Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 5792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1594
Hàng nhái

❊ ❊ ❊

“Có đáng hay không, không phải do cậu quyết định, tôi thấy nó đáng thì nó đáng. Hơn nữa, đây là chuyện tôi lén giấu anh em mình để làm ăn với cậu đấy… Nhỡ chuyện này bị A Phi biết, anh em chúng ta còn làm được nữa không? Cả đơn thuốc lẫn ‘tình anh em’, cộng lại cũng chưa chắc đáng giá bảy mươi triệu.” Mặc Bạch nhìn chằm chằm vào tên béo này… chính là bác cả của Xa Vĩ Thần – Xa Kiến Quốc – rồi hỏi.

Xa Kiến Quốc còn muốn nói gì đó, nhưng bị Mặc Bạch giơ tay ngắt lời: “Ông bớt nói nhảm đi, tôi không có nhiều thời gian đâu. Đơn thuốc ông rốt cuộc có cần không? Cần thì lấy tiền, không cần thì thôi.”

“Giá này…”

“Tạm biệt.” Mặc Bạch nói một câu, đứng dậy bỏ đi.

“Được được, bảy mươi triệu thì bảy mươi triệu.” Xa Kiến Quốc vội vàng đổi ý, “Nhưng tôi phải kiểm chứng tính chân thực của đơn thuốc.”

“Không vấn đề gì.”

Mặc Bạch ngồi xuống, lấy từ trong túi ra một cái lọ nhỏ và một tờ giấy gấp lại: “Đây là tất cả dược liệu và mẫu thử cần thiết, ông có thể mang đi kiểm tra xem thành phần có đúng hay không. Trên đó có số tài khoản của tôi, đợi khi tiền vào tài khoản, tôi sẽ nói cho ông biết phương pháp gia công cụ thể.”

“Tất nhiên, ông cũng có thể tự nghiên cứu thử xem có phá giải được đơn thuốc của tôi hay không, nhưng tôi nghĩ ông sẽ thất vọng thôi…” Mặc Bạch nói.

“Để sau liên lạc nhé…”

Cầm được hai thứ này, trên gương mặt mập mạp của Xa Kiến Quốc lộ ra nụ cười đắc ý của kẻ đã âm mưu thành công. Lão không chần chừ thêm, bỏ cả đơn thuốc và ‘mẫu thử’ vào túi rồi đứng dậy rời đi.

Mà Xa Kiến Quốc vừa đi, có hai người từ chỗ ngồi sau tấm bình phong gần đó bước ra, ngồi đối diện với Mặc Bạch.

“Tôi diễn thế nào?” Mặc Bạch hỏi Mục Phi.

“Hê hê, chuyên nghiệp lắm. Tiểu Bạch, nếu cậu không làm bác sĩ mà đổi nghề đi diễn, tôi thấy cũng có tiền đồ đấy.” Mục Phi giơ ngón cái về phía Mặc Bạch.

“Thần tượng, tiếp theo chúng ta làm gì?” Xa Vĩ Thần hỏi.

“Để tôi suy nghĩ…”

Mục Phi trầm ngâm một lát rồi bảo Xa Vĩ Thần: “Vĩ Thần, thời gian này cậu cứ giả vờ không biết gì đi. Hãy để bọn họ đắc ý, bọn họ càng đắc ý thì đến lúc đó, cái tát của chúng ta giáng xuống càng đau. Bọn họ càng đau thì càng nhớ lâu, đúng không? Nếu không, lần này bọn họ không thành công thì sẽ có lần sau thôi.”

Nghe lời giải thích của Mục Phi, Xa Vĩ Thần cũng gật đầu tán đồng. Không sai, trừ khi để người nhà chết tâm, nếu không thì mình sẽ chẳng bao giờ được yên ổn…

---❊ ❖ ❊---

Ba ngày sau cuộc gặp giữa Mặc Bạch và Xa Kiến Quốc, Xa Kiến Quốc đã hoàn tất giao dịch còn lại với Mặc Bạch, dùng bảy mươi triệu tiền Hoa Quốc để đổi lấy đơn thuốc hoàn chỉnh.

