Con Chó Mùa Xuân

Lượt đọc: 77 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Tôi không bao giờ còn quay lại Fossombrone nữa. Và ngày hôm nay, sau mười lăm năm, tôi cho rằng Le Moulin đã được bán đi và vợ chồng Meyendorff đang sống nốt cuộc đời của họ đâu đó bên Mỹ. Tôi đã không có tin tức mới nào về những người khác mà Jansen từng mời đến “tiệc chia tay”. Tháng Năm năm 1974, một buổi chiều, tôi tình cờ gặp Jacques Besse trên đại lộ Bonne-Nouvelle, ở đoạn nhà hát Gymnase. Tôi chìa tay cho ông nhưng ông chẳng hề để ý thấy và đi khỏi, người cứng đờ, không nhận ra tôi, ánh mắt trống trải, với một cái áo cổ lọ màu ghi và bộ râu nhiều ngày chưa cạo.

Một đêm nọ cách đây vài tháng, đã rất muộn, tôi bật ti vi lên, nó đang chiếu một loạt phim trinh thám Anh, chuyển thể từ Saint của Leslie Charteris, và tôi kinh ngạc nhìn thấy Eugène Deckers hiện ra. Cảnh được quay tại London hồi thập niên sáu mươi, có lẽ cùng năm và cùng tuần với cái năm và cái tuần Deckers tới bữa “tiệc chia tay”. Ở đó, trên màn hình, ông băng ngang một sảnh khách sạn, và tôi tự nhủ thật là lạ khi người ta có thể chuyển từ một thế giới nơi mọi thứ đang bị phá hủy đi sang một thế giới khác, được giải thoát khỏi các quy luật trọng lực và là nơi ta treo lơ lửng suốt vĩnh cửu: Từ bữa tiệc tối trên phố Froidevaux đó, chẳng còn lại gì nữa, ngoài những vọng âm yếu ớt trong ký ức tôi, sang vài khoảnh khắc được in lên phim ấy, nơi Deckers băng ngang một sảnh khách sạn cho tới tận kết thúc của thời gian.

Đêm hôm ấy, tôi mơ thấy mình đang ở trong căn xưởng của Jansen, ngồi trên trường kỷ, giống xưa kia. Tôi ngắm các bức ảnh treo trên tường và đột nhiên thấy choáng váng trước sự giống nhau giữa Colette Laurent và cô bạn gái tôi thời đó, cùng cô tôi đã gặp Jansen, mà tôi không biết về sau ra sao, cả cô nữa. Tôi tự thuyết phục bản thân rằng đó cũng chính là một người với Colette Laurent. Khoảng cách của các năm đã làm rối tung các phối cảnh. Cả hai đều có mái tóc màu hạt dẻ và cặp mắt màu ghi. Và trùng tên.

Tôi ra khỏi xưởng. Trời đã tối và điều đó khiến tôi kinh ngạc. Tôi nhớ ra, đang là tháng Mười hoặc tháng Mười một. Tôi bước đi về phía Denfert-Rochereau. Tôi sẽ gặp Colette cùng vài người khác tại một ngôi nhà gần công viên Montsouris. Chúng tôi tụ tập ở đó mỗi tối Chủ nhật. Và, trong giấc mơ của tôi, tôi chắc chắn tối hôm đó sẽ gặp lại trong số khách khứa Jacques Besse, Eugène Deckers, bác sĩ de Meyendorff và vợ ông.

Tôi thấy phố Froidevaux dài bất tận, như thể các khoảng cách cứ thế giãn mãi ra. Tôi sợ mình sẽ đến muộn. Họ có đợi tôi không? Trên vỉa hè xếp nhiều lớp lá khô và tôi đi dọc bức tường cùng ta luy phủ cỏ của bể chứa Montsouris đằng sau đó tôi hình dung làn nước đang ngủ yên. Một ý nghĩ đi cùng với tôi, trước tiên mơ hồ rồi mỗi lúc một thêm rõ rệt: Tôi tên là Francis Jansen.

Người dịch: Hoàng Lam Vân
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.