Nghe thấy câu "đi bàn chính dùng bữa", Xa Vĩ Thần lập tức kinh ngạc trợn tròn mắt.
Không trách Xa Vĩ Thần kinh hỉ, tuy chỉ là đổi chỗ ngồi đơn giản, đồ ăn cũng y hệt, nhưng cử chỉ này của lão gia tử lại mang hàm ý vô cùng thâm sâu.
Quả thực, trong gia đình bình thường, ngồi thế nào cũng như nhau, nhưng trong những dịp quan trọng, việc ngồi ở đâu lại cực kỳ cầu kỳ.
Ví dụ như: trong các cuộc họp công ty hay yến tiệc, người đứng đầu chắc chắn sẽ ngồi vị trí chính, hai bên lần lượt là người đứng thứ hai, thứ ba... vân vân, quyền lực càng lớn càng ngồi gần ông chủ, đây chính là "thân phận".
Nhà nào đó có khách quý tới, gia chủ nhường khách quý ngồi "thượng tọa", đó là "tôn trọng".
Như trong phim cổ trang, tại hoàng cung, ngoài hoàng đế ra tất cả mọi người đều phải đứng hoặc quỳ, hoàng đế ban "tọa" cho ai, đó là "biểu dương", là "coi trọng".
Xa gia là một đại gia tộc truyền thống, nhà họ cũng vậy, theo quy củ của Xa gia, trong tiệc mừng thọ của lão gia tử, chỉ có ba loại người mới được ngồi trong phòng khách.
Một, nam nhân Xa gia đã thành gia lập nghiệp.
Hai, bạn bè chí cốt, bạn nối khố của Xa lão gia tử.
Ba, những người bạn từng có đóng góp ít nhiều cho sự phát triển của Xa gia.
Xét về Xa Vĩ Thần, hai điều đầu tiên cậu ta đều không thỏa mãn, vậy thì chỉ có thể là điều thứ ba, "người từng giúp ích cho sự phát triển của Xa gia". Xa Vĩ Thần biết cái "người giúp ích cho Xa gia" này không phải là mình, mà là người anh em tốt của cậu - Mục Phi.
Đúng là hiện tại, có lẽ Mục Phi vẫn chưa có "giúp ích thực chất" gì cho Xa gia, nhưng điều đó không ngăn cản lão gia tử đánh giá cao Mục Phi, đánh giá cao công ty mà hai người họ sáng lập. Lão gia tử cảm thấy công ty này có tiềm năng, sau này chắc chắn sẽ giúp ích cho Xa gia, nên mới phá lệ cho cậu và Mục Phi vào ngồi bàn chính.
Hơn nữa cử chỉ này, đặt vào lúc khác có lẽ chẳng có gì, nhưng làm vào lúc này thì dễ khiến người ta suy ngẫm, bởi hiện tại chính là thời điểm mấu chốt để lão nhân gia chọn "người kế vị gia chủ".
Ngay "đúng lúc này", phá lệ cho phép Xa Vĩ Thần, một tiểu bối, được ngồi vào "bàn chính" vốn dĩ không có tư cách ngồi... điều này nói lên cái gì... e rằng đã vô cùng rõ ràng rồi.
Chính vì nhìn ra điều đó, cảm thấy khả năng cha mình trở thành gia chủ tăng lên đáng kể, Xa Vĩ Thần sao có thể không phấn khích cho được?
Tuy nhiên, Xa Vĩ Thần phấn khích, anh em Xa Vĩ Húc cũng phấn khích, nhưng phía Xa Dịch, Xa Thuận lại vô cùng uất ức. Ba người họ không hẹn mà cùng nghiến răng ken két, ghen tị đến đỏ cả mắt.
"Ngưu bá, cảm ơn bác, bác cứ bận việc đi, chúng cháu qua đó ngay đây, ha ha." Xa Vĩ Thần thực sự không nén nổi niềm vui trong lòng, đã bật cười thành tiếng.
"Ừ, Vĩ Thần thiếu gia mau lên nhé, còn năm phút nữa là tiệc bắt đầu rồi." Ngưu bá gật đầu, đi trước.