Phải nói rằng, người nhà họ Xa ‘làm việc’ đúng là có hiệu suất thật.

Một tuần sau khi nhận được đơn thuốc, trên thị trường xuất hiện một sản phẩm làm đẹp mang tên “Dị Mỹ Nhân”, công ty sản xuất là một công ty mới thành lập tên là “Xa Thị Dị Dược”. Giám đốc công ty là Xa Kiến Quốc. Theo lời họ tự quảng bá, đây là nước cờ đầu tiên tiến vào ngành làm đẹp của một “ông lớn” trong ngành dược phẩm, công ty dược phẩm lâu đời – Xa Thị Dược Nghiệp.

Mà những thứ đó chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là sản phẩm làm đẹp “Dị Mỹ Nhân” này, từ hiệu quả cho đến cách sử dụng, đều giống hệt, không khác biệt mấy so với loạt sản phẩm “Hoán Hoa Tẩy Nhan” mà Dược nghiệp Vĩ Thần tung ra gây chấn động ngành làm đẹp thời gian trước… Được rồi, thực ra là ngoại trừ cái tên và công ty khác nhau ra thì mọi thứ còn lại gần như y hệt.

Sản phẩm vừa ra mắt liền thu hút sự chú ý và bàn tán của giới làm đẹp, đặc biệt là mấy vị chuyên gia, thầy giáo gì đó, sau khi dùng thử đều dành cho nó những đánh giá cực kỳ cao.

“Tuy không phải sản phẩm của cùng một công ty, nhưng hiệu quả lại tốt như nhau…”

“Hiệu quả không hề kém cạnh dòng Hoán Hoa, hiếm có thật…”

“Trong vòng một năm mà có tới hai sản phẩm mang tính thời đại, đúng là niềm vinh dự của giới làm đẹp Hoa Quốc chúng ta.”

“Cảm giác khi sử dụng hoàn toàn giống với dòng ‘Hoán Hoa Tẩy Nhan’. Nếu không biết trước, tôi thật sự tưởng mình đang dùng cùng một loại sản phẩm.”

“…”

Trên báo chí, mạng xã hội, truyền hình, các chương trình về làm đẹp và phục hồi da đều có những bài đưa tin tương tự.

Chính vì sự chấn động mạnh mẽ này của “Dị Mỹ Nhân” mà tốc độ tăng trưởng doanh số vốn đang tăng vọt của Dược nghiệp Vĩ Thần đã sụt giảm hơn ba phần so với tháng trước.

---❊ ❖ ❊---

“Kít!”

Tiếng phanh xe chói tai vang lên, một chiếc Volkswagen màu đen dừng trước cổng đại viện nhà họ Xa. Sau khi Xa Vĩ Thần xuống xe, cậu tức giận đùng đùng chạy vào trong, Mục Phi theo sau, tốc độ chậm hơn một chút.

Tuy nhiên, cậu chưa kịp chạy đến “nội viện” thì đã bị một ông lão nhỏ con chặn lại.

“Thiếu gia Vĩ Thần, cậu có việc gì à?” Quản gia nhà họ Xa – Ngưu Bá chặn Xa Vĩ Thần lại hỏi.

“Ông nội tôi đâu? Tôi muốn gặp ông nội.” Xa Vĩ Thần vừa gào lên đầy giận dữ vừa lao vào trong.

Mà Ngưu Bá kia rõ ràng cũng có “luyện qua” vài chiêu, Xa Vĩ Thần là một thanh niên trai tráng thế mà lại không đẩy nổi ông lão.

“Thiếu gia Vĩ Thần, cậu lát nữa hãy quay lại đi, lão gia đang ngủ trưa. Hai hôm nay ông ấy không ngủ ngon, mới chợp mắt thôi, cậu đừng làm phiền ông ấy…” Ngưu Bá nói.

“Không được, tôi nhất định phải gặp ông ấy, tôi muốn hỏi ông ấy rốt cuộc chuyện này là sao!” Xa Vĩ Thần không chịu bỏ cuộc, tay vẫn khua khua tờ báo.

