“Chuyện này cũng bình thường thôi, Lục thủ trưởng là cấp bậc lãnh đạo nào chứ? Ông ấy xử lý toàn là việc quốc gia đại sự! Chuyện cỏn con như mèo nhỏ chó con mà cũng đi phiền ông ấy, ông ấy thèm đếm xỉa đến bọn họ mới là lạ!”
“Đúng thế, giới trẻ bây giờ cứ tự cho mình là nhất! Chẳng thèm nhìn xem bản thân mình là cái thứ gì!”
“……”
Những người đó cười nhạo, Mục Phi không thèm chấp họ, bọn họ lại càng được đà lấn tới.
“Đám ngu ngốc này……”
Mục Phi vừa bấm điện thoại vừa mắng xối xả, “Đã nói là đấu tay đôi, các người nhảy ra góp vui cái gì? Liên quan quái gì đến các người? Lũ thấy……”
“Vãi thật, không chỉ ra phá đám mà còn dám chửi bới? Xem ông đây không mắng cho các người thối mặt, cái lũ các người oang oang cái mồm……”
Mục Phi mắng một trận tơi bời vào điện thoại.
Trận mắng này của hắn không hề nể nang, dù không lôi tổ tông gia đình ra, cũng không đến mức phun ra những từ ngữ dơ bẩn, nhưng cũng là kiểu không kiêng nể gì, nghe khó nghe vô cùng.
Mà những kẻ đó sao lại không biết Mục Phi đang mắng chính mình?
“Ngươi……”
Mặt già của họ tức khắc đỏ bừng lên vì tức.
Phải nói rằng, chọn đối đầu chửi bới với Mục Phi, họ đã tìm sai người rồi!
Họ đã quen ở trên cao nhìn xuống, cứ tưởng ai cũng như họ, mỉa mai người khác một cách “thâm thúy”, xin lỗi nhé, Mục Phi trực diện hơn họ nhiều!
Hơn nữa, Mục Phi chẳng có thân phận gì, nên nói năng chẳng cần kiêng dè, muốn mắng là mắng, liệu họ có thể gạt bỏ thân phận xuống để chửi tay đôi với hắn? Họ có dám không?
Chính vì thế, họ bị Mục Phi chọc tức đến mức không thở nổi, nhưng lại chẳng có cách nào — họ vừa không mắng lại được Mục Phi, lại vừa không dám động thủ, uất ức đủ đường.
Tôn Hách Vũ biết những kẻ đó đang nói giúp mình, bây giờ thấy họ bị mắng thê thảm, tự nhiên không thể làm ngơ nữa.
“Cứ mắng đi, ngươi cũng chỉ được cái mồm sướng thôi……”
Tôn Hách Vũ nhìn Mục Phi cười lạnh, “Bởi vì ngươi có mắng thêm nữa, cũng chẳng thay đổi được hiện thực!”
“Đúng vậy, bây giờ ít nhất ngươi còn sức để mắng, chỉ sợ lát nữa, ngươi có muốn mắng cũng không thốt ra lời!”
Tôn Kính Văn sắc mặt lạnh như băng, ánh mắt nhìn hắn như muốn nuốt sống Mục Phi, “Ngươi có chó ngáp phải ruồi nên mới trốn ra được…… Nhưng ngươi tưởng ngươi ra được là xong chuyện sao? Ngươi hại Ngô Chân vào tù, món nợ này ta không tính lên đầu ngươi, thì ta sẽ tính lên đầu con nhỏ chết tiệt kia!!”
“Nó không phải rất thích ngươi sao? Vậy thì để nó trả nợ thay ngươi! Ta xem xem khi nó phải chết vì ngươi, nó sẽ phản ứng thế nào, liệu có hối hận không, và ngươi sẽ có biểu cảm gì…… Hê hê, ha ha ha……” Hắn nói xong, thế mà lại cười, trong mắt thậm chí còn lóe lên chút điên cuồng.
Có thể hiểu được, hắn cho rằng Mục Phi đã hại con trai mình thành tù nhân, tự nhiên là hận Mục Phi đến tận xương tủy.
