Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 5731 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1581
Lên đường trở về

❊ ❊ ❊

“Chúng ta chỉ so hai thứ thôi, nắm đấm và kỹ thuật bắn súng…” Tên đặc chủng binh lớn tuổi nhất nói với Mục Phi như vậy.

Mặc dù Tiểu Tài Nữ đang bận rộn phá giải con chip, nhưng thực tế cô cũng thỉnh thoảng nghe ngóng tình hình bên này. Vừa thấy đám người kia muốn dạy dỗ Mục Phi, đôi mắt to của cô lập tức sáng rực lên, vẻ hưng phấn giống như vừa nhặt được mấy trăm đồng vậy.

‘Đúng rồi, đánh hắn, đánh thật mạnh tên đáng ghét này, đúng lúc giúp mình xả giận, hắc hắc hắc hắc…’

Tiểu Tài Nữ trong lòng tràn đầy khoái trá khi thấy người khác gặp họa, chỉ cần nghĩ đến cảnh Mục Phi bị đánh thành cái đầu heo là cô lại thấy chờ mong.

“Hừ…”

Đối với sự khiêu khích của mấy người kia, Mục Phi chỉ mỉm cười nhẹ, vẻ mặt ‘không để tâm’, hỏi: “So ở đâu?”

“Không cần nơi khác, tầng hầm ba của tòa nhà này có phòng tập bắn và phòng hoạt động, mời…” Tên này nói xong, làm một động tác mời, rồi dẫn đầu đi phía trước.

Mục Phi cũng không khách sáo, đi theo sau, mấy tên đặc chủng binh kia cũng theo ra ngoài.

“Cái này…”

Còn Tiểu Tài Nữ, khi nghĩ đến việc Mục Phi sắp bị ăn đòn, cô rất muốn xem, cực kỳ muốn xem. Nhưng giờ cô đang có nhiệm vụ, không thể rời đi. Tâm trạng cô lúc này giống như chờ đợi một bộ phim suốt cả năm trời, cuối cùng cũng công chiếu, nhưng bản thân vì nhiều lý do mà không xem được vậy.

Cuối cùng, Tiểu Tài Nữ không nhịn được tính trẻ con của mình, đứng dậy, nhanh chóng chạy ra ngoài: “Lạc Tuyết tỷ, em đi xem náo nhiệt một chút, quay lại ngay.”

“Ừ.”

Lạc Tuyết hơi ngẩn người, sau đó vươn tay kéo Tiểu Tài Nữ trở lại: “Xem náo nhiệt cái gì, mau đi giải mã con chip đi…”

“Bây giờ thời gian cấp bách, chúng ta phải mau chóng giải quyết cái này, truyền dữ liệu về tổng bộ, tránh đêm dài lắm mộng.” Lạc Tuyết khuyên.

“Xem một chút thôi, chỉ một chút thôi mà…”

Tiểu Tài Nữ trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nịnh nọt, “Lạc Tuyết tỷ, phim võ thuật đấy, phim võ thuật trực tiếp đấy, chị không muốn xem sao, không thấy mong chờ sao?”

“Phim võ thuật, hừ, em nghĩ nhiều quá rồi…”

Lạc Tuyết mỉm cười, véo nhẹ má Tiểu Tài Nữ, rồi lắc đầu: “Đây không tính là ‘phim võ thuật’ gì đâu, cùng lắm là người lớn bắt nạt trẻ con thôi, chẳng có gì hay để xem cả…”

“A.”

Tiểu Tài Nữ nhất thời chưa phản ứng kịp, gương mặt xinh xắn đầy vẻ nghi hoặc.

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, cái này không liên quan đến em, nghe lời, mau hoàn thành công việc của em đi…”

“Bình thường đều là Tiểu Yến tỷ quản em, cô ấy không ở đây, chị phải giám sát em mới được. Em không muốn chị quay về ‘mách lẻo’ với cô ấy chứ? Vậy thì làm việc cho tốt đi…” Lạc Tuyết đe dọa.

