Điểu Nhân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23.

❊ ❊ ❊

Anh nằm mơ thấy Rebecca đứng trên phố với những giọt mưa rỏ xuống tóc từ cây tử đinh hương rồi giật mình tỉnh giấc vào sáu giờ mười lăm phút sáng. Dưới nhà, Veronica đã vào bếp mở mành cửa cho nắng ùa vào và đang cắt bánh mì. Cô mặc một chiếc váy lụa Thái không tay màu xanh nước biển. Khi cô nhấc chiếc chảo rán ra khỏi bếp để cho một miếng bơ Normandy lên đám cá trích muối màu nghệ tươi, có thể nhìn rõ hai mảnh trăng lưỡi liềm tối màu trên vùng vải dưới cánh tay. Cô cắt mùi tây từ chậu đất đặt trên bậu cửa sổ và Jack, lúc này đang đứng trước cửa bếp với vẻ ngái ngủ, không tài nào nhớ ra nổi từ khi nào và làm sao mà chậu rau thơm kia lại xuất hiện ở đó.

“Chào buổi sáng.”

Veronica ngẩng đầu lên nhìn anh tóc tai bù xù, vẫn còn mặc chiếc áo thun và quần đùi lúc đi ngủ. Cho tới giờ, cô vẫn chưa từng góp ý gì về chúng và rõ ràng cũng không định làm thế vào lúc này. Thay vào đó, cô lấy thìa khều một nhánh va ni ra khỏi bình cà phê, rót ra một tách rồi đưa cho anh.

“Chào buổi sáng.”

“Em thấy thế nào?”

“Hôm nay em không đi làm, em thấy như thế đấy.” Cô lắc chảo, cho vào một nắm rau thơm thái nhỏ. “Đồ ăn này không phải cho em. Em không nuốt nổi bất cứ thứ gì.”

“Vì đêm trước à?”

“Em cảm thấy rất tệ. Sáng nay em tiểu ra máu, và mấy con cá trích này thì y như mùi xăng.”

“Anh cũng không muốn đánh thức em dậy.” Anh đặt một tay lên vai cô. Tay anh không có chai, cũng không nóng, không lạnh. “Việc khám bệnh của em thế nào?”

“Như dự đoán, em nghĩ vậy.” Cô gạt tóc cho khỏi vướng vào mắt. “Mấy chuyện kia là thế nào?”

“Hả?”

“Cái thứ để ngoài hành lang ý.”

“À. Anh...” con búp bê Barbie của Penderecki, giờ vẫn được cuộn trong màng bọc thực phẩm, đặt trên chiếc cặp Samsonite cạnh cửa. Hình ảnh đó ám ảnh anh suốt cả đêm - anh bật dậy vào lúc hai giờ sáng, chắc chắn rằng nó có gì đó rất quan trọng đối với Điểu Nhân. Anh rời giường, lấy con búp bê từ phòng Ewan và để ra ngoài hành lang cho khỏi quên. “Không có gì,” anh lầm bầm. “Chỉ là một ý tưởng điều tra thôi.” Anh vu vơ cầm một thứ củ đang nằm trên thớt lên. “Củ gì vậy? Củ sâm à?”

“Củ gừng đấy đồ ngốc ạ. Em sẽ nấu món cà ri Dal Kofta trứ danh của mình cho buổi tiệc.”

“Em chắc về vụ tiệc tùng này chứ?”

“Dĩ nhiên là chắc. Em muốn biết có phải tất cả bọn họ trông đều giống như David Caruso[1] hay không.”

Đừng hy vọng cao quá.” Jack thò đầu ra ngoài cửa sổ, kiểm tra sân sau của Penderecki. “Hắn vẫn im lặng kể từ sau vụ búp bê.”

“Đừng có tọc mạch quá.” Cô vắt một miếng chanh lên cá rồi cho ra đĩa. “Đây, anh ngồi xuống ăn đi.”

Tới bảy giờ, anh đã ăn, cạo râu và thay quần áo xong - Veronica, anh có thể tự là quần áo của mình được. Mà thực ra thì anh thích tự mình làm việc đó hơn - và hiện đang ở văn phòng. Essex có tin mới.

Anh cuối cùng cũng dò ra được gia đình của Petra Spacek và Rebecca đã nói đúng, Petra bị dị ứng với mỹ phẩm nên không bao giờ trang điểm. Không tìm thấy dấu vết dị ứng có nghĩa là việc trang điểm đã được tiến hành ngay trước khi nạn nhân bị giết hoặc sau khi tử vong.

