Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 7748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2026
Kết quả tồi tệ nhất

❊ ❊ ❊

"Mục Phi mà chết, lão Lý và cái đồng minh là Lạc gia kia, tám chín phần là tan rã rồi..."

"Ngược lại, Tôn gia chúng ta mà giành được dự án kia, chính là có được cơ hội trở mình... không đúng, không chỉ là trở mình, mà là một cơ hội vững chắc để tiến thêm một bước. Như vậy thì Lạc gia rất có khả năng từ bỏ Lý gia, chuyển sang hướng về phía chúng ta..."

"Hừ, nhưng về vấn đề này, tôi và tam ca có cách nhìn không giống nhau!"

Tôn Hách Vũ vừa nãy còn rất vui vẻ, trên mặt già nua bỗng chốc đầy vẻ khó chịu, "Theo tôi thấy, dù lão Lạc gia có tới lấy lòng, chúng ta cũng không nên để ý tới họ... Lúc trước họ từ bỏ chúng ta, ôm đùi lão Lý sung sướng biết bao, giờ thấy tình hình không ổn lại muốn quay về... Nghĩ hay quá nhỉ? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?"

"Ai, lão tứ, tôi đã nói với chú bao nhiêu lần rồi? Đừng có giở cái tính trẻ con đó ra! Suy nghĩ của chú không đúng!"

Tôn Phương Vũ xua xua tay, khuyên nhủ, rồi lại nhìn về phía Tôn Bảo Văn, "Nhị ca, hay là anh nói suy nghĩ của anh cho lão tứ nghe xem."

"Ừm..." Tôn Bảo Văn mím môi suy nghĩ một lát, gật đầu, "Tôi thấy, nếu Lạc gia thực sự cả nhà tới quy thuận, đối với chúng ta cũng là một chuyện tốt."

"Thứ nhất, Lạc gia tuy mặt trời đã ngả về tây, thế lực không còn như xưa, nhưng trong các gia tộc tuyến hai, vẫn là tương đối có thực lực."

"Thứ hai, họ với chúng ta cũng biết rõ gốc rễ của nhau, hợp tác với họ, tránh được phiền phức phải tìm hiểu lẫn nhau, thăm dò qua lại..."

"Thứ ba, ba người anh em nhà họ Lạc tuy có khuyết điểm, nhưng vẫn là người có năng lực. Hơn nữa ngoài việc giao lưu giữa tầng lớp cao nhất hai nhà chúng ta, người bên dưới cũng nhiều lần có kinh nghiệm hợp tác..."

"Nói chung là... dự án lớn thế này đổ xuống, chỉ dựa vào một mình nhà chúng ta thì chắc chắn không kham nổi. Nếu Lạc gia lúc này tới quy thuận, đối với chúng ta cũng là một trợ lực không nhỏ..."

Tôn Phương Vũ cũng cười, bổ sung, "Còn nữa, Lạc gia gặp khó khăn này, bây giờ đang sốt sắng tìm chỗ dựa, đối với chúng ta mà nói, cũng là một cơ hội lớn để ra giá."

"Cho dù những người khác của Lạc gia không ra sao, thì ít nhất, nha đầu Lạc Tuyết kia vẫn rất ưu tú. Muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn năng lực có năng lực, nếu nó có thể gả vào Tôn gia chúng ta..."

Nói tới đây, Tôn Phương Vũ liếc nhìn Chư Cát Ngô Chân một cái, "Không những tôi có thêm một đứa cháu dâu ưu tú, mà đồng thời cũng có thể xả được một ngụm ác khí... không phải sao?"

Nhắc tới đây, trên mặt Chư Cát Ngô Chân hiếm khi lộ ra chút nụ cười, nhưng hắn đối với điều này lại không hề bất ngờ - Kẻ họ Mục kia, lúc mày dương oai diễu võ trước mặt tao, đâu có nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay nhỉ? Tao không chỉ muốn mạng của mày, muốn tiền tài, muốn sự nghiệp của mày, ngay cả đàn bà của mày... cũng không thoát khỏi lòng bàn tay tao! Nghĩ tới đây, trong mắt Chư Cát Ngô Chân thoáng qua một tia âm u và tàn độc.