Nhưng câu này vừa thốt ra, trên mặt Mục Phi rốt cuộc cũng lộ ra vài phần giận dữ — mắng hắn thế nào cũng được, nhưng Tiểu Tài Nữ đã làm nhiều việc vì hắn, nhắc đến Tiểu Tài Nữ là hắn không thể nhịn.
Ngay khi Mục Phi định đáp trả, một cánh cửa khác của phòng xét xử mở ra, không ít quân nhân mặc quân phục, tay cầm tài liệu giấy bước nhanh vào.
Mục Phi nhận ra họ, đây đều là thẩm phán của tòa án quân sự. Rõ ràng, phiên tòa sắp bắt đầu rồi.
“Câu của ông, tôi trả lại cho ông…… hy vọng lát nữa ông vẫn còn cười nổi.” Mục Phi sa sầm mặt, chỉ vào hai người nhà họ Tôn nói.
“Hừ!”
Tôn Kính Văn hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi.
Khác với tòa án bên ngoài, tòa án quân sự này không có nhiều khâu “tranh luận” đến thế, chỉ cần chứng cứ xác thực, kết quả phán quyết gần như đã được định đoạt từ trước. Chính vì thế, toàn bộ quá trình tuyên án diễn ra cực kỳ nhanh chóng.
Người được dẫn lên trước là Tiểu Tài Nữ, sau một loạt chứng cứ, thẩm phán liền hỏi Tiểu Tài Nữ có nhận tội hay không.
Sau khi Tiểu Tài Nữ gật đầu thừa nhận, vị thẩm phán chính trực tiếp tuyên bố kết quả, “Hành vi của Hứa Manh Manh, sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, căn cứ theo Luật quân sự điều……, Luật an ninh mạng điều…… cùng các quy định pháp luật liên quan khác, tuyên án như sau……”
[PS: Tất cả những gì liên quan đến “pháp luật” ở đây đều là hư cấu. Mời các vị đọc hiểu ý nghĩa là được, xin đừng đào sâu. Các đạo hữu am hiểu xin hãy giơ cao đánh khẽ.]
“Hê hê……” Tôn Kính Văn ngẩng đầu nhìn về phía Mục Phi, cười lạnh hai tiếng.
Tôn Hách Vũ tuy không nói gì, nhưng ánh mắt cũng tương tự — biểu cảm của họ như đang nói, chờ xem, vở kịch hay bắt đầu rồi.
“Hứa Manh Manh, tội xâm phạm thông tin cá nhân của công dân, làm lộ bí mật quốc gia, lạm dụng chức quyền, ba tội cộng gộp, tuyên án tù có thời hạn mười lăm năm!” Thẩm phán tuyên án.
“Ừm?”
Nghe đến đây, người nhà họ Tôn tức thì nhướng mày.
Thật ra lúc nãy khi nghe nội dung tuyên án, họ đã thấy không ổn — điều này khác hẳn với những gì họ tính toán trước đó, những tội danh này đều nhẹ hơn rõ rệt, hoàn toàn không đủ để khiến Tiểu Tài Nữ chết!
Hơn nữa, theo suy nghĩ của họ, dù lần này Tiểu Tài Nữ không chết, thì ít nhất cũng là tù chung thân hoặc hai ba chục năm, sao có thể tuyên án nhẹ như vậy được?
Mà bây giờ, họ chỉ cảm thấy rất kỳ lạ. Nhưng những lời tiếp theo của thẩm phán lại khiến họ kinh ngạc và thất vọng.
“Tuy nhiên, Hứa Manh Manh với tư cách là tinh anh, nhân tài nghiên cứu khoa học của tổ hành động đặc biệt thuộc Quân khu Bắc Đô, tiềm năng to lớn, việc bồi dưỡng cực kỳ khó khăn. Lãnh đạo cấp trên của Bộ quân sự sau khi họp bàn, quyết định vụ án này sẽ xử lý theo trường hợp đặc biệt. Kết quả xử lý như sau……”
“Thứ nhất, xét thấy Hứa Manh Manh trước đây đã có đóng góp to lớn cho đất nước, cho Bộ quân sự trong công tác nghiên cứu khoa học, quyết định giảm án mười năm.”
