Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

VÀO NGÀY CUỐI CÙNG CỦA THÁNG TƯ, sau khi đã ở Westwick khoảng bốn tháng, tôi đã kể cho bác sĩ Elgin tất cả mọi chuyện. Tôi kể về Leroy, những gì tôi đã làm với hắn - những tháng ngày tôi lên kế hoạch trước khi trèo qua cửa sổ phòng bếp với ý định giết chết hắn. Tôi kể cho cô ấy nghe về chuyện hắn đáp trả lại tôi và nỗi nghi ngờ rằng hắn đã đánh thuốc tôi rồi viết lá thư đó. Khi tôi thú nhận rằng tôi là lý do khiến nhà văn kia hét lên từ “Bật lửa hồng”, trên gương mặt bác sĩ Elgin không có dấu hiệu nào chứng tỏ cô có tin hay không. Cô ấy chỉ đơn giản là lắng nghe như mọi khi. Khi buổi nói chuyện kết thúc, cô ấy hứa sẽ tìm hiểu về Leroy Ashley và tôi cảm thấy gánh nặng trong lòng đã được gỡ bỏ. Nói ra được thật là tốt. Có người biết bạn là ai thật tốt. Nhưng vào lần gặp sau đó, cô không hề nhắc đến Leroy hay cô nhà văn kia.

“Margo”, cô nhẹ nhàng nói, khi tôi vừa ngồi xuống. “Tại sao Judah không tới đây thăm bạn?”

Cậu ấy đã tới... hoặc chưa tới. Tại sao đột nhiên tôi lại nghĩ rằng cậu đã tới?

Do tôi đã ở đây quá lâu ư? Tôi đã gửi thư cho Judah - năm hoặc sáu lần gì đó - sau khi email bị gửi trả về nhưng chưa từng nhận được gì từ phía cậu. Cậu ấy đang ở Los Angles với cô bạn gái, Eryn... hay là Erin?

“Tôi... tôi... cậu ấy...”

Tôi ôm đầu, ấn ngón tay vào thái dương. Đột nhiên tôi cảm thấy bị vần vò. Từ này có nghĩa không nhỉ? Nhưng tôi cảm thấy thật mơ hồ. Vần vò. Mọi thứ hòa vào nhau, tan vào nhau. Cảm xúc và suy nghĩ cuồn cuộn như một cơn giông.

“Nhìn tôi này”, cô ấy nói. “Kể cho tôi về lần đầu tiên bạn gặp cậu ấy đi.”

“Hồi đó chúng tôi còn là trẻ con”, tôi nói. “Chúng tôi ở cách nhau mấy nhà. Cậu ấy học ở trường khác tôi.”

“Không”, cô nói. “Lần đầu tiên bạn nói chuyện với cậu ấy cơ. Kể tôi nghe về ngày hôm đó đi.”

“Lúc đó, tôi đang đi mua thuốc lá ở một cửa hàng cho mẹ tôi. Tôi thấy cậu ấy ngồi trên xe lăn bên ngoài căn nhà nên đã đến nói chuyện với cậu ấy.”

“Và đó là lần đầu tiên bạn nói chuyện với Judah từ khi cả hai còn bé?”

“Đúng vậy.”

“Ngày hôm đó có gì khác lạ? Vì sao bạn lại muốn nói chuyện với cậu ấy?”

Tôi nhắm mắt lại. Tôi có thể cảm thấy cánh cổng gỉ sét dưới những ngón tay, tiếng cổng rên rỉ khi tôi mở nó ra và đi xuống nơi cậu ấy đang hút thuốc. Cái mùi ngọt ngào ấy.

“Judah trông rất tự tin. Cậu ấy không bận tâm chuyện phải ngồi xe lăn. Tôi cảm thấy giá mình biết phải làm thế nào để được như vậy. Để được tự tin như thế.”

Bác sĩ Elgin nhắm mắt lại. Như thể cô ấy đang ngủ, trừ việc hai con ngươi đang đảo qua lại liên tục sau mí mắt.

“Một ngày trước đó đã xảy ra chuyện gì?” Cô ấy hỏi.

“Trước ngày tôi nói chuyện với Judah ư?”

“Đúng.”

“Tôi không biết. Đã lâu quá rồi.”