"Được rồi, tin tốt đã nói xong, tới lúc nói chính sự rồi..." Tôn Phương Vũ xua tay, kéo sự chú ý của mọi người lại, "Nhị ca, đợi đại ca về anh bàn bạc kỹ với anh ấy, dự án đó sẽ toàn quyền giao cho các anh. Xin nhắc lại một lần nữa, chuyện lần này cực kỳ quan trọng, nhất định phải làm cho tốt, không được xảy ra sơ suất..."

"Còn về phía Lạc gia, cứ để tôi và lão tứ đi lo, đợi thêm hai ngày nữa, đợi thời cơ chín muồi, chúng ta sẽ tới tận cửa..."

Sau đó, mấy người có mặt định đoạt các chi tiết cụ thể của sự việc, còn Tôn Khải Hưng thì tìm cớ rời đi trước. Mãi tới khi ra khỏi tầm mắt của Chư Cát Ngô Chân, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn quay về xe của mình, rít thuốc mạnh, trong lòng vô cùng giằng xé - Hắn nhìn phản ứng của mấy vị trưởng bối vừa rồi liền hiểu, việc Chư Cát Ngô Chân làm, ngay cả họ cũng không hề hay biết. Tôn Khải Hưng đang nghĩ, rốt cuộc có nên nói chuyện này cho họ biết hay không? Bản thân mình có nên hỏi Chư Cát Ngô Chân, hoặc nhắc nhở hắn một chút về sự nghiêm trọng của sự việc.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn cảm thấy, chuyện này mình không thể quản, tốt nhất nên giả vờ không biết gì. Vì chuyện đã xảy ra rồi, cho dù có nói cho các trưởng bối biết, họ cũng không thể thay đổi được thực tại. Thứ hai, dựa vào cái tính cách đó của Chư Cát Ngô Chân, hắn đã dám làm, tự nhiên đã nghĩ sẵn đường lui. Còn một điểm nữa, nếu mình thực sự lỡ lời trước mặt trưởng bối, Chư Cát Ngô Chân không dễ chịu, bản thân mình cũng tuyệt đối chẳng có kết cục tốt đẹp gì, gã đó tuyệt đối sẽ không tha cho mình...

"Mẹ kiếp! Mặc kệ!" Tôn Khải Hưng chửi thề một tiếng, ném mẩu thuốc lá còn lại xuống đất thật mạnh...

---❊ ❖ ❊---

"Tuyết tỷ..." Sáng sớm, Hạ Tuyết ăn mặc chỉnh tề vừa định ra ngoài thì bị gọi lại.

"Hửm? Sao vậy?" Hạ Tuyết khẽ vuốt tóc, quay đầu nhìn về phía Khương Cẩn Điệp.

"Cái đó..." Khương Cẩn Điệp mặt đầy vẻ giằng xé, do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói ra. Chỉ cười lắc đầu, "Không có gì, chị đi làm đi. Mọi người đi đường cẩn thận..."

Hạ Tuyết mỉm cười - mặc dù Khương Cẩn Điệp không nói ra, nhưng Hạ Tuyết biết cô ấy muốn hỏi gì.

"Đừng suy nghĩ lung tung, đợi hoàn thành nhiệm vụ, anh ấy tự nhiên sẽ về thôi." Hạ Tuyết nắm nhẹ tay Khương Cẩn Điệp an ủi.

"Vâng." Khương Cẩn Điệp cũng không biết tại sao, cứ nhìn thấy nụ cười đó của Hạ Tuyết, lại thấy an tâm hơn nhiều.

Thế nhưng khi Hạ Tuyết ra cửa, lên xe rồi, giữa mày cô thoáng qua một tia u sầu - Thực ra cô còn buồn bực và áp lực hơn cả Khương Cẩn Điệp. Đối với cô, Mục Phi là người thân quan trọng nhất, cũng là duy nhất trên thế giới này của cô, Mục Phi mất tích, sống chết không rõ, cô sao có thể không lo lắng?