"Thần tượng, đi thôi, chúng ta đổi chỗ rồi, ha ha..." Xa Vĩ Thần đứng dậy, cười đắc ý, đồng thời còn liếc nhìn ba người Xa Dịch một cái. Ba người kia nhìn thấy sự đắc ý của Xa Vĩ Thần, trong lòng càng thêm căm hận, mắt gần như muốn phun lửa.
So với Xa Vĩ Thần, Mục Phi ngược lại lại khá "tinh tế", không kích thích ba người kia nữa, cậu cầm áo rồi đi cùng Xa Vĩ Thần. Vẫn câu nói đó, cậu lười so đo với lũ trẻ não tàn.
Tới đại sảnh, Ngưu bá đã đợi sẵn ở một bàn. Thấy Xa Vĩ Thần và Mục Phi đi ra, bác vội vẫy tay ra hiệu với hai người: "Hai cậu qua đây, ngồi chỗ này."
Xa Vĩ Thần tất nhiên sẽ không khách sáo, Mục Phi cũng là kẻ mặt dày, hai người tới đó ngồi xuống một cách thản nhiên.
"Ngưu bá, cảm ơn bác." Xa Vĩ Thần khách sáo một câu, Ngưu bá gật đầu không đáp, quay người rời đi.
"Ơ...", "Cái, cái này." Khi thấy Xa Vĩ Thần và Mục Phi ngồi qua đây, những "vị khách" không quen Xa Vĩ Thần thì không sao, nhưng những bậc trưởng bối Xa gia lập tức trợn tròn mắt, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc. Chuyện Xa Vĩ Thần nhìn ra được thì tất nhiên họ cũng nhìn ra.
Trong đó, biểu cảm đặc sắc nhất là hai người.
Một là cha của Xa Vĩ Thần, Xa Kiến Nghiệp. Ông sững sờ một chút, sau đó vội vàng lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng, rít mạnh hai hơi, lúc này mới mỉm cười. Tuy động tác của ông không lớn, cười cũng không thành tiếng, nhưng khuôn mặt hồng hào và niềm vui sướng ngập tràn trên mặt ông làm thế nào cũng không che giấu nổi.
So với cha Xa Vĩ Thần, bác cả của cậu, Xa Kiến Quốc, biểu cảm trên mặt lại khó coi hơn nhiều. Nhìn thấy Xa Vĩ Thần ngồi ở cái bàn khác cách đó không xa, cả người ông ta đờ đẫn tại chỗ, điếu thuốc hút dở cũng rơi khỏi kẽ ngón tay, hồi lâu không phản ứng lại được.
Sau khi phản ứng lại, sắc mặt ông ta càng thêm khó coi. Biểu cảm đó, giống như bỏ ra mấy chục ngàn ăn đại tiệc, đợi thức ăn lên ăn được một nửa, lại phát hiện trong thức ăn có côn trùng vậy.
"Hê hê..." Cha Xa Vĩ Thần cũng đủ xấu tính, Xa Kiến Quốc đã đủ uất ức rồi, ông ấy ở bên kia còn vừa hút thuốc vừa cười. Biểu cảm của Xa Kiến Quốc càng khó coi hơn. Có lẽ cũng chỉ vì lý do hoàn cảnh nên ông ta không thể phát tác, nếu không, e là ông ta hận không thể lao qua, bóp chết cha Xa Vĩ Thần tại chỗ.
"Vĩ Thần, dạo này cháu thế nào?", "Vĩ Thần à, vị này là..." Những bậc trưởng bối cùng bàn nhận ra điều gì đó, cũng đều bắt chuyện với Xa Vĩ Thần, dò hỏi tình hình của Mục Phi, cùng với nhiều "thâm cung bí sử" hơn.
Qua thêm ba năm phút, Xa lão gia tử cùng mấy "người bạn già" tầm tuổi bước ra từ căn phòng bên cạnh, ngồi vào vị trí quan trọng nhất ở phía trước nhất, yến tiệc bắt đầu.
Tiệc nội bộ này cũng không có nhiều kiểu cách, lão gia tử nói vài lời tùy ý, "cảm ơn" các vị khách này một chút, rồi để vài tiểu bối mười mấy tuổi đọc đoạn chúc thọ, hát bài hát chúc mừng sinh nhật cho ông là coi như xong việc.