“Thứ hai, ở giai đoạn hiện tại, kỹ thuật vệ tinh của Hoa Quốc và cuộc chiến công thủ mạng giữa các quốc gia ngày càng trở nên quan trọng, kỹ thuật chuyên môn của Hứa Manh Manh đáng lẽ có thể đóng góp nhiều hơn nữa. Vì vậy, đặc cách phê chuẩn Hứa Manh Manh thi hành án ngoài nhà tù, hy vọng cô ấy nỗ lực làm việc, không phụ sự kỳ vọng của quốc gia và Bộ quân sự, lấy công chuộc tội……”
Thẩm phán đọc xong, khép tài liệu lại.
Nghe thấy phán quyết này, đôi mắt đẹp của Tiểu Tài Nữ sáng lên, trong mắt thoáng lóe lên chút ánh nước, ‘Anh Mục Phi…… quả nhiên đã làm được!’
Lúc này, Mục Phi cũng nhìn cô mỉm cười. Thấy cô nhìn lại, hắn đưa tay làm ký hiệu ‘ok’, ‘xong việc’ với cô.
Mà Tiểu Tài Nữ, thế mà lại dùng đôi tay đang đeo còng số 8 lén làm hình ‘trái tim’ về phía Mục Phi — được rồi, xem ra làm nũng là thiên tính của mọi cô gái.
Hai quân nhân áp giải Tiểu Tài Nữ đi ra ngoài, Mục Phi lại chỉ chỉ ra cửa, mấp máy môi nói, ‘Lát nữa gặp lại!’
Tiểu Tài Nữ gật đầu, được dẫn ra khỏi tòa.
Lúc này, Mục Phi và Tiểu Tài Nữ coi như đã yên tâm, an lòng rồi. Nhìn lại phía người nhà họ Tôn, sắc mặt ai cũng khó coi.
Lúc thẩm phán đọc xong điều thứ nhất, mắt nhà họ Tôn đã trợn tròn, cảm thấy điềm chẳng lành. Đến khi đọc xong hai điều này, nhà họ Tôn đã lộ vẻ kinh ngạc và khó hiểu.
Để trả thù Mục Phi, họ đã vận hành chuyện này, quả thực đã phải trả giá không nhỏ…… nhưng sao kết quả lại thành ra thế này?
Nói đi cũng phải nói lại, người nhà họ Tôn tuy kinh ngạc nhưng không ngốc. Họ quay đầu nhìn lại, trên mặt Mục Phi không hề có biểu cảm kinh ngạc hay bất ngờ nào cả, sao họ lại không biết rằng phiên tòa hôm nay Mục Phi đã biết trước từ lâu…… không đúng, phải nói là chuyện này chính do Mục Phi làm!!
“Lão Tứ, không phải chú nói Mục Phi đã bị từ chối khéo rồi sao?” Tôn Kính Văn cau chặt đôi lông mày rậm, ghé sát vào Tôn Hách Vũ hỏi.
Tôn Hách Vũ cũng rất đỗi kinh ngạc, “Đúng thế mà, khi tôi đi gặp lão Long, vừa hay gặp hắn đi ra, lúc đó sắc mặt hắn như đưa đám…… nếu không có chuyện gì thì ai mà có cái biểu cảm đó chứ?”
Hai người đang nói tới đây, Mục Phi vừa hay quay đầu nhìn lại.
“Chó ngáp phải ruồi!” Tôn Kính Văn căm hận mắng một tiếng.
Mục Phi vẫn không nói gì, khóe miệng lại hơi nhếch lên, mỉm cười nhẹ. Chính nụ cười này khiến Tôn Kính Văn bỗng có cảm giác chẳng lành.
Vẫn câu nói đó, tòa án quân sự này nhanh hơn tòa án bên ngoài nhiều. Chỉ trong vài phút, chuyện của Tiểu Tài Nữ đã xong xuôi, hai quân nhân dẫn Chư Cát Ngô Chân vào.