Nghe những lời này, nhìn biểu cảm không thể thương lượng trên mặt Lạc Tuyết, Tiểu Tài Nữ sao có thể không biết mình không xem được ‘vở kịch võ thuật lớn’ này rồi.

“Oa, được rồi, được rồi, em không xem nữa là được chứ gì…”

Tiểu Tài Nữ bĩu môi, lầm bầm đầy bất mãn, rồi ngồi xuống làm việc tiếp.

Cô vừa ngồi xuống chưa được ba phút, cửa phòng an toàn lại bị gõ.

“Lạc Tuyết tổ trưởng, là tôi.”

Giọng nói này chính là tên đặc chủng binh cầm đầu muốn ‘đọ sức’ với Mục Phi lúc nãy.

‘A, về rồi sao,’

Tiểu Tài Nữ hơi tò mò, ‘Sao họ nhanh thế nhỉ?’

Đợi Lạc Tuyết mở cửa, Mục Phi và tên kia bước vào, Tiểu Tài Nữ sững sờ. Mục Phi vẫn phong thái thản nhiên như trước, nhưng mấy gã muốn ‘đọ sức’ với hắn thì tên nào cũng ủ rũ, có hai tên đã sưng mặt sưng mũi, biến thành ‘đầu heo’.

“Lạc Tuyết tổ trưởng, vậy chúng tôi về phục mệnh đây, các cô… các cô cũng chú ý an toàn.” Tên cầm đầu nói với vẻ uất ức.

“Ừ, chúng tôi sẽ chú ý.” Lạc Tuyết gật đầu nhẹ.

Sau khi mấy người đó rời đi, Lạc Tuyết đóng cửa an toàn lại, quay sang nhìn Tiểu Tài Nữ: “Giờ thì… em hiểu vì sao chị không cho em đi xem chưa?”

“Cái này…”

Tiểu Tài Nữ vẫn đang trong cơn ‘sửng sốt’, sao cô có thể không biết Mục Phi đã ‘đánh phục’ mấy gã kia chứ? Chính vì biết những điều này, cô mới kinh ngạc.

‘Thế… tên đáng ghét này cũng lợi hại quá đi mất. Đây là chưa đầy năm phút đó… chưa kể thời gian đi lên xuống lầu, chắc thời gian thực sự giao thủ còn chưa tới hai phút nhỉ?’

‘Chẳng lẽ… mấy gã kia dưới tay tên đáng ghét này còn không trụ nổi một phút đã bị giải quyết? Cái này… thật hay giả vậy? Quá khoa trương rồi…’

Trước đây, Tiểu Tài Nữ từng nghe nói Mục Phi rất lợi hại, nhưng cô cho rằng Mục Phi có lợi hại đến đâu cũng chỉ ngang ngửa Lạc Tuyết mà thôi. Còn việc Lạc Tuyết nói khoa trương lúc nãy, biến Mục Phi thành siêu anh hùng, chắc chỉ là do ‘tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’ mà thôi.

Nhưng giờ, quan điểm của Tiểu Tài Nữ có chút thay đổi: Tên đáng ghét này… có lẽ thật sự có chỗ hơn người.

Thực ra trong số mấy cô gái ở đây, chỉ có Tiểu Tài Nữ là chưa tận mắt thấy thân thủ của Mục Phi, nên mới có ảo tưởng ‘Mục Phi bị đánh, cô hả giận’. Còn lại Lạc Tuyết, Lưu Quế Anh, Đậu Đinh ba người kia, lúc mấy gã kia khiêu khích đã đoán được kết cục này rồi.

Sau sự ngạc nhiên, tâm trạng Tiểu Tài Nữ lại chuyển sang uất ức: ‘Còn muốn xem tên đáng ghét này thành đầu heo nữa chứ… vậy mà không xem được, thật cụt hứng…’

“Bịch.”

Nghĩ vậy, Tiểu Tài Nữ giơ chân đá vào bàn máy tính, phát ra một tiếng đục.

Chính tiếng động này khiến Mục Phi chú ý đến khuôn mặt tinh xảo đầy vẻ thất vọng của cô, lại liên tưởng đến sự hưng phấn trước đó của cô, Mục Phi sao có thể không đoán ra ý nghĩ của cô.