“Bạn biết mà. Nghĩ đi.”

“Tôi không biết. Đã lâu quá rồi”, tôi lặp lại. Đây là lần đầu tiên từ khi bắt dầu trị liệu cho đến giờ, tôi không muốn ở chung một căn phòng với cô ấy. Tôi cảm thấy dường như vị bác sĩ này đang lần mò vào trong tôi. Cô ấy đã chán diễn vai tốt. Cái nóng siết lấy gáy tôi như một bàn tay vô hình, phủ cả hơi nóng lên mí mắt tôi. Tôi kéo ống quần vải đang dính vào da mình.

“Judah chưa hề liên lạc với bạn từ khi bạn đến đây.”

“Không đúng”, tôi vội nói. Nhưng dù miệng nói như thế, tôi vẫn biết điều đó là đúng. “Trước đó chúng tôi đã tách ra. Là trước khi tôi vào bệnh viện. Chúng tôi không nói chuyện với nhau cũng được một thời gian rồi.” Tôi trả lời trơn tru như một kẻ nói dối điệu nghệ và lịch sự.

“Vì sao hai bạn lại tách ra?” Cô ấy hỏi, cây bút sẵn sàng trên tập giấy nhớ màu vàng.

Tôi ngẫm nghĩ. Rất khó để nhớ ra được mấy thứ vớ vẩn ấy vào lúc này, mùi thuốc cứ phảng phất vây quanh. ”Bạn gái cậu ấy”, tôi nói dối. “Chúng tôi đã cãi nhau. Cô ta đối xử tệ với tôi.”

“Cuối cùng cuộc cãi vã kết thúc như thế nào?”

“Cậu ấy không muốn dính líu gì đến tôi nữa. Cậu ấy... cậu ấy nói không biết tôi là ai nữa.”

“Nhưng bạn đã viết thư cho cậu ấy, đúng không?”

“Đúng thế”, tôi nói, nhớ đến cách mình đã thận trọng giải thích ra sao khi đó. Làm ơn hãy thứ lỗi cho tôi. Tôi không biết vì sao mình lại làm vậy nữa. Cô ta đã làm đau Mo. Cô ta đã giết cô bé. Tôi sẽ không làm như vậy nữa. Làm ơn hãy nói chuyện với tôi.

Tất cả chìm vào im lặng. Tôi thu mình lại trên ghế, mắt dán chặt xuống sàn nhà. Tôi đã viết cho Judah nhiều lần nữa - năm lá thư. Tôi đã làm mọi thứ. Tôi muốn cậu ấy biết mình đã hối lỗi.

“Nhưng cậu ấy đã đến bệnh viện”, tôi nói. “Trước khi người ta đưa tôi đến đây. Cậu ấy đã đến phòng bệnh của tôi. Hai người đưa tôi đến đây đã gặp cậu ấy. Cô có thể hỏi họ...”

Bác sĩ Elgin lắc đầu, “Không có ai đến thăm ở bệnh viện cả, Margo.”

“Sao cô biết?”

“Bạn bị giám sát vì ý định tự tử và đang trong tình trạng đặc biệt. Bệnh viện sẽ không cho phép ai vào thăm trừ gia đình.”

“Gọi cho mẹ cậu ấy đi”, tôi nói. “Đi mà...”

“Tôi gọi rồi, Margo”, cô ấy nói. “Tôi đã đến gặp bà ấy.”

Lưỡi tôi trở nên tê cứng. Tôi không thể thốt ra từ nào dù rất muốn nói.

“Bạn có nhớ bà ấy đã nhờ bạn mua áo, từ chỗ bạn làm việc... ở đâu nhỉ...?”

“Cửa hàng Rag O Rama”, tôi trả lời. “Tôi đã mua giúp mẹ cậu ấy.”

“Bạn mua cho bà ấy áo nam.”

“Vì bà ấy muốn thế. Áo cho Judah.”

Bác sĩ Elgin sờ đến ngăn tủ trong bàn làm việc và lấy ra một xấp phong bì màu trắng. Tôi nhìn cô ấy xếp chúng ra - từng cái một trước mặt tôi. Toàn bộ đều là một màu trắng tinh khiết. Rồi tôi bắt đầu rên rỉ.