Với những gì Jack biết về Điểu Nhân ở thời điểm hiện tại, anh ngờ rằng việc đó diễn ra trước khi nạn nhân chết.

Anh rút lui vào văn phòng để lén hút một điếu thuốc trước khi cùng với Essex tới bệnh viện St Dunstan. Con búp bê cuốn chặt trong lớp vải liệm bằng nylon nằm trên bàn chẳng khác gì một cái kén bạc. Bên cạnh nó là một tập hồ sơ màu xanh, trên có dán một lá thư giải thích của một cảnh sát phụ trách tang chứng nặc danh gửi kèm cho cảnh sát trưởng từ “Spanner”, một tổ chức điều tra thực trạng thống dâm và bạo dâm. Bên trong, ảnh chụp các dụng cụ thống dâm và bạo dâm mà cảnh sát tệ nạn xã hội thu thập được trong vòng mười năm trở lại đây được sắp xếp và bao bọc cẩn thận. Jack đọc được nhiều thông tin hơn cả mong muốn về những thanh xoạc chân và giá treo tay, mặt nạ đính dương vật, đệm mỏ neo, vòng chữ D, vòng chữ O, dụng cụ tạo thế, kéo kẹp núm vú và mặt nạ cao su với hai ống mũi thòi ra ngoài để thở.

Jack vẫn đang nghĩ tới những dấu vết trên trán các nạn nhân. Anh cố lục trong đám tài liệu trên xem có dụng cụ nào thường được sử dụng để châm lỗ trên da hay không nhưng chỉ phí công vô ích. Tất cả các dụng cụ trong mấy bức ảnh đó đều không thể tạo ra những vết cắt nhỏ và gọn như thế. Nếu Điểu Nhân chụp mặt nạ gai hay mặt nạ đầu đinh lên mặt nạn nhân thì da thịt chắc chắn sẽ bị xây xát, nát bấy, hay đường kính của các lỗ sẽ không đồng đều. Trong khi đó, các vết cắt lại vô cùng chính xác, thậm chí còn giống như những chiếc lỗ được đục trên đầu búp bê.

Búp bê.

Anh giở con búp bê Barbie ra, kẹp đầu nó giữa hai ngón tay cái một đen một trắng của mình.

“Cứ y như hai con chó sục quảng cáo rượu whisky Black & White ấy,” mẹ anh vẫn thường nói vậy.

Anh nghĩ tới Rebecca đứng tựa vào yên xe đạp, những ngón tay rám nắng cào vào mũi khâu trên mấy sợi dây vải, đôi mắt màu sẫm xinh đẹp lấp lánh dưới ánh mặt trời, kể với anh về Petra.

“Trông cô ấy giống y như một con búp bê khi được trang điểm như vậy.”

Đây rồi! Lòng bàn tay anh râm ran. Có một mối liên hệ. Trang điểm, các lỗ hình tròn trên đầu nạn nhân. Trang điểm, các lỗ tròn được đục trên đầu búp bê. Dựa vào mối liên hệ này xem nào. Jack, động não đi!

Sao hắn lại không làm vậy với Kayleigh? Tại sao cô ấy lại khác?

Cô là nạn nhân duy nhất không có các dấu vết kia. Ai đó, trong khoảng thời gian cô tử vong, đã cắt mái tóc dài của cô tới ngang vai. Tóc cô vốn có màu vàng, tương tự với màu vàng bạch kim của mấy mẫu tóc giả. Tóc giả. Trang điểm, lỗ tròn. Những ngón tay rám nắng của Rebecca. Những móng tay màu trắng chơi đùa trên mấy mũi khâu. “Trông giống y như một con búp bê khi được trang điểm như vậy.” Việc cắt tóc đã khiến cho mái tóc của Kayleigh có độ dài gần như giống hệt bộ tóc giả.

Anh lật úp con búp bê, dùng móng tay sờ lên những hàng lỗ thủng trên sọ, mỗi lỗ đều mọc ra một cụm tóc bằng sợi nylon, và câu trả lời chợt hiện ra trước mắt anh.

Những mũi khâu.

“Marilyn.” Anh mở tung cánh cửa phòng phá án. “Marilyn.”

Marilyn giật mình nhìn lên. “Có chuyện gì vậy?”

“Essex đâu rồi?”

“Trong phòng tang vật.”

“Tốt.” Jack có thể cảm nhận được gân tay anh đang rần rật. “Tôi cần xem lại mấy bức ảnh khám nghiệm tử thi. Tôi nghĩ tôi đã phát hiện ra những dấu vết đó là gì rồi.”

