ổn... dường như... có người đang nhìn chằm chằm vào phía này...