Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
14

❊ ❊ ❊

Tôi không cần nắm tay lão già bởi tôi không muốn mang ơn ai.

Sau một hồi, tôi gượng đứng dậy được nhưng còn phải lom khom.

“Ông không sao chứ?”, - lão nhắc lại.

“Ông muốn nói thế nào?”

“Ông không sao chứ?”

“Ờ… ờ…, tôi không sao hết”.

“Bọn da đen quanh đây cứ đánh nhau suốt ngày”, - lão nói. “Ta phải gọi cảnh sát tới, bọn chúng điên rồ luôn gây gỗ đánh nhau. Tay vừa rồi đánh ông là bọn chúng đấy. Hắn không biết gì đâu”.

“Không biết gì mới được chứ?”, - tôi hỏi lại.

“Bọn da đen chúng nó đánh nhau, bọn da trắng đứng nhìn cười. Trông mấy thằng điên kìa”, - lão già làm ra vẻ y như là một tên da trắng chỉ điểm. - “Bọn chúng đánh nhau đổ máu”.

Tôi không thèm trả lời lão. Tôi làm bộ gật đầu một cái.

Tôi biết lão nói nghe có lý.

Văn phòng làm việc của Saul Lynx đặt trên lối đi ngoài bãi biển Venice Beach.

Tôi đến để kể cho hắn nghe chuyện lão già da trắng nói tầm bậy. Văn phòng làm việc là một căn nhà gỗ một bên là chỗ cất rượu bên kia là lô đất bỏ trống. Nhìn ra bãi biển vắng tanh, biển lặng một màu xám xịt. Thậm chí ngay giữa mùa hè, biển Venice Beach cũng vắng khách du lịch. Chỉ có bọn dân nghèo thường lui tới. Bọn đua xe, dân nghiện ma túy, sống lang thang tụ hội về đây.

Tôi gọi cửa nhưng không nghe tiếng trả lời, cánh cửa khóa từ bên trong.

Phía sau bãi đất trống dựng một tấm vách xi măng khoảng chừng độ ba tấc ngăn cách văn phòng của Saul. Tôi thúc cùi chỏ lọt qua cửa sổ.

Nhìn vào bên trong trống hoác. Chỗ làm việc là một chiếc bàn nhỏ, một cái ghế xếp. Bàn không có ngăn kéo. Thùng thiếc đựng rác đặt kế bên cái túi giấy trống rỗng. Sàn nhà mới được lau dọn sạch sẽ láng bóng. Văn phòng không có tủ đựng hồ sơ, chỉ có một bàn giấy nhỏ một ngăn kéo với một chỗ chừa ra đựng hồ sơ đóng bằng gỗ sồi. Trong tủ còn một chai rượu vang một khẩu súng nòng 38. Trong ngăn kéo chỉ vỏn vẹn một chồng giấy. Tôi cất khẩu súng vô túi, bưng chồng giấy lại chỗ bàn làm việc.

Lynx là một tay săn bắn được cấp bằng chứng nhận ở California, là một cựu chiến binh vì thời gian trước đây có làm việc cho hãng Crandall Industries. Nhìn vào sổ sách kế toán thấy còn ghi nợ nhiều hơn là thu nhập. Không thấy chứng từ liên quan tới luật sư hay là Elizabeth Eady hay nhà Cains.

Có thể nói, công việc của ông Lynx suốt đới dính dáng tới chuyện tiền bạc. Tôi ngồi dựa vào chiếc ghế rẻ tiền, lấy tay xoa vô chỗ đau bên hông. Ngay lúc này, Saul Lynx mở cửa bước vô.

Quần áo gã may cùng một loại màu xanh da trời, một thứ màu thuốc nhuộm không tiệp với bất kỳ thứ hàng nào.

“Cậu làm cái quái gì trong này?”.

Nhìn nét mặt gã Saul lạnh như tiền vẻ hoảng hồn. Tôi trả lời:

“Tôi ghé qua đây cho ông biết tin”.

“Đứng dậy, cậu không được ngồi đây”. - Gã đưa mắt nhìn về phía chiếc tủ đựng hồ sơ.

Tôi đứng ngay dậy, giữ vẻ mặt bình thản.

“Có việc gì vậy?”. - Saul hỏi. Gã nghiêng ngươi ra tới chỗ tủ đựng hồ sơ.

“Mời ông ngồi”, - tôi nói, chỉ tay về phía chiếc ghế.

“Cậu đến có việc gì không?”, - Gã bước lại gần chiếc ghế rồi hỏi tôi.

“Tôi gặp được bạn ông”.

Gã chưa tin ở mắt mình “Ai vậy?”.

“Calvin Hodge”.

Saul lắc đầu bĩu môi. - “Không”.