Sau đó, lão gia tử vung tay lớn, mọi người cúi đầu ai ăn phần nấy, vừa ăn vừa uống vừa trò chuyện.
"Thần tượng..." Phía lão gia tử vừa kết thúc, Xa Vĩ Thần liền khoác vai Mục Phi, vỗ mạnh mấy cái.
Mục Phi quay đầu nhìn cậu ta, biểu cảm trên mặt tên này cũng khá đặc sắc, dường như vừa vui mừng vừa xúc động. Cậu ta nín nhịn nửa ngày cũng không nói ra được nội dung gì thực chất, cuối cùng chỉ nặn ra ba chữ: "Cảm ơn cậu."
Mục Phi chỉ cười, nâng ly rượu về phía cậu ta: "Cảm ơn cái khỉ gì, anh em mà."
Xa Vĩ Thần hơi sững người, phản ứng lại liền vội nâng ly, chạm nhẹ với Mục Phi, hai người không hẹn mà cùng uống cạn, rồi nhìn nhau cười, mọi thứ đều nằm trong sự im lặng không lời.
Tiệc mừng thọ này của Xa lão gia tử, phô trương không lớn, nhưng hương vị món ăn thực sự rất tuyệt.
Cho dù cái miệng của Mục Phi đã sớm bị Từ Tiểu Manh nuôi "kén chọn", khách sạn bốn sao bình thường cậu cũng chẳng thèm ngó ngàng tới, hôm nay cũng phải gật đầu thừa nhận. Hỏi lại Xa Vĩ Thần một câu, mẹ kiếp, vị đầu bếp làm mấy món này hôm nay, tổ tiên là ngự trù trong hoàng cung, mời về làm mấy bàn tiệc này, phí xuất hiện là ba mươi vạn.
Ngự trù đấy, trình độ không đủ là mất đầu như chơi, chẳng trách sao bàn tiệc này lại "đỉnh" đến thế.
Ngoài những món Từ Tiểu Manh làm, hiếm khi được ăn đồ hợp khẩu vị thế này, Mục Phi cũng chớp lấy cơ hội, tranh thủ "càn quét".
Mục Phi và Xa Vĩ Thần vốn tưởng "tiệc mừng thọ" hôm nay ăn xong là coi như xong chuyện, nhưng cậu không ngờ tới, vậy mà còn có "bất ngờ" khác.
Tiệc thọ diễn ra hơn nửa tiếng, rượu đã ba tuần, thức ăn đã năm vị, ngoài cái thùng cơm Mục Phi vẫn ăn không ngừng nghỉ ra, các bậc trưởng bối khác cơ bản đều đã dừng đũa, đều đang uống rượu, hút thuốc, trò chuyện.
Ngay lúc này, Xa lão gia tử bỗng cười lớn đứng dậy: "Ha ha, Vĩ Thần à, cháu qua đây."
"Dạ, vâng ạ." Xa Vĩ Thần không ngờ lão gia tử lại gọi mình trong dịp này, hơi sững người một chút, sau khi phản ứng lại, cậu vội vã đi tới, hơi cúi đầu cung kính hỏi: "Ông nội, ông gọi cháu ạ?"
"Ha ha ha, tất nhiên, ông tất nhiên gọi cháu..." Có thể thấy, lão gia tử tâm trạng rất tốt, vì cười quá "phấn khởi", nếp nhăn trên mặt ông lại hằn sâu thêm nhiều.
Ông vỗ mạnh lên vai Xa Vĩ Thần hai cái: "Nhóc con, dạo này cháu... rất tốt. Dự án cháu làm ông đã xem qua, không tệ, thực sự không tệ. Tuy hiện tại mới ở giai đoạn khởi đầu, nhưng vô cùng có tiềm năng phát triển, hơn nữa triển vọng thị trường rất tốt. Nếu ông ước đoán không sai, công ty của cháu trong vòng một năm tới..."
"Ngoài tiềm năng của công ty này, tầm nhìn và cả sự quyết đoán của nhóc, ông rất hài lòng. Giai đoạn hiện tại, ngành này của cháu không dễ làm, biết bao nhiêu người lao vào thị trường này nhưng chẳng trở lại được. Ông nghĩ trước khi quyết định làm dự án này, hẳn là cháu cũng đã điều tra không ít nhỉ? Thế mà cháu biết rõ khó khăn, nhưng không sợ khó khăn, dám đón nhận thử thách, điểm này... thực sự rất đáng quý..."