Thế nhưng, cô không chỉ phải kìm nén những lo lắng, sợ hãi và các cảm xúc tiêu cực khác trong lòng, không được để lộ dù chỉ một chút, còn phải đi lừa gạt những người khác... Chuyện này đâu có dễ dàng gì? Đặc biệt là hiện tại, tới nay Mục Phi đã mất tích hơn một tuần.

Mấy hôm trước, khi Dạ Phong báo tin cho cô, cô đã dùng lý do 'Mục Phi có nhiệm vụ khẩn cấp, chưa kịp về nhà đã bị điều đi' để đối phó với Khương Cẩn Điệp và Lâm Nhược Y, nhưng lý do này bản thân nó đã có lỗ hổng cực lớn - Dựa vào phong cách làm việc của Mục Phi, dù nhiệm vụ có khẩn cấp đến mấy, cũng sẽ không mang theo Từ Tiểu Manh đi! Nhất là nhiệm vụ càng khẩn cấp, càng nguy hiểm, càng không thể mang theo Từ Tiểu Manh. Nhưng hiện tại, không những anh không về, không có bất kỳ tin tức gì, ngay cả Từ Tiểu Manh cũng không về, chuyện này rõ ràng là không hợp lý.

Thực ra, đây chính là sự bình tĩnh như núi của Hạ Tuyết mang lại niềm tin vô hình cho Khương Cẩn Điệp và Lâm Nhược Y, khiến họ an tâm hơn nhiều. Nếu không, sợ là họ đã sớm loạn lên rồi. Cũng chính vì vậy, ngay cả Dạ Phong vốn luôn mạnh mẽ, cũng không khỏi nhìn Hạ Tuyết bằng con mắt khác - Trước đây, cô vẫn luôn nghi ngờ Hạ Tuyết. Nghi ngờ một cô gái yếu đuối như cô ta liệu có thể trấn giữ được hậu cung to lớn đó của Mục Phi hay không. Không nói người khác... ngay cả bản thân cô, cũng sẽ không phục!

Nhưng giờ xem ra... không nói thì thôi, cô ta thực sự có bản lĩnh. Không nói gì khác, chỉ riêng cái sự bình tĩnh 'thái sơn đổ trước mặt mà sắc không đổi' này, đã không phải người con gái bình thường nào cũng làm được.

"Dạ Phong, tình hình thế nào? Vẫn chưa có tin tức gì sao?" Ngay lúc Dạ Phong đang suy nghĩ, Hạ Tuyết hỏi.

Lúc này, Dạ Phong đã lái xe vào đường chính, đường không nhiều xe, tốc độ xe rất nhanh.

"Không có tin tức gì thực chất..." Dạ Phong nhìn thẳng phía trước, vô cảm lắc đầu, "Năng lực cá nhân của tôi có hạn, điều tra tiếp cũng khó mà có tiến triển thực chất. Hôm qua cô gái tên Lạc Tuyết đó gọi điện cho tôi, cô ta cũng đang điều tra việc này. Chúng tôi hẹn hôm nay gặp mặt, trao đổi tình báo, xem có thể tìm được thông tin hữu ích nào không..."

"Ừm, cũng chỉ có thể như vậy..." Hạ Tuyết khẽ xoa thái dương của mình, "Dạ Phong, tôi cũng không muốn nói những lời gây áp lực cho cô, nhưng mà... cô vất vả chút nhé. Dù sao việc này chúng ta có thể dựa vào, cũng chỉ có mỗi cô thôi..."

Dạ Phong vẻ mặt vẫn không đổi, nhưng trong lòng cũng chùng xuống vì lời đó. Cô không nói gì, gật đầu, đạp mạnh chân ga. Hai mươi phút sau, cô đưa Hạ Tuyết tới đơn vị. Rồi lại quay đầu xe, lái về phía đại học thành ở Đông Thành khu.

---❊ ❖ ❊---

Khang Thị trà chiều, là một quán trà chiều kiểu Hồng Kông rất bình thường, tiêu dùng tầm trung, những quán nhỏ quy mô như vậy ở gần đại học thành rất nhiều, rất không bắt mắt.