“Thiếu gia Vĩ Thần, cậu…”

Thế nhưng ai mà ngờ được, lời còn chưa dứt, một gã béo đã thong dong đi từ “nội viện” ra.

Nhìn thấy gã béo này, chính là bác cả của cậu – Xa Kiến Quốc, Xa Vĩ Thần càng thêm tức giận: “Ngưu Bá, chẳng phải ông nói ông nội đang nghỉ ngơi sao? Thế sao ông ta lại ở đây?”

Ngưu Bá vừa nói xong thì gã này đã ra, sắc mặt Ngưu Bá cũng không được tốt lắm, nhưng may là Xa Vĩ Thần không so đo với ông.

“Bác cả, trong chuyện này cũng có phần của bác, đúng không?” Xa Vĩ Thần xông tới chỗ Xa Kiến Quốc, túm lấy cánh tay lão, lớn tiếng la hét.

“Bốp!”

Xa Kiến Quốc lại không chút nể tình, tát mạnh một cái hất tay Xa Vĩ Thần ra. Lão nhíu chặt lông mày, đôi mắt nhỏ trừng to: “Xa Vĩ Thần, ta là bác cả của cháu, thái độ gì đấy? Đây là thái độ nói chuyện với trưởng bối của cháu sao?”

Xa Kiến Quốc tức giận phủi lại bộ vest của mình, liếc mắt nhìn Xa Vĩ Thần, rồi lại nhìn sang Mục Phi: “Còn nữa, cháu nói cái gì mà ta không hiểu.”

Mặc dù miệng nói vậy, nhưng biểu cảm trên mặt lão đã tố cáo tất cả.

“Bác cả, bác còn giả vờ? Được, vậy cháu nói cho rõ ràng với bác luôn.”

Xa Vĩ Thần chỉ tay vào Xa Kiến Quốc, rồi lại chỉ về phía nội viện: “Lần tiệc sinh nhật trước, các người không thể cắn được miếng thịt nào từ công ty cháu nên không cam tâm, sau đó bác và ông nội rút lui lấy cái khác làm chính, đưa Tiểu Thuận và Lệ Lệ vào công ty cháu, mục đích là để đánh cắp đơn thuốc của công ty cháu. Còn mấy cái lý do học tập, thực tập, làm việc, toàn bộ mẹ nó là cái cớ, đúng không? Cháu nói đúng không hả?”

“Ha ha…”

Nghe vậy, Xa Kiến Quốc bật cười. Lão nhìn Xa Vĩ Thần và Mục Phi, cười đầy sảng khoái và đắc ý, cái vẻ mặt và tư thế này đúng chuẩn một kẻ “chiến thắng”.

Tuy nhiên, dù thế lão vẫn không chịu thừa nhận, chỉ khinh thường nói: “Đánh cắp đơn thuốc? Ha ha, Tiểu Thần à, cháu đang nói đùa đấy à?”

“Tiểu Thuận và Lệ Lệ, một đứa ở bộ phận phân phối, một đứa ở bộ phận chăm sóc khách hàng… Hai bộ phận này đều là bộ phận ‘đối ngoại’, hoàn toàn không tiếp xúc được với quy trình sản xuất sản phẩm của công ty các cháu, sao chúng có thể đánh cắp đơn thuốc được? Cháu nói xem có phải không?”

“Bọn chúng không tự tay làm, mà là…”

Xa Vĩ Thần còn muốn tranh cãi gì đó, nhưng lại bị Xa Kiến Quốc mất kiên nhẫn giơ tay ngắt lời: “Được rồi, được rồi, cháu đừng nói nữa…”

Sau đó, Xa Kiến Quốc bày ra dáng vẻ trưởng bối, ra sức khuyên nhủ: “Vĩ Thần à, cháu cũng lớn lên trong gia tộc làm dược, cháu phải biết rằng trên thế giới này có rất nhiều loại thuốc có hiệu quả tương tự nhưng thành phần khác nhau, đây là chuyện rất bình thường.”

