Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30370 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2505
Tôi không thích xem những thứ dung tục đó, càng không thích em xem.

❊ ❊ ❊

"Diệp Trạm, những cái này..."

Ánh mắt Mặc Mạch nhìn Diệp Trạm mang theo vẻ kỳ lạ khó tả.

Cô vốn tưởng anh là chính nhân quân tử.

Không ngờ, trong ngăn kéo nhà anh lại chứa thứ phim đó.

Một người đàn ông cao lớn như anh ở nhà xem loại phim đó, nếu không phải biến thái thì chẳng lẽ là dẫn phụ nữ về nhà...

Diệp Trạm nhìn sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt Mặc Mạch, ánh mắt trầm xuống đầy u uẩn, bước lên một bước.

Mặc Mạch theo bản năng lùi lại một bước.

"Những cuộn phim này không phải của tôi, là Tấn Sâm mang tới." Diệp Trạm khẽ thở dài, giọng nói trầm thấp đầy bất lực.

"Của Đường Tấn Sâm sao?" Trong đáy mắt Mặc Mạch lóe lên vẻ kinh ngạc, cô nhíu mày nhìn chằm chằm anh.

"Chẳng lẽ em nghĩ tôi biến thái đến mức lén xem loại phim này, hay là nghĩ tôi dẫn phụ nữ linh tinh về nhà xem cùng?" Đôi mắt sâu thẳm của Diệp Trạm nheo lại, từng chữ từng câu thốt ra từ bờ môi mỏng chính xác là những gì cô đang suy đoán trong lòng.

Sắc mặt Mặc Mạch hơi đổi, ánh mắt thanh tú thoáng dao động.

"Đồ của Đường Tấn Sâm sao lại để ở chỗ anh?" Mặc Mạch mím môi, cứng nhắc hỏi.

Cô vừa rồi chính là đoán như vậy, hơn nữa còn nghiêng về vế sau, dù sao anh cũng là một người đàn ông bình thường đang độ tuổi tráng kiện, có nhu cầu sinh lý là chuyện bình thường.

Diệp Trạm cụp mắt nhìn cuộn phim đang đặt trong ngăn kéo chưa đóng lại, giọng trầm thấp giải thích: "Đây là thứ Tấn Sâm và đồng đội thu được trong lần đột kích kiểm tra một câu lạc bộ đêm hôm đó, cậu ta tới tìm tôi rồi tiện tay để lại đây, quên mang đi."

"..."

"Muốn xem phim gì?" Diệp Trạm giơ tay cướp lấy chiếc điều khiển từ xa trong tay Mặc Mạch, khóe môi khẽ cong lên hỏi.

Sắc mặt Mặc Mạch có chút không tự nhiên vì những suy nghĩ trong lòng vừa rồi. Cô nhìn anh bật tivi, ngồi xuống ghế sô pha đầy tao nhã, ánh mắt dán chặt vào màn hình tinh thể lỏng, như thể đang chuyên chú chọn kênh cho cô xem.

Xin lỗi anh là chuyện không thể nào, cô thầm nghĩ trong lòng. Ai bảo anh để thứ đó trong nhà, đổi lại là người khác thì ai mà không suy diễn chứ.

"Diệp Trạm, anh lấy cái này làm gì?" Bất chợt nhìn thấy Diệp Trạm lấy cuộn phim trong ngăn kéo ra, Mặc Mạch sắc mặt khẽ biến đổi hỏi.

Diệp Trạm ngẩng đầu, nhìn đôi mày đang khẽ nhíu lại của cô, nghiêm túc nói: "Em không biết xem tivi gì, vậy chúng ta xem cái này đi."

"Không cần, tôi tự chọn kênh." Mặc Mạch nói, cúi người định lấy chiếc điều khiển từ xa anh đang đặt trên sô pha.

Không ngờ lúc cô định giằng lấy, Diệp Trạm đã vứt cuộn phim trong tay đi, bàn tay to lớn rắn chắc thuận thế nắm lấy cổ tay cô, chỉ cần dùng lực nhẹ đã kéo cô nhào vào lòng anh.

Cô khẽ thốt lên một tiếng "A", còn chưa kịp hoàn hồn, trên môi đã ập tới một luồng điện, cảm giác tê dại khiến tim run rẩy trong nháy mắt đánh bay lý trí trong đại não cô, khiến đầu óc trống rỗng.

Không khí bao trùm sự mập mờ —

Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông cường thế lại bá đạo xâm chiếm toàn bộ thần kinh cô, xua tan lý trí của cô, sau khi đại não trống rỗng là nhịp tim loạn nhịp.

Bàn tay theo bản năng vùng vẫy của cô vừa chạm vào cánh tay phải của anh đã bỗng chốc tỉnh táo lại, nhớ tới cánh tay đó của anh đang bị thương, thân thể cô lại cứng đờ, không dám động đậy.

Chỉ đành bị động và mê loạn đón nhận nụ hôn của anh, đón nhận sự dịu dàng quyến luyến ấy.

"Ừm, tôi không thích xem những thứ dung tục đó, càng không thích em xem." Người đàn ông dừng lại đôi chút khi cô không thở nổi, hơi thở nóng rực phả bên môi cô, giọng nói khàn khàn cất tiếng.