Phải nói rằng, Chư Cát Ngô Chân sinh ra đã có bộ dạng rất được — lúc này dù mặc áo tù, nhưng cậu ta không hề nhếch nhác chút nào, ngược lại, vẫn đẹp trai ngời ngời. Như nam người mẫu trên sàn catwalk vậy.
Chỉ là, khi nhìn thấy Mục Phi đang ngồi bên dưới, nụ cười vốn dĩ nhàn nhạt liền đông cứng lại. Thay vào đó là gương mặt lạnh băng, trong mắt còn lóe lên sát khí.
Thế nhưng Mục Phi thấy hắn như vậy lại càng cười vui vẻ hơn — đúng vậy, có thể làm Chư Cát Ngô Chân nghẹn họng, Mục Phi chính là thấy vui! Làm cho kẻ địch nghẹn họng…… chuyện kiểu này Mục Phi cực kỳ sẵn lòng làm.
Tôn Kính Văn và Tôn Hách Vũ thấy bộ dạng hả hê của Mục Phi, họ trừng mắt nhìn hắn đầy hung ác.
Cuối cùng, vẫn là thẩm phán chính tuyên bố bắt đầu xử lý vụ án của Chư Cát Ngô Chân, mới coi như thu hút sự chú ý của mọi người về đó.
Lúc này, Tôn Kính Văn, Tôn Phương Vũ và cả Chư Cát Ngô Chân đều bình tĩnh tự tại, nhưng khi chứng cứ được đệ trình, tình tiết vụ án được trình bày, mắt của những kẻ này dần dần mở to, lưng thẳng tắp, cả người trở nên căng thẳng — họ không thể không căng thẳng, bởi vì những chứng cứ, tình tiết vụ án kia căn bản không giống với những gì họ đã ‘bàn bạc’ trước đó!
Hơn nữa, tính chất của những sự việc mà các chứng cứ kia chứng minh, còn nghiêm trọng hơn nhiều so với dự tính của họ!!
Sau khi một lượt chứng cứ và trình bày tình tiết vụ án kết thúc, thẩm phán tuyên bố kết quả, “Hành vi của Chư Cát Ngô Chân, sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực, hành vi cực kỳ ác liệt, căn cứ theo Luật quân sự điều xxx, Luật bảo vệ bí mật quốc gia điều xxx, Hình luật điều xx cùng các quy định pháp luật liên quan khác, tuyên án như sau……”
“Chư Cát Ngô Chân, tội giết người, tội làm lộ bí mật quốc gia, tội lạm dụng chức quyền cùng ba tội danh khác, tổng cộng sáu tội danh, hình phạt cộng gộp, tuyên án…… tử hình! Thi hành ngay lập tức!” Thẩm phán tuyên án.
[Lại PS: Các tội danh trên đều là hư cấu, quý độc giả chỉ cần hiểu ý là được, không cần đào sâu.]
Lần này, tất cả những kẻ thuộc phe cánh nhà họ Tôn đều ngẩn ngơ.
“Cái gì?”
“Sao có thể như thế được!”
Tôn Kính Văn, Tôn Hách Vũ kinh ngạc đứng bật dậy, đôi mắt trợn ngược, họ hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Không chỉ họ, Chư Cát Ngô Chân vốn luôn điềm tĩnh cũng sững sờ. Dần dần, trong đôi mắt trợn trừng xuất hiện những tia máu — cậu ta rốt cuộc đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.
“Thẩm phán, chúng tôi có ý kiến về kết quả xét xử!” Tôn Hách Vũ không chút do dự giơ tay, lớn tiếng nói.
Vị thẩm phán kia nhướng mắt, vô cảm nói, “Các người có thể nộp đơn xin xét xử lại!”
“Không phục! Tôi không phục!”
Tôn Hách Vũ còn coi như bình tĩnh, nhưng Tôn Kính Văn khi nghe con trai mình bị tuyên án tử hình, đã loạn cả lên, “Thẩm phán, tội của con trai tôi căn bản không nặng đến mức đó, phán quyết này quá nặng!”
“Bốp bốp!”
Vị thẩm phán kia gõ búa hai tiếng, nhưng Tôn Kính Văn vẫn cứ gào thét, “Tôi không phục! Tôi muốn kháng cáo!”