"Người trẻ bây giờ quen sống an nhàn rồi, hoàn toàn không biết phấn đấu, không biết nỗ lực, chỉ biết chờ hưởng thành quả. Haizz... thật đúng là đời sau không bằng đời trước. Nhưng Vĩ Thần, điểm này cháu làm rất tốt, ông rất hài lòng."
"Còn nữa, người bạn nhỏ đó của cháu... rất được. Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao, người ta sống trên đời nhất định phải có mấy người bạn tốt. Vĩ Thần à, cháu phải trân trọng đấy..."
Xa lão gia tử cứ nói mãi, khen Xa Vĩ Thần một tràng, tiện thể khen luôn cả Mục Phi.
Mục Phi thì đỡ, dù sao cậu cũng chỉ là người qua đường "đả tương du", nhưng Xa Vĩ Thần, trước mặt bao nhiêu trưởng bối, lại là bậc trưởng bối cách một đời mà bị khen như thế, dù bình thường da mặt cậu có dày đến đâu, cũng không khỏi hơi đỏ mặt, cảm thấy ngượng ngùng.
"Cha, thằng nhóc thối đó chỉ là may mắn thôi, cha đừng khen nó nữa. Khen nữa là nó vểnh đuôi lên tận trời đấy, ha ha..." Cha Xa Vĩ Thần cười toe toét, nói chêm vào. Tuy ông nói thế, nhưng trên mặt ông tràn đầy sự tự hào và đắc ý.
Nhưng nhìn lại bác cả của Xa Vĩ Thần, sắc mặt lại không dễ nhìn chút nào, ông ta cũng không nói gì, cứ ngồi đó cắm cúi hút thuốc.
"Haizz, không ngờ thời gian trôi nhanh thật, cháu nội ta đã có thể tự khởi nghiệp, một mình đảm đương một phương rồi, ta rất vui mừng..."
Ngay khi Xa Vĩ Thần đang vui sướng, Xa lão gia tử lại chuyển hướng câu chuyện: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Vĩ Thần à, tuy cháu ra ngoài khởi nghiệp, tự lập môn hộ, ông ủng hộ, nhưng lúc nào cháu cũng tuyệt đối đừng quên điểm mấu chốt nhất..."
"Cháu họ 'Xa', cháu là con cháu của 'Xa gia Bắc Đô'. Cháu vấp ngã, gặp khó khăn, cứ về tìm ông, ông chính là chỗ dựa của cháu. Nhưng nếu cháu thực sự 'phát đạt' rồi, thì cũng phải nhớ cái ơn của Xa gia, giúp đỡ Xa gia. Cháu không được phép phát triển rồi, có thế lực rồi lại không nhận người nhà. Làm người, nhất định không được quên gốc rễ, cháu biết không?"
Lời này của lão gia tử khiến Xa Vĩ Thần vô cùng cảm động, cậu sao có thể nói "không" được chứ.
"Ông nội, ông cứ yên tâm, Xa Vĩ Thần lúc nào cũng sẽ không quên mình họ 'Xa'. Chuyện quên gốc rễ đó, Xa Vĩ Thần vạn lần sẽ không làm." Xa Vĩ Thần khẳng định đanh thép.
"Hê hê, nhóc con tốt, có triển vọng.", "Không tệ, thực sự không tệ." Lời của Xa Vĩ Thần nhận được một tràng khen ngợi của các bậc trưởng bối có mặt tại đó.
Nhưng ai mà biết được, ngay khi mọi người đều đang khen ngợi, Mục Phi lại chú ý tới bác cả của Xa Vĩ Thần - Xa Kiến Quốc. Trên khuôn mặt vốn như trái khổ qua của ông ta, bỗng lộ ra một nụ cười nham hiểm.
"Ừm, có lời này của cháu, ta yên tâm rồi..." Lão gia tử bên kia vẫn đang nói, thấy ông gật đầu, lại chuyển hướng câu chuyện lần nữa: "Vậy thì tốt, ông hiện tại, đang cần cháu giúp một việc..."