Tunstall, nơi nổi tiếng vì là quê nhà của Robbie Williams, là thị trấn lớn thứ tư trong sáu thị trấn của Stoke, nằm ở phía Bắc của thành phố. Gia đình Fisher sống trong một dãy nhà cạnh phố Greenbank, nơi cựu thành viên của Take That và cũng là một nghệ sĩ solo nổi tiếng từng sống.
Grace tự lái xe của mình. Kyle nhảy xuống trước cả khi xe dừng bánh. Rõ ràng là hắn không muốn bị nhìn thấy đi cùng cô, dù có là trong một chiếc xe bình thường đi chăng nữa. Cô nhanh chóng bước theo hắn.
Lucy Fisher đang ở trong phòng khách, ngồi bên mép chiếc trường kỷ. Cô ta đứng dậy khi thấy Grace bước vào. Cô ta có chiều cao và vóc người tương tự như Kyle, đồng thời màu tóc và các đường nét cũng giống nhau. Họ giống nhau đến mức Grace phải tự hỏi nếu Lucy không giấu mái tóc ngắn vàng hoe của mình dưới chiếc mũ trùm cũng như không trang điểm thì liệu người ta có thể phân biệt họ với nhau không? Đây là một điểm cần lưu ý.
“Chào Lucy, tôi là Sĩ quan Điều tra Allendale.” Grace đưa nhanh tấm thẻ cảnh sát ra.
Lucy bật khóc. “Tôi không thể tin được rằng Tom đã chết.”
“Tôi rất tiếc vì chuyện đó, nhưng tôi muốn hỏi cô vài câu.”
Mẹ của Lucy ngồi xuống cạnh cô ta. “Bình tĩnh đi, gái à,” bà an ủi.
Lucy ngước lên với đôi mắt ngấn lệ. “Tôi đã chấm dứt với hắn bởi hắn là một kẻ biến thái.”
“Cô có thể kể cho tôi nghe về chuyện đã xảy ra không?” Grace ngồi xuống để mắt ở ngang tầm với cô ta. “Kyle nói rằng có chuyện gì đó khiến cô rất buồn.”
Lucy ngước nhìn mẹ như chờ được vỗ về.
“Không sao đâu,” bà Fisher nói. “Kể với cô ấy những gì con đã kể với mẹ.”
“Tôi đã qua lại với Tom khoảng hai tháng. Chúng tôi thường gặp nhau sau giờ tan trường và thỉnh thoảng, nếu cả hai cùng trống tiết, tôi sẽ tới văn phòng của hắn.”
“Cô có quan hệ tình dục với anh ta không?”
Lucy gật đầu. “Ban đầu thì không. Tôi đến phòng hắn để ăn bánh và uống cà phê. Chúng tôi nghe nhạc và nói chuyện. Hắn dịu dàng và tốt bụng. Rồi một ngày chuyện đó xảy ra.”
“Trong văn phòng của anh ta ư?” Grace hỏi.
“Phải.”
“Rồi mọi thứ tiếp tục?” Điều duy nhất Grace thấy ở đây là một gã đàn ông trưởng thành không biết cách tự kiềm chế bản thân.
“Phải, cho đến khi hắn mời tôi tới bữa tiệc đó.”
Tai Grace ngỏng lên, lập tức nghĩ tới những điều Regan Peters đã nói. “Loại bữa tiệc nào?”
Lucy lau mặt khi nước mắt càng lúc càng rơi nhiều hơn. “Tôi đã nghĩ rằng nó là một buổi tiệc gia đình ấm cúng. Tôi và Tom chưa bao giờ tới bất cứ đâu trừ văn phòng của hắn nên tôi rất phấn khích khi nhận được lời mời. Hắn muốn tôi đưa vài cô bạn đi cùng, hắn nói làm vậy để tôi không rơi vào cảnh chỉ quen mỗi mình hắn. Nhưng tôi quyết định đi một mình. Tôi muốn dành thời gian với chỉ mình Tom mà thôi.”
Căn phòng chìm trong im lặng khi Lucy nghẹn ngào không nói nên lời.
“Kyle, đừng có đi đi lại lại nữa!” Bà Fisher gắt.
“Con sẽ đập chết thằng khốn đã làm tổn thương chị ấy!” Hắn giận sôi lên, vung tay đấm thẳng vào tường.
“Hắn chết rồi, Kyle!” Lucy bật khóc.
“Chuyện gì đã xảy ra ở bữa tiệc vậy, Lucy?” Grace hỏi.
“Khi tôi đến đó thì chỉ có vài cô gái. Họ cỡ bằng tuổi tôi, vài người có vẻ trẻ hơn, nhưng tất cả đều mặc những bộ váy khiêu gợi, đi giày cao gót và trang điểm đậm. Vài người có vẻ say khướt. Tôi có hẹn với Tom nên đã vào trong để tìm hắn. Ngay khi tôi vừa bước qua hành lang để vào phòng khách, một gã túm lấy eo tôi và kéo tôi về phía gã. Gã cố hôn tôi, nhưng tôi vùng vẫy và thoát được. Gã vỗ mông tôi khi tôi chạy đi.”
“Thằng khốn,” Kyle giận dữ.