“Không”, tôi thốt lên. “Không, không, không, không, không.”

Tên Judah được viết nguệch ngoạc trên từng bức thư, bằng nét bút trông giống như bút chì màu đỏ. Chữ Judah trên mỗi bức thư được tạo nên bằng nét viết trẻ con: chữ J nhọn hoắt, chữ h bị cong. Judah, người tôi yêu. Judah, người yêu tôi. Judah, người tôi đã viết những bức thư này cho. Tôi cầm một bức lên, lấy tờ giấy kẻ dòng bên trong ra. Trang giấy trắng tinh không có lấy một chữ.

“Margo”, bác sĩ Elgin gọi. “Không có ai là Judah. Cậu ấy không tồn tại.” Giọng cô ấy dày và ngọt như si-rô.

“Cô điên rồi”, tôi nói. “Tôi đã quen cậu ấy cả cuộc đời. Thư của tôi đâu? Những bức tôi đã viết đâu? Vì sao bệnh viện không gửi chúng đi?”

“Đây là những bức thư bạn đã đưa cho các y tá”, cô nói. “Không có địa chỉ, và luôn là giấy trắng.”

“Không”, tôi nói. “Tôi đã viết cho cậu ấy. Tôi nhớ mà. Cậu ấy sống ở California. Cậu ấy định chuyển về khu Xương. Để làm giáo viên.”

“Trước đây có một cậu bé”, cô thì thầm. “Cậu sống trong một căn nhà trên phố Wessex. Tôi đã gọi cho mẹ cậu ấy, Delaney Grant. Bà ấy nói bạn thường qua nhà... sau khi cậu ấy qua đời.”

Tôi không thở được. “Ý cô là sao? Cô đang nói gì vậy?”

“Kể cho tôi nghe”, cô nói. “Về cái ngày trước khi bạn và Judah trở thành bạn.”

Tôi phải cúi gập người xuống, gục đầu giữa hai đầu gối. Tôi cảm nhận được sự hiện diện của cô ấy. Cô ấy rất chân thực, và sự chân thực ấy tràn ngập khắp bầu không khí tôi đang hít thở.

“Tôi không điên.” Tôi nức nở ra những từ đó. Cảm giác này đau đớn quá, như có ai đó nói với bạn rằng bạn bị ung thư trong khi bạn đã sống khỏe mạnh cả cuộc đời.

“Điên là một từ ngớ ngẩn. Bạn không điên”, cô ấy nói. “Nó còn phức tạp hơn thế nhiều.”

Tôi nói trước khi cô ấy lại hỏi lần nữa. “Tôi đã dõi theo cậu ấy cả đời. Một chàng trai ngồi trên chiếc xe lăn trong khi tất cả chúng tôi đều có đôi chân lành lặn.”

“Nhưng bạn chưa bao giờ nói chuyện với cậu ấy”, bác sĩ Elgin tiếp lời. “Judah qua đời năm mười chín tuổi. Cậu ấy đã tự sát và bạn đã cố cứu cậu ấy.”

“Không”, tôi đáp.

Cô ấy đưa cho tôi một tờ giấy, một bản in từ một bài viết trên mạng. Móng tay bác sĩ Elgin được sơn màu nâu sô-cô-la đậm. Tôi cầm tờ giấy, không hề nhìn vào nó một lúc lâu, trong khi cố kiểm soát sự xung đột dữ dội giữa cơ thể và lý trí. Trên đó có bức ảnh của một thanh niên trông không có điểm gì giống Judah của tôi.

Cậu ấy trông thật yếu ớt với đôi má hóp và mái tóc dính bẹp trên đầu như bị ướt mưa hoặc đã nhiều ngày không gội. Bức ảnh hình như được chụp ở một trường học nào đó, bên dưới là một bài báo.

CHÀNG TRAI MƯỜI CHÍN TUỔI THIỆT MẠNG SAU KHI LĂN TỪ XE LĂN XUỐNG SÔNG BOUBATON.

Tôi lướt mắt đọc mẩu báo.

