Khương Cẩn Điệp ngồi xếp bằng trên đùi Mục Phi, cảm nhận sự đầy đặn săn chắc của cặp mông kiều diễm từ phía đồ đệ bại gia kia, cùng với cảm xúc mỹ diệu truyền tới từ hai đôi chân thon dài, khiến Mục Phi có chút suy nghĩ bay bổng.
Để tránh bản thân không nhịn được lại làm ra mấy chuyện "xấu xa", Mục Phi không dám tiếp tục miên man suy nghĩ nữa, cậu vội vàng nghĩ đến chuyện khác để phân tán sự chú ý, mà "chuyện khác" này chính là dị năng tinh chuẩn của mình.
Thật ra ngay từ nửa tiếng trước, cậu vẫn còn vô cùng ức chế vì dị năng của mình chẳng có tác dụng gì, nhưng mãi đến lúc tắm rửa vừa rồi, sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng cậu mới phát hiện ra, hình như mình đã rơi vào tình cảnh "người trong cuộc thì mê", tư duy có chút đi vào ngõ cụt.
Sự thật không phải như vậy, suy nghĩ của cậu vẫn luôn nằm trong ngộ khu.
Giống như các dị năng khác, ví dụ như dị năng "thần lực" của Đặng Đông Sơn, hay dị năng "tật tốc" của gã thượng nhẫn kia, có thể phát huy uy lực lớn đến mức nào hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân người tu luyện. Người tu luyện càng mạnh mẽ thì uy lực dị năng càng lớn.
Nhưng tinh chuẩn thì lại không giống như vậy. Dị năng "tinh chuẩn" này không đòi hỏi thực lực của người tu luyện quá cao, nhưng lại yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với vũ khí của người tu luyện, chính là súng đạn. Tính năng và uy lực của súng đạn mới quyết định sự mạnh yếu của dị năng "tinh chuẩn".
Nói cách khác, uy lực của dị năng tinh chuẩn phụ thuộc vào tính năng của vũ khí.
Mà việc Mục Phi dùng dị năng "tinh chuẩn" của mình để so bì cận chiến với Đặng Đông Sơn và những người khác, hoàn toàn là một cách so sánh sai lầm. Điều này tương đương với việc "lấy sở đoản của mình đọ với sở trường của người", muốn chiếm lợi thế thì mới là lạ.
Về phần nguyên nhân tạo nên cục diện "dị năng tinh chuẩn vô dụng" là vì tốc độ đạn và động tác bóp cò của đại đa số các loại súng cầm tay đều chậm hơn tốc độ phản ứng của người tu luyện.
Lấy một ví dụ, cũng giống như một trò chơi trực tuyến nọ, một kỹ năng ma pháp uy lực mạnh mẽ có tốc độ di chuyển là năm mét mỗi giây, nhưng tốc độ di chuyển của người chơi đối phương lại là mười mét mỗi giây, nếu không có tình huống bất ngờ xảy ra thì ma pháp đó đương nhiên không thể đánh trúng đối phương.
Dị năng tinh chuẩn của Mục Phi cũng tương tự như vậy, hai điểm hạn chế của vũ khí đã kìm hãm sự phát huy của dị năng "tinh chuẩn", đây cũng là lý do vì sao dị năng "tinh chuẩn" bị gọi là dị năng "phế vật".
Thế nhưng, điều này chỉ là đối với những người sử dụng dị năng "tinh chuẩn" khác, những kẻ không có đường đi nước bước nào mà thôi. Vẫn là câu nói đó, tính năng của vũ khí quyết định uy lực, những người tu luyện, người có dị năng bình thường không kiếm được súng tốt, thì dị năng này đương nhiên là phế vật.
Thế nhưng Mục Phi không kiếm được vũ khí tốt hay sao? Câu trả lời tất nhiên là phủ định rồi.
Thứ nhất, cậu có thể tìm Tu Minh để mua.
Thứ hai, cậu có thể tìm thủ trưởng số 3, đi cửa sau xem có thể kiếm được đồ tốt gì không.
Thật sự không được thì bản thân cậu còn có công nghệ tương lai của ba trăm năm sau mà... Mình tự lập một phòng thí nghiệm, tự mình làm chẳng lẽ không được sao? Cho dù những công nghệ đó chỉ là dân dụng, mình cải tiến một chút để dùng cho việc chế tạo vũ khí thì cũng ít nhất kiếm được loại vũ khí mạnh hơn hiện tại chứ.
Vừa nghĩ đến việc trước kia bản thân giữ kho báu lớn như vậy mà không dùng, lại cứ đâm đầu vào "ngõ cụt", Mục Phi cảm thấy có chút buồn bực. Nhưng sau khi thông suốt, tâm trạng cậu đã tốt hơn nhiều.
"Tâm động không bằng hành động, ngày mai đi chỗ Võ Hùng và Lý Thúc xem có kiếm được khẩu súng nào vừa tay không, hắc hắc..." Mục Phi càng nghĩ càng thấy chuyện này khả thi, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Bốp."
Mục Phi đang miên man suy nghĩ ở đó, bỗng cảm thấy sau lưng đau điếng.
Lúc này, Khương Cẩn Điệp lại giáng thêm một chưởng. Mục Phi đau đến mức nhe răng trợn mắt. Làn da cậu vốn dày, cô ả đánh đau như vậy, không biết Khương Cẩn Điệp đã phải dùng bao nhiêu sức.