Giá FlexStax trong phòng tang vật chật hẹp chỉ vừa đủ chỗ cho các vật chứng của vụ án đang được điều tra. Tang vật của các vụ án trước quá nhiều nên đã được chuyển bớt sang tủ khóa bên phòng uống trà.

“Essex, tôi cần...” Jack ngừng lời. Anh vừa chen ngang vào một cuộc đối thoại. Essex ngồi sau chiếc bàn làm việc nhỏ xíu, nét mặt mệt mỏi và vô cảm. Phía sau anh là Diamond đang nhàn nhã đứng dựa vào một cái giá, tay áo xắn cao, mặt thoáng cười. Logan, nhân viên phụ trách tang vật, ngồi cạnh bàn, dưới chân là một thùng màu vàng, một tay cầm tập hồ sơ màu da bò, một tay cầm tờ tài liệu vừa in ra từ máy tính. Khi thấy Jack, cậu ta vội vàng đứng bật dậy khiến mấy túi giấy đựng tang vật đang hong khô trên đùi rơi xuống đất.

“Ôi!” Logan luống cuống chụp lấy mấy cái túi. “Chào buổi sáng, sếp.”

“Logan, tôi cần mấy bức ảnh khám nghiệm tử thi.”

“Có ngay, thưa sếp.” Logan lại tất tả thả hết đống túi xuống bàn rồi bận rộn lục lọi một hộp tài liệu màu xanh ở trong góc. Essex trao đổi một cái nhìn chóng vánh với Jack rồi lảng đi chỗ khác. Nhưng thế là đủ. Jack khép cửa phòng lại sau lưng, rồi đứng dựa vào đó, hai tay khoanh trước ngực.

“Thế nào?” anh nói. “Có gì mới không?”

“Chuyên viên tham vấn ở Lambeth đang kiểm tra chiếc xe của Gemini,” thanh tra Diamond trả lời một cách điềm tĩnh.

“Tôi biết. Bà ấy tìm thấy gì?”

“Bốn sợi tóc.” Đôi mắt xanh bợt của anh ta có đồng tử màu chàm sẫm. “Không tương hợp với bất cứ nạn nhân nào.”

“Và?”

“Nhưng điều đó không quan trọng.” Trong góc phòng, Logan lúng túng bật ra một tiếng ho khẽ, còn Essex thì nhìn chằm chằm xuống hai bàn tay mình. Diamond chậm rãi đưa tay vuốt mái tóc bôi gel cứng đờ như mũ sắt rồi khịt mũi, đứng thẳng người, xoay cổ tay một cách đầy khoa trương và cầm bản báo cáo ở trên bàn lên. “Có rất nhiều dấu vân tay bị nhòe đi một phần, và ai đó đã dùng Kodian-G để làm sạch bên trong xe.”

“Một dung dịch tẩy rửa công nghiệp,” Logan giải thích.

“Tôi thấy thật đáng nghi.” Hai mắt Diamond hấp háy chậm chạp y như một con thằn lằn gặp nắng. “Mấy người ở Lambeth đã tìm được ba dấu tay có đủ điểm gờ để cho kết quả tương thích.”

“Tôi hiểu.”

“Một của Craw và một của Wilcox.”

“Hắn lái xe cho họ.”

“Nhưng hắn lại nói hắn thậm chí không hề biết họ.”

“Được rồi.” Jack đẩy cửa ra ngoài. “Sếp biết chưa?”

“À, biết rồi. Chúng tôi đã gặp ông ấy trên đường tới gặp chánh thanh tra.” Diamond vừa cười vừa kéo tay áo xuống, cài lại khuy một cách cẩn thận. “Ông ấy đang thu xếp với bên Greenwich. Chúng ta sẽ cho tên khốn kia cơ hội được tự nguyện tới trình diện và trả lời vài câu hỏi. Nếu hắn không muốn, chúng ta sẽ bắt hắn. Tôi thật không muốn để hắn trốn về quê nhà Jamaica rồi mất tích ở Núi Xanh đâu.”

“Cậu chắc cũng thấy anh ta có lý,” Essex lên tiếng, và Jack có thể cảm thấy sự đồng cảm của anh dần tan biến.

“Có lẽ thế,” anh lạnh nhạt trả lời. Anh toan bỏ đi nhưng lại dừng chân một lúc, tay đặt trên cửa. “Essex?”

“Thưa sếp?”

“Tôi vẫn cần mấy bức ảnh khám nghiệm tử thi trên bàn tôi.”

❀ ❀ ❀

[1] David Caruso: diễn viên người Mỹ, nổi tiếng với những vai diễn cảnh sát trong các loạt phim về tội phạm hình sự.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mo Hayder

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.