Vào thứ Sáu, Judah Grant - vừa mới tốt nghiệp trường Allen Guard School of Progress và chuẩn bị vào đại học mùa thu này - đã được Margo Moon, mười tám tuổi, tìm thấy trong tình trạng đuối nước ở sông Boubaton. Margo sống cùng phố với Judah và học trường Trung học Cảng Xương, đang đi về nhà từ chỗ làm thì thấy cậu lao từ một bến tàu bị bỏ hoang xuống nước. Judah liệt cả hai chân sau một tai nạn ô tô năm lên tám và bị chấn thương cột sống. Cậu phải chống chọi với chứng tự kỷ suốt hơn mười năm. Mẹ của Judah, bà Delaney Grant, cho biết cậu thường nói đến cái chết và mất niềm tin vào cuộc sống sau khi bị tai nạn. Margo cho rằng xe lăn của Judah bị lật nhào xuống nước nên đã lặn xuống cứu.

“Tôi kéo cậu ấy lên từ đáy hồ, nhưng cậu ấy cố đẩy tôi ra. Cậu ấy đánh vào mặt tôi rồi trước mắt tôi tối sầm lại.”

Mực đến đoạn này bắt đầu mờ đi, như thể bác sĩ Elgin đã không thay mực cho máy in vậy. Tôi phải nheo mắt để đọc đoạn cuối.

Margo cho biết cô không phải người bơi giỏi, nên đã bơi vào bờ để hít thở, rồi lại lặn xuống tìm Judah. Cô kéo được cơ thể đã mất ý thức của Judah lên bờ sông Boubaton - nơi được cô khai nhận là địa điểm đã thực hiện hô hấp nhân tạo trong năm phút rồi chạy đi tìm người giúp đỡ.

Mẩu báo bị cắt tại đây. Bác sĩ Elgin không in phần còn lại ra. Cô ấy muốn chứng tỏ với tôi rằng tôi bị điên - hoặc phức tạp hơn thế, như cô ấy đã nói - mà không cho tôi biết quá nhiều thông tin. Tôi nhận ra tôi đang rất, rất đói và bắt đầu nghĩ đến bữa tối. Sẽ có mì Ý thịt bò hay bánh nướng bò băm?

Tôi nhìn những dòng chữ đứt quãng, mờ nét mực trên tờ giấy, trong lòng tự hỏi vì sao một bác sĩ có vẻ ngoài đẹp đẽ như Bác Sĩ Nữ Hoàng lại không có mực mới. Có vẻ như cô ấy đang chờ đợi điều gì đó. Tôi lảng tránh ánh mắt của cô.

Tôi cảm nhận được làn nước băng giá trên da mình - lạnh buốt, dù cho lúc bấy giờ đang là mùa hè. Sức nặng của chàng trai tàn tật khi tôi kéo cậu ấy lên khỏi mặt nước... giãy giụa, giãy giụa... ngọn lửa thiêu đốt trong phổi tôi, sự tê dại nơi những ngón tay khi tóm lấy áo cậu ấy nhưng không thể giữ chặt. Tuyệt vọng. Hoang mang. Người tôi cứu là ai? Tôi? Cậu ấy? Cậu ấy có muốn được cứu không? Cuối cùng sau khi đã uống quá nhiều nước và bị sặc, tôi lê thân thể rã rời lên bờ và hổn hển hít lấy không khí, nhìn chằm chằm xuống nơi người con trai ấy đã chìm xuống... nơi cậu ấy muốn chìm xuống.

Phóng viên đó rất tử tế. Anh ta tặng tôi một phiếu quà tặng trị giá hai mươi lăm đô la của Wal-Mart từ trong ví và nói rằng tôi là một người hùng. “Không thể cứu hết tất cả mọi người”, anh ta nói vậy với gương mặt đầy nước mắt của tôi. “Đôi khi phải để thuận theo tự nhiên.”

Tôi đã cho rằng anh ta thật ích kỷ và vô học khủng khiếp khi nói vậy với người đã chứng kiến một chàng trai chết ngay trước mắt mình. Lại còn là chàng trai mà cô gái ấy đã dõi theo cả cuộc đời, nhưng chưa bao giờ nói chuyện cùng. Tự tử không phải là tự nhiên. Nó trái với tự nhiên. Tự nhiên là phải muốn sống. Không có gì là tự nhiên khi bị bầm dập đến mức muốn chết.