Khi Dạ Phong tới một phòng nhỏ theo như đã hẹn, đã có hai cô gái chờ ở đó.

Hai cô gái này, người trẻ tuổi hơn tóc đen nhánh, dung mạo tinh xảo, thân hình nhỏ nhắn mảnh mai, cả người trông giống như một con búp bê SD đáng yêu.

Người kia lớn tuổi hơn một chút, lại là mái tóc bạc trắng sáng bóng, dung nhan lạnh lùng tuyệt mỹ, dáng người cao ráo, cộng thêm khí chất thanh lãnh đó, cả người tựa như tinh linh băng tuyết bước ra từ vương quốc băng tuyết trong truyện cổ tích.

Không cần phải nói, hai nữ này đương nhiên là Tiểu Tài Nữ và Lạc Tuyết.

Mà họ thấy Dạ Phong bước vào, cũng không nói nhảm, đẩy chén trà đĩa ăn trên bàn sang một bên, Tiểu Tài Nữ mở máy tính xách tay ra, "Đưa tư liệu cô điều tra được cho tôi..."

Dạ Phong kéo ghế ngồi xuống, đưa một chiếc USB cho Tiểu Tài Nữ. Trong lúc Tiểu Tài Nữ dùng máy tính truy xuất dữ liệu, Dạ Phong cũng đang kể lại những thứ cô điều tra được.

Không nói thì thôi, vừa nghe xong lời kể của Dạ Phong, Tiểu Tài Nữ lại nhíu đôi lông mày lá liễu, nét u sầu trên khuôn mặt xinh đẹp càng đậm hơn.

"Biết rồi, mục tiếp theo..."

"Mục này vô dụng, mục tiếp theo..."

"Tiếp tục, nói tiếp đi..."

Mỗi khi Dạ Phong nói một mục, Tiểu Tài Nữ lại ghi chép nhanh chóng trên máy tính. Cái hữu dụng giữ lại, cái vô dụng trực tiếp lọc bỏ.

Mà nhìn dáng vẻ tập trung đó của Tiểu Tài Nữ, Lạc Tuyết cũng thầm cảm thấy may mắn - May mà, để nha đầu này tới giúp. Nếu không dựa vào bản thân mình, tuyệt đối không thể làm được nhanh nhạy như thế. Thực ra, suy nghĩ của Lạc Tuyết vẫn còn bảo thủ. Trên thực tế, không phải là 'Tiểu Tài Nữ tới giúp', mà là khoảng thời gian này hoàn toàn do Tiểu Tài Nữ chủ đạo toàn bộ cuộc điều tra.

Dạ Phong với tư cách là một sát thủ, điều tra cái gì đó căn bản không phải sở trường của cô, những thứ cô điều tra được rất có hạn, khoảng mười phút sau, đã kể xong hết.

"Phù -" Tiểu Tài Nữ thở phào một hơi.

Cô nhìn chằm chằm màn hình máy tính, không nói gì, nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo, rõ ràng viết rành rành hai chữ 'thất vọng'.

"Tuy không muốn thừa nhận, nhưng những khả năng khác đều bị phủ định, cũng chỉ còn lại cái kết quả tồi tệ nhất kia..." Tiểu Tài Nữ ngẩng đầu nhìn về phía Dạ Phong và Lạc Tuyết.

Thực ra Dạ Phong và Lạc Tuyết trong lòng cũng sớm có suy đoán, nhưng nghe kết quả của Tiểu Tài Nữ, tim họ vẫn đập mạnh một cái.

"Bây giờ không phải lúc nghĩ tới những chuyện đó, tôi nói thẳng kết luận đây. Thứ nhất, anh ta chắc chắn đã gặp chuyện, hơn nữa là tai nạn hàng không. Thứ hai, vị trí anh ta gặp nạn..."

Tiểu Tài Nữ vừa nói, những ngón tay thon dài vừa lướt trên bàn phím. Vài giây sau, một bản đồ hàng không xuất hiện trên màn hình máy tính...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2004
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.