"Ta... đồ bại gia, cô làm cái gì đấy, định mưu sát sư phụ à?" Mục Phi ngoảnh đầu lại, tức tối quát lên.
"Á à, sư phụ, cuối cùng thì ông cũng bình thường trở lại rồi..."
Trong lúc nói chuyện, Khương Cẩn Điệp giơ tay "bốp" lại thêm một chưởng nữa: "Vừa nãy cứ thấy ông ngồi đó cười ngây ngô, tôi gọi ba tiếng mà ông chẳng phản ứng gì, tôi còn tưởng ông bị 'thần kinh' rồi đấy, làm tôi sợ chết đi được."
"Đi đi, cô mới là người thần kinh ấy..."
Mục Phi mắng cô một câu: "Tôi đang suy nghĩ việc nghiêm túc, cô làm loạn cái gì, thật là..."
"Hắc hắc hắc, tôi... tôi không phải cũng vì lo lắng cho ông sao. Được rồi được rồi, ông không sao là tôi yên tâm rồi, vậy ông tiếp tục nghĩ đi, tôi không làm phiền ông nữa..."
"Bốp." Khương Cẩn Điệp nói xong, lại thêm một chưởng nữa.
"Mẹ kiếp, sao cô lại đánh tôi nữa." Mục Phi lại nhăn mày mắng.
"À, không có gì, tôi... đánh thuận tay thôi, hắc hắc hắc..." Khương Cẩn Điệp cười trộm ở đó. Cô nào có phải đánh thuận tay, cô chỉ là thích hành hạ gã sư phụ khốn kiếp này thôi.
Thật ra hiện tại Khương Cẩn Điệp cũng đã "thấm" ra rồi, cô có thể khẳng định, bản thân mình đúng thật là có khuynh hướng "bạo ngược", bởi vì mỗi lần "bắt nạt" gã sư phụ khốn kiếp này, cô đều rất sướng, vô cùng sướng, cực kỳ sướng. Cảm giác sảng khoái đó, giống như vào một ngày hè nóng bức hơn bốn mươi độ, sau khi đi bên ngoài mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng trở về phòng có điều hòa, uống một ngụm bia ướp lạnh vậy.
Hiện tại cũng vậy, cô bôi thuốc cho Mục Phi chỉ là một khía cạnh, vừa bôi thuốc vừa vỗ vừa đánh, cô giáng một tràng những chưởng lớn xuống, lưng Mục Phi còn đỏ hơn vừa nãy, vết thương nghiêm trọng hơn.
Màn massage... hay đúng hơn là "đánh người" này kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ. Đợi đến khi Khương Cẩn Điệp massage xong cho Mục Phi, đã gần ba giờ sáng rồi.
"Cảm ơn, đồ đệ bại gia..."
Mục Phi đứng dậy, búng nhẹ lên trán Khương Cẩn Điệp một cái: "Ngày mai cô còn phải đi làm đấy, ngủ sớm đi."
Nói xong, Mục Phi bước ra ngoài, nhưng cậu vừa mới ra đến cửa đã bị Khương Cẩn Điệp gọi giật lại: "Sư phụ, chờ một chút."
Mục Phi vừa quay đầu lại, một thân hình kiều diễm tỏa hương thơm ngát đã sà vào lòng cậu, hai cánh môi mềm mại áp lên môi cậu.
"Ư..."
Mục Phi bị hành động của cô đồ đệ bại gia này làm cho sững sờ. Bên cạnh cậu, những cô gái khác hôn cậu thì cậu không ngạc nhiên, nhưng cô đồ đệ bại gia này làm vậy... có chút vượt quá tưởng tượng của Mục Phi.
Cậu cảm thấy quan hệ giữa cậu và cô đồ đệ bại gia kia... tuy không tệ, nhưng so với kiểu nam nữ, thì lại giống anh em hơn một chút. Thế nhưng bây giờ xem ra... hình như suy nghĩ "anh em" chỉ là mình cậu đơn phương tình nguyện, không lẽ cô đồ đệ bại gia này cũng thích mình thật.
Ngay trong lúc Mục Phi còn đang ngẩn ngơ, nụ hôn hiến dâng của Khương Cẩn Điệp đã kết thúc, cô nhẹ nhàng đẩy Mục Phi ra.
"Sư phụ, cảm ơn ông." Lúc nói câu này, Mục Phi nhìn rõ màu sắc trên gương mặt tươi cười của cô, gần như ráng chiều mùa thu.
Nói xong, cô lại ngẩng đầu lén nhìn Mục Phi một cái, rồi mới đẩy cậu ra ngoài, khép cửa lại.
"À, à à..."
Sau khi Mục Phi phản ứng lại, cậu liếm liếm đôi môi mình, dường như vẫn còn vương vấn một loại hương thơm nhàn nhạt. Cậu cười có chút đê tiện, trận đòn hôm nay... không hề uổng phí.
---❊ ❖ ❊---
Ngày hôm sau Mục Phi đến chiều mới có tiết học, sáng sớm tầm tám giờ hơn, cậu liền lái xe chạy về hướng quân khu Bắc Đô. Thật ra ban đầu cậu định gọi điện thoại cho thủ trưởng số 3 nói chuyện, nhưng nghĩ lại thì tự mình nhờ người giúp đỡ mà không đến thăm hỏi thì không hay, dù sao đó cũng là bậc trưởng bối, không còn cách nào khác, cậu chỉ đành "tự mình" đến cửa.