Mục Phi vừa mới tàn nhẫn dạy dỗ mấy gã kia một trận, xả giận được chút, áp lực trong lòng cũng vơi đi nhiều.

“Hắc hắc, thất vọng rồi à.”

Hắn cười xấu xa, đột nhiên giơ tay búng nhẹ lên chóp mũi Tiểu Tài Nữ.

“Bộp.”

“Á da.”

Chỉ thấy Tiểu Tài Nữ kêu lên một tiếng, sau đó chiếc mũi nhỏ nhắn trắng trẻo của cô sưng đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Cô cảm thấy mũi ê ẩm vô cùng, nước mắt cũng trào ra.

“Anh… anh dám đánh em.”

Chính cái búng này khiến Tiểu Tài Nữ nổi giận: “Đồ khốn, anh đứng lại đó cho tôi, á da da, tôi muốn đá chết anh, đá chết anh!”

Tiểu Tài Nữ không làm việc nữa, múa chân múa tay đuổi theo Mục Phi trong phòng an toàn, muốn đá hắn, nhất thời hình tượng thục nữ không còn chút nào.

“Haiz…”

Nhìn Mục Phi và Tiểu Tài Nữ chạy vòng quanh trong phòng an toàn, Lạc Tuyết bất lực lắc đầu thở dài: ‘Mình còn nói giám sát Tiểu Tài Nữ… một đứa nữa cũng chẳng khiến mình yên lòng mà.’

“Hừ, hừ hừ…”

Còn Vương Mạc và Tiểu Hàn, hai người không hẹn mà cùng lau mồ hôi trên trán: ‘Tên này… thực sự đáng tin không vậy?’

---❊ ❖ ❊---

‘Giải mã’ chip tuy nghe có vẻ đòi hỏi kỹ thuật cao, nhưng thực tế Tiểu Tài Nữ có công cụ chuyên dụng, cơ bản không cần cô động não. Cô chỉ cần nhìn, thỉnh thoảng thao tác hai cái là được, thứ cần chỉ là thời gian.

Nhưng dù vậy, thời gian này người vất vả nhất vẫn là Tiểu Tài Nữ. Trong khi cô làm việc ở đây, Mục Phi cùng Lạc Tuyết, Lưu Quế Anh, Đậu Đinh mấy người vừa ăn vừa trò chuyện, còn đánh bài, vừa nói vừa cười, thật là thoải mái.

Nhìn Mục Phi ung dung tự tại, còn mình lại phải vất vả ở đây, Tiểu Tài Nữ nghĩ thôi đã thấy tức giận.

Nhưng giận thì giận, công việc vẫn phải tiếp tục. Cô bận rộn như vậy suốt hơn sáu tiếng đồng hồ, đến hơn mười giờ tối, công việc giải mã của cô cuối cùng cũng đi vào hồi kết.

“Năm phần trăm, còn năm phần trăm nữa… tôi đoán tầm hai mươi phút nữa là xong.” Tiểu Tài Nữ giơ hai ngón tay nói với Lạc Tuyết, Tiểu Hàn.

“Ơ, cũng nhanh đấy chứ…” Tiểu Hàn hơi ngạc nhiên.

Tiểu Tài Nữ vừa giải mã vừa gửi dữ liệu đã đọc được về tổng bộ, nên thời gian dùng ít hơn tưởng tượng một chút.

“Còn hai mươi phút nữa…”

Tiểu Hàn nhìn đồng hồ, “Ước chừng mười một giờ là xong. Vậy tiếp theo… chúng ta làm gì đây?”

Anh nói được một nửa, ngẩng đầu nhìn Lạc Tuyết và Mục Phi bằng ánh mắt dò hỏi: “Chúng ta tối nay lên đường về ngay, hay đợi ngày mai trời sáng mới đi?”

“Ừm…”

Mục Phi trầm ngâm một chút, hắn biết ý của Tiểu Hàn.