“Bạn có nhớ không?” Bác sĩ Elgin hỏi, nét mặt đã điều chỉnh để không thể hiện sự phán xét nào. Trông cô ấy rất bình thường, hệt như câu chuyện giữa chúng tôi chỉ đơn thuần xoay quanh bữa sáng của tôi mà thôi.

“Tôi có.”

Tôi cảm thấy hết sức ngu ngốc. Xấu hổ. Phức tạp. Điên rồ. Judah mà tôi đã ở bên cả đời chỉ là một ảo tưởng. Sao có thể? Tôi còn tưởng tượng ra những gì nữa? Bạn có thể phát điên chỉ vì nhận ra mình điên.

“Tôi biết mùi hương của cậu ấy”, tôi nói với bác sĩ Elgin. “Làm sao mà cậu ấy không phải là thật khi tôi còn biết cả mùi hương của cậu ấy?”

“Tôi biết bạn biết, Margo. Sang chấn mà bạn gặp phải khiến bạn rơi vào tình trạng bị thay đổi và mâu thuẫn. Bạn tự tạo nên Judah mà bạn biết để mang đến cho bạn và cậu ấy một cơ hội khác.”

Trông bác sĩ Elgin khá hài lòng với đánh giá của mình. Tôi thì không thấy ấn tượng. Tôi có thể cảm nhận thấy cậu ấy đang hiển hiện quanh mình; bạn không thể tự tạo nên một người chi tiết đến thế. Nếu tôi định tạo ra một người bạn tưởng tượng để giúp mình đương đầu với cuộc sống, vì sao tôi không cho cậu ấy một đôi chân đẹp đẽ, khỏe mạnh? Tôi nhớ cảm giác nhức mỏi nơi cánh tay sau khi đẩy xe cho cậu ấy qua những con phố ở khu Xương. Cảm giác lúng túng khi phải làm những việc như lái xe đưa cậu ấy đi đâu đó, tắm cho cậu, giúp cậu nằm lên sofa những đêm cậu ngủ lại chỗ tôi.

Hôm đó, tôi rời văn phòng của bác sĩ Elgin trong trạng thái như đang trôi nổi chứ không phải đang bước đi. Cảm giác như mọi thứ chợt trở nên không thực, nhưng sự thật là tôi mới không thực. Như thể không phải Judah mà chính tôi mới là người không tồn tại. Khi cửa đã khóa lại sau lưng vào buổi tối, tôi bò tới tấm trải giường thô cứng và sặc mùi thuốc khử trùng của bệnh viện tâm thần, trong lòng cảm thấy thật mơ hồ. Tôi không biết điều gì cả. Tôi vùi mặt vào chiếc gối mỏng của mình cho đến khi không thể thở được nữa mới buông ra. Tôi an ủi bản thân bằng một giọng run rẩy rằng tôi là có thật. Tôi cứ làm vậy suốt đêm cho đến khi đèn lại bật sáng, cửa lại mở ra, thuốc được phát đến tay trong những cốc giấy có mùi như người già. Judah có thật, và tôi cũng có thật, tôi nói với bản thân mình, hết lần này đến lần khác. Nhưng, đến bữa trưa, tôi lại một lần nữa lạc vào mơ hồ. Nếu tôi tạo ra Judah, tôi có thể cũng đã tạo ra tất cả những thứ này - những tên sát nhân, bệnh viện, bác sĩ Elgin. Tôi kiểm tra bảng tên ở cửa để chắc chắn rằng tên tôi là Margo.

Tôi gặp bác sĩ Elgin ba lần một tuần, rồi còn hai lần vì cô ấy cảm thấy tình trạng của tôi đã có tiến bộ. Sau lần thổ lộ đầu tiên ấy, tôi không còn đấu tranh với cô ấy, không nói rằng Judah là thật nữa. Tôi lặng lẽ khoác lên mình vai diễn của một bệnh nhân khiêm tốn, giữ chặt chút tỉnh táo còn sót lại giữa những ngón tay trơn tuột. Sau đó, vào một ngày nọ, sau khi đã ở Westwick khoảng hơn năm tháng - khi chân tay tôi đã trở nên mềm xốp vì ngồi quá nhiều - mọi thứ đã thay đổi.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.