“Tôi gặp hắn bên ngoài chỗ nhà Cain. Tôi lái xe qua cổng trên đề chữ “Khu nhà Berverly”.

“Tôi chẳng hiểu lộ trình đó có liên quan gì đến tôi, ông Rawlins ạ”. - Gã ngồi tựa lưng ra sau ghế, vẫn giữ bộ mặt bi thảm, gã nói tiếp: “Uống gì nhé?”.

“Thôi khỏi. Tôi không uống rượu”. - Tôi cười thò tay vô túi quần lôi khẩu súng nòng 38 ra. Tôi bẻ gặp súng coi đã nạp đạn chưa. Có đạn, tôi bật ngược cò súng, để xuống bàn. Tôi đã có kinh nghiệm trong cách đối phó với một tay tàn bạo như cảnh sát trưởng Styles. Tôi để khẩu súng sát tầm tay tôi đang đứng nhưng hắn có thể với tay ra nhanh hơn tôi.

“Chuyện tới đâu ta theo tới đó”, - tôi nói.

Saul mắt trừng trừng nhìn theo tôi với khẩu súng trên bàn, vệt mồ hôi đọng lại trên môi hắn.

“Ông biết đấy, bây giờ tôi với ông ngang cơ. Không nói chơi được đâu”. - Tôi giương ngón tay bóp cò bên trái ra. Tôi cũng có thể giành lấy khẩu súng đó nếu tôi muốn.

Tôi chưa nghĩ tới chuyện đó. Saul Lynx là một tay biết đề phòng cẩn mật. Trong văn phòng không bày ra một món nào có thể tố cáo hắn được. Vậy mới lạ đời chứ, bởi ngay cả một người mộ đạo, kiêng nể thần thánh cũng phải tìm ra được chứng cứ để mà buộc tội hắn. Thói đời ai cũng như ai cả thôi.

“Chuyện gì thế này, Rawlins?”

“Hodge thuê mướn ông mà”.

Gã ngước nhìn tôi đưa miếng khoai tây đang ăn lên trên mũi chèn vào giữa cặp mắt tỏ vẻ giận dữ.

“Vụ này hủy bỏ rồi. Cậu lấy tiền công đó đi”.

“Ông không nhờ tôi đi tìm Betty nữa hay sao?”

“Có chứ nếu cậu giao món gia tài lại cho tôi”. - Gã gật đầu nhìn theo khẩu súng.

“Vậy thì ai đứng ra thuê mướn ông?”. - Tôi hỏi Saul. Gã xích lại gần muốn nhào tới chỗ khẩu súng.

“Ta không thể nói ra cho cậu nghe. Ta trả tiền hậu thế mà ta chưa thấy cậu làm nên trò trống gì cả. Này đừng hòng dọa ta nhé”.

Tôi nghĩ gã nói thiệt tình. Ông Lynx là một tay ngoan cố lì lợm. Nhìn mũi gã gồ ghề xấu xí cũng hiểu được điều đó.

“OK” - tôi nói. - “Tôi bỏ cuộc bởi tôi không còn gì để mất. Nếu bọn cớm đến hỏi tôi vụ Marlon hay Betty hay dù bất kỳ ai khác cần tìm cho ra ông, tôi sẽ báo tên tuổi, Số máy.

Saul Lynx chẳng thèm nhúc nhích, ngồi trơ ra đó.

Tôi chộp ngay khẩu súng để trên bàn khiến hắn không kịp trở tay.

“Tôi sẽ trả lại cho ông sau”, - tôi nói. Tước vũ khí trên tay một tên da trắng là chuyện thường ngày của bọn da đen.

Gã chẳng thèm đứng dậy, nhìn theo tôi bước ra ngoài.

Ra đến bên ngoài tôi mới sực nhớ bên trong văn phòng Saul tối om. Nhìn quanh không thấy cửa sổ phía trước, bóng đèn sáng nhất cũng chỉ tới sáu mươi Watts.

Phía trước kho chứa rượu đặt một thùng rác sơn màu vàng, đầy ứ những que kem, giấy gói bánh, vỏ chai bia, chai rượu trong mấy cái bao giấy xi măng láng bóng và còn một cái túi rộng đầy rác.

Tôi chợt nhớ sàn nhà Saul được lau chùi sạch bóng, thùng rác thì sạch sẽ.

Chiếc túi này đựng bao bì thịt bò nướng, một vỏ chai soda của Dr. Brown Cel- Ray, lẫn lộn nhiều loại giấy tờ, một số đề tên Saul Lynx.

Không cần suy nghĩ, tôi bê bết mấy món vừa tìm thấy cho ra ngoài xe.

Bây giờ tôi mới hiểu rằng một vài thói quen chỉ biến mât khi theo cùng với con người về thế giới bên kia.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.