Bây giờ đã là ‘nửa đêm’, thời điểm này lên đường trở về chẳng khác nào tự phơi mình trước mắt mấy tên ninja kia… Nói cách khác, đây là tư thế ‘dụ’ chúng ra, cứng đối cứng.

Còn nếu đi vào ban ngày, trên đường phố sẽ có nhiều xe cộ, người qua lại để ‘gây nhiễu thị giác’, làm tê liệt mấy tên ninja kia, để mình và mọi người lẻn đi.

Còn việc ở lại đây không đi… thì không ổn chút nào. Dù tin tức hiện tại là mấy tên ninja đó không có thuốc nổ, tên lửa hay vũ khí hạng nặng gì, nhưng ai biết chúng có kiếm được không? Nếu chúng cho nổ tung tòa nhà, mình và mọi người sẽ thành rùa trong hũ, lúc đó mới phiền phức.

Hơn nữa, người ta thời gian nhiều, chịu được chứ Mục Phi ở nhà, Đại tiểu thư còn đang bị tổ chức sát thủ nhắm vào, hắn làm gì có thời gian lãng phí ở đây.

Suy nghĩ một hồi, Mục Phi quyết định đêm nay đi luôn.

Mặc dù ngày mai đi ban ngày an toàn hơn, nhưng lỡ không thoát được mà bị mấy tên ninja đó phát hiện, thì những người qua đường, xe dân dụng kia cũng sẽ trở thành ‘vật che chắn’ cho ninja, đến gây nhiễu thị giác cho mình và mọi người, trái lại còn nguy hiểm hơn. So ra thì, không bằng cứng đối cứng.

Nghĩ đến đây, Mục Phi không do dự nữa: “Đêm nay chúng ta đi.”

“Được, tôi đi liên hệ xe, chuẩn bị đây.” Tiểu Hàn gật đầu, vội vàng đi làm việc.

Lạc Tuyết suy nghĩ một chút, nói với Tiểu Tài Nữ: “Tiểu Tài Nữ, hay là em ở lại đây, muộn hơn chút rồi đi. Trong phòng an toàn này vẫn khá an toàn.”

“A.”

Tiểu Tài Nữ không nhịn được bĩu môi. Cô biết ý của Lạc Tuyết, Lạc Tuyết sợ một lát nữa bị tập kích, cô đi cùng sẽ gặp nguy hiểm. Dù sao những tên ninja kia nhắm vào Vương Mạc, Lạc Tuyết và mọi người phải bảo vệ Vương Mạc nên cũng không rời đi được.

Còn cô thì khác, thứ nhất cô không phải mục tiêu của ninja, thứ hai cô cũng không có năng lực chiến đấu, không thể tự vệ. Cho nên, ‘người nhàn rỗi’ như cô, lựa chọn tốt nhất là ở lại đây.

Tất nhiên, cũng có một khả năng là những tên ninja kia nhận được tin, biết cô là nhân viên nghiên cứu ưu tú, tiện đường qua ám sát cô. Đây cũng là lý do Lạc Tuyết bảo cô ở lại phòng an toàn.

Nhưng Tiểu Tài Nữ cũng không biết tại sao, cô chỉ cần nghĩ đến cảnh mình đơn độc ở cái nơi ‘lạ nước lạ cái’ này, còn phải ở trong căn phòng an toàn âm u này cả đêm… cô lại thấy bài xích, thấy sợ.

“Đừng, đừng mà…”

Tiểu Tài Nữ vội xua tay, “Lạc Tuyết tỷ, em vẫn đi cùng chị đi…”

“Nhưng mà…”

“Lạc Tuyết tỷ, chị đừng ‘nhưng mà’ nữa… em, em ở đây một mình… em sợ lắm, nghĩ thôi đã nổi da gà rồi. So ra thì, em thấy ở bên cạnh chị an toàn hơn.”

“Chị yên tâm, đến lúc đó em sẽ ngoan ngoãn ngồi trong xe, xe đó chống đạn mà, mục tiêu của chúng cũng không phải là em, chắc sẽ không có vấn đề gì đâu. Em nghe lời chị, được chưa?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1584
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.