Gương mặt nhỏ nhắn của Mặc Mạch đỏ bừng, trong đôi mắt nhuốm chút mê ly in bóng dung nhan thanh tú của anh. Khóe miệng anh ngậm một nụ cười dịu dàng đầy mê hoặc, gương mặt tuấn tú câu hồn đoạt phách.

"Anh đừng như vậy." Mặc Mạch muốn tránh hơi thở của anh để đứng dậy. Nhưng lại sợ đụng trúng vết thương trên cánh tay anh, tư thế mập mờ này khiến cô không thể suy nghĩ bình thường, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại.

Diệp Trạm tuy rất không muốn buông cô ra như vậy, nhưng vẫn đè nén ý nghĩ muốn tiếp tục ôm cô, tiếp tục hôn cô xuống. Sợ làm quá đà, dọa cô sau này trốn tránh mình thì không tốt.

Mặc Mạch vừa được tự do liền lùi xa anh mấy bước. Cô tháo tạp dề trên người xuống, cứng nhắc nói: "Tôi về đây, nếu anh muốn ăn cơm thì lát nữa tự xào."

"Mạch Mạch." Diệp Trạm không suy nghĩ liền đứng dậy nắm lấy tay cô vừa tháo tạp dề. Đôi mắt thâm trầm khóa chặt tầm nhìn của cô: "Em vì tôi hôn em mà giận dỗi không thèm quan tâm tôi nữa sao?"

"Chúng ta chia tay rồi." Mặc Mạch đạm mạc nói rõ sự thật.

Cô cảm thấy có lẽ thật sự là mình sai rồi, không nên mềm lòng tới nấu cơm cho anh, trong môi trường này, trai đơn gái chiếc vốn dĩ dễ nảy sinh sự mập mờ. Nghĩ tới đây, vệt đỏ trên mặt cô nhạt đi, cô dùng sức muốn rút tay đang bị anh nắm ra, thì chợt phát hiện, anh đang dùng cánh tay bị thương nắm lấy mình.

Sắc mặt trên gương mặt nhỏ nhắn của cô đột ngột thay đổi, lời nói thốt ra nhuốm vẻ giận dữ: "Diệp Trạm, anh buông ra."

"Tôi không buông, nếu em không quan tâm tôi thì cứ việc vùng vẫy, dù sao cánh tay này của tôi cũng đang bị thương, nếu em muốn làm phế nó thì dễ dàng lắm." Diệp Trạm bướng bỉnh nắm lấy cô, giữa đôi mày anh tuấn nhuốm chút u uất và bá đạo, còn có vài phần vô lại.

Mặc Mạch không thể tin được nhìn anh, tâm trạng phức tạp không nói nên lời. Cô không thể làm được việc mặc kệ tổn thương tới vết thương của anh. Anh chính là biết điểm này nên mới nói những lời như vậy.

"Mạch Mạch, nếu cánh tay này không thể dùng để ôm em... vậy giữ lại cũng vô dụng, em chỉ cần làm phế nó, tôi Diệp Trạm sẽ không bao giờ dây dưa với em nữa, thế nào?"

"..." Trong lòng Mặc Mạch bỗng đau nhói. Cô nhìn bàn tay to lớn đang nắm chặt tay mình, rồi lại nhìn vết thương băng bó trên cánh tay anh, trước mắt hiện lên khung cảnh nhìn thấy anh bị thương lúc đó. Cô mím chặt môi, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm sắc bén của anh, còn chưa kịp lên tiếng đã nghe anh nói từng chữ một: "Em đã hứa với tôi là sẽ chăm sóc tôi cho tới khi vết thương lành."

Ý của anh là, nếu cô thực sự làm phế cánh tay anh, chẳng cần anh dây dưa, cô cũng vẫn phải chăm sóc anh. Như vậy thì chính là cả đời rồi.

Cô đột nhiên cười. "Diệp Trạm, người ưu tú như anh muốn loại phụ nữ nào mà chẳng được, hà tất phải làm khó người yêu cũ như tôi?"

Diệp Trạm cong môi, một nụ cười gợi cảm, mang theo ba phần trêu chọc lan tỏa, ánh mắt anh nhìn cô trở nên sâu thẳm, quyến luyến: "Ai mà biết được chứ, thiên hạ nhiều phụ nữ như vậy tôi không thích, chỉ thích một mình em."

"Thiên hạ nhiều đàn ông như vậy, anh cũng chẳng thích, chỉ thích Diệp Trạm tôi, không phải sao?"

"Tất nhiên là không phải."

"Vậy em nói cho tôi biết, bây giờ em thích ai?"

"..." Anh cúi đầu, đôi môi mỏng kiên nghị ẩm ướt ấn lên trán cô, từng luồng hơi thở ấm nóng len lỏi vào từng lỗ chân lông trên cơ thể cô, khiến thân thể cô cứng đờ không thể động đậy.

"Bây giờ tôi không thích ai cả."

"Không thích người khác, chứng tỏ em vẫn thích tôi, đã thích tôi, tại sao không chấp nhận tôi..." Nụ hôn của anh rơi từ trán cô, dọc theo đôi mày, mắt, mũi, rồi mãi xuống dưới, cuối cùng lại không kìm lòng được mà ngậm lấy hai cánh môi đỏ mọng thơm tho mềm mại như cánh hoa kia, mút mát xoay vần, hết mực quyến luyến mập mờ, trêu đùa khiêu khích...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2497
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.