“Đúng, ta thừa nhận hiệu quả đơn thuốc của ta rất giống của cháu, nhưng giống thì đã sao? Có thể chứng minh được vấn đề gì? Sao cháu có thể khẳng định dòng ‘Dị Mỹ Nhân’ này của ta là hàng nhái của dòng ‘Hoán Hoa Tẩy Nhan’ của cháu? Cháu có bằng chứng gì chứng minh đơn thuốc của ta là ‘đánh cắp’ từ chỗ cháu không?”

“Cháu…”

Một tràng lời nói của Xa Kiến Quốc khiến Xa Vĩ Thần nghẹn họng không nói nên lời.

“Ha ha ha…”

Xa Kiến Quốc càng đắc ý hơn, lão cười đến mức thịt trên mặt dồn hết vào nhau, hai đôi mắt nhỏ tít lại thành một đường chỉ.

“Vĩ Thần à, cháu vẫn còn quá trẻ… Suy nghĩ mọi việc không chu toàn.”

Xa Kiến Quốc vỗ vỗ vai Xa Vĩ Thần: “Làm người ấy, gặp chuyện gì cũng phải tìm nguyên nhân từ chính mình trước, tự hỏi bản thân xem mình làm chưa tốt ở đâu. Cháu bây giờ cũng vậy, thay vì ‘cắn bậy khắp nơi’, chi bằng hãy suy ngẫm lại xem mình đã làm sai ở đâu đi, nếu không sao lại ra nông nỗi này? Có phải không, ha ha ha ha…”

Nói đến đây, Xa Kiến Quốc còn liếc Mục Phi một cái, vẻ mặt khinh thường và đắc thắng.

“Còn nữa, làm người phải phân biệt rõ ràng ‘trong ngoài, xa gần’ mới được, đừng để những người tạp nham, những lời nói tạp nham che mờ đôi mắt. Hừ hừ…” Nói xong, Xa Kiến Quốc không thèm để ý đến Xa Vĩ Thần và Mục Phi nữa, bước đi ra ngoài.

“À, đúng rồi…”

Mới đi được hai bước, lão chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại: “Vĩ Thần à, tuy công ty của cháu và dòng ‘Hoán Hoa Tẩy Nhan’ kia chắc chắn sẽ bị đào thải, nhưng cháu cũng đừng áp lực quá, dù sao cũng còn có bác cả đây.”

Xa Kiến Quốc vỗ vỗ lồng ngực mình: “Đợi đến ngày cháu không gồng nổi nữa, cứ qua tìm bác. Cơ ngơi đó của cháu bác sẽ thu nạp, hơn nữa, bác nhất định sẽ cho cháu một cái giá hợp lý, ha ha ha ha…”

“Phù… phù…”

Xa Kiến Quốc đắc ý cười lớn rời đi, còn Xa Vĩ Thần bị tức đến thở hổn hển.

Sau khi Xa Kiến Quốc đi khỏi, Xa Vĩ Thần muốn vào “nội viện” lại bị Ngưu Bá chặn lại: “Thiếu gia Vĩ Thần, cậu không được vào…”

“Tại sao ông ta vào được mà tôi không được vào? Tránh ra, Ngưu Bá ông tránh ra!” Xa Vĩ Thần xô đẩy với Ngưu Bá.

Đúng lúc này, giọng của Xa lão gia từ bên trong truyền ra: “Được rồi, để nó vào đi.”

Ngưu Bá tránh đường, Xa Vĩ Thần nhanh chóng đi vào nội viện. Ngưu Bá thấy Mục Phi đi theo sau Xa Vĩ Thần, do dự một chút rồi cũng không chặn lại.

“Nội viện” này chính là không gian riêng tư của lão gia. Sau khi Mục Phi và Xa Vĩ Thần đi vào, phát hiện Xa lão gia đang ở trong thư phòng múa bút mực, viết thư pháp.

“Ông nội, ông nói cho con biết, tại sao?”

Xa Vĩ Thần đập tay xuống bàn Xa lão gia, mắt trợn tròn chất vấn.

Xa lão gia ngẩng đầu, gương mặt vô cảm nhìn Xa Vĩ Thần một cái, lại liếc sang Mục Phi: “Bởi vì Dược nghiệp Vĩ Thần… nó không mang họ ‘Xa’…”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1597
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.