“Đám đàn ông ở khắp nơi, vài gã nhìn tôi chằm chằm. Nơi đó thật kinh khủng, và phải mất một lúc tôi mới tìm thấy Tom. Hắn đang ngồi trong nhà kính với một cô gái trong lòng. Hắn đặt tay lên đùi cô ấy và vuốt ve nó. Cô ấy cười khúc khích khi hắn nói gì đó.” Cô ta gục đầu xuống vì xấu hổ trong một thoáng. “Tôi đã rất sốc đến nỗi lập tức quay lại và bước ra cửa. Nhưng một gã khác chặn tôi lại, đẩy tôi vào góc. Tôi đã vô cùng hoảng hốt. Gã nói gã sẽ trả tôi hai mươi bảng.” Cô ta liếc nhìn mẹ trước khi tiếp tục nói. “Để thổi kèn cho gã! Gã nghĩ con là một con điếm, mẹ ạ. Con đâu phải loại đó.”
Bà Fisher vòng tay ôm lấy Lucy khi cô ta òa khóc. Grace nhìn cô ta bằng ánh mắt cảm thông, giờ đã hiểu tại sao Lucy lại không muốn kể cho bất cứ ai về chuyện đó. Cô có thể thấy rằng cô ta rất buồn, rằng vụ này đã khơi gợi lại những ký ức mà cô ta đang cố để quên đi, nhưng Grace vẫn còn một điều nữa cần phải hỏi.
“Chuyện gì đã xảy ra sau đó? Tom phản ứng thế nào khi gặp lại cô?”
“Tôi cố tránh mặt, nhưng hắn đã bám theo tôi. Hắn muốn biết điều gì đã khiến tôi như vậy, và khi tôi nói ra, hắn trở mặt ngay lập tức. Hắn nói rằng mình sẽ phủ nhận tất cả nếu tôi kể cho bất cứ ai. Tôi… tôi chắc chắn rằng mình sẽ không bao giờ ở cùng hắn một mình nữa.”
“Tại sao cô không báo lại với ai đó ở trường?”
“Tôi chỉ muốn quên đi. Tôi chỉ còn hai tuần nữa là tốt nghiệp. Tôi đã học được rằng mình ngu ngốc đến mức nào.”
“Chị chẳng hề ngu ngốc chút nào!” Kyle gào lên.
“Tom Davenport là một gã sở khanh,” Grace đồng ý. “Hắn đã dụ dỗ cô. Có vẻ đây không phải lần đầu hắn làm những chuyện như vậy.” Cô ngừng lại một lúc. “Lucy, tôi cần hỏi cô thêm một điều nữa. Cô có nhớ căn nhà đó nằm ở đâu không? Nó sẽ rất hữu ích cho chúng tôi nếu cô có thể nhớ được nó nằm ở khu nào hoặc tên đường hay đặc điểm của nó.”
“Biệt thự Washington 17, Hanford. Nó là một căn nhà lớn nằm trong khu dân cư. Cô không thể thấy nó nếu nhìn từ ngoài đường.”
Lucy lại tiếp tục khóc. Grace kết thúc buổi nói chuyện, hỏi xem cô ta đã ở đâu vào đêm ba vụ án mạng xảy ra rồi yêu cầu cô ta viết vài chữ. Grace có lưu một bức hình chụp lại tấm thiệp được gửi tới nhà Tom Davenport trong điện thoại. Nét chữ của Lucy có vẻ không giống như những gì được viết trên đó. Giờ thì cô đã cảm thấy hài lòng.
Đã đến lúc kiểm tra địa chỉ đó.
***
Trước khi quay lại đồn, Grace gọi cho Sam, trình bày những phát hiện mới của mình.
“Cô có thể truy cập cơ sở dữ liệu của thành phố và kiểm tra xem Biệt thự Washington 17 do ai đứng tên không?” Cô đề nghị. “Hãy xem chúng ta có thể vào đó mà không cần xin lệnh khám không nào.”
Khi Grace quay lại bàn của mình, Sam đã có đầy đủ những thông tin mà cô cần. “Căn nhà đó được cho thuê, vậy nên chủ sở hữu đã đăng ký với chính quyền,” cô ấy bảo cô. “Tôi vừa nói chuyện với ông Vaughan, và ông ấy nói rằng mình đã cho Dale Jenkinson thuê nó trong thời hạn sáu tháng.”
Grace nhướng mày. “Đó là cái họ mà Regan Peters đã nhắc tới.”
“Ông ấy hiện không có mặt tại đây, nhưng rất sẵn lòng để chúng ta kiểm tra nơi đó. Ông ấy cũng sẽ kiểm tra số tài khoản đã trả tiền thuê nhà… Như chúng ta đã biết thì không có khoản tiền nào được chi ra bởi Chapman, vậy nên đó hẳn phải là người khác.”
“Hoặc Chapman đã sử dụng tài khoản đứng tên Jenkinson, thứ hẳn đã được mở từ rất lâu, bởi giờ mọi thứ đều đòi hỏi phải kiểm tra chứng minh thư. Hoặc hắn đã làm giả giấy tờ.”
“Ông Vaughan chắc chắn chẳng vui vẻ gì khi có một tội ác xảy ra tại nơi thuộc quyền sở hữu của mình,” Sam nói thêm. “Có chìa khóa trong văn phòng của ông ấy, nhưng phải đến sáng mai thì mới có thể lấy được, bởi các nhân viên của ông ấy đã về nhà hết rồi.”
“Ồ, tôi không nghĩ rằng đó là vấn đề đâu,” Grace nói.
Trong kho lưu trữ chứng cứ, Grace lấy chiếc chìa khóa được tìm thấy trong ngăn tủ để đồ của Josh Parker và mang nó trở lên lầu. Perry vừa quay lại sau khi tới chỗ Stacey Ridgeway. Anh ta định lên tiếng, nhưng cô giơ tay lên.
“Kể cho tôi nghe trên đường,” cô bảo anh ta. “Anh và tôi sẽ thực hiện một hành trình bí ẩn.”