Bạch Thanh Linh rất giận.
Trở lại văn phòng, cô uống cạn một ly nước đầy, nhưng cơn giận vẫn chưa tan.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
"Vào đi."
Giọng cô mang theo chút cảm xúc.
Cửa mở, Sở Quân Minh ăn mặc chỉnh tề đứng ngoài cửa, tầm mắt dừng trên gương mặt nhỏ nhắn đang giận dữ của cô, anh nheo mắt lại, rồi nhấc chân bước vào.
"..."
Bạch Thanh Linh không thèm để ý đến anh, lấy điện thoại ra mở khóa.
"Thanh Hoan gọi điện cho tôi để tìm hiểu sở thích của Dĩ Trạch. Cô ấy nói mấy ngày tới Đế Đô sẽ ở nhà Dĩ Trạch, muốn mời cậu ấy một bữa cơm."
Giọng Sở Quân Minh thanh nhuận, bình tĩnh.
Thuộc loại rất dễ nghe.
Cộng thêm vẻ ngoài ôn nhuận như ngọc đầy tính đánh lừa, khiến người ta dễ nảy sinh ảo giác, cảm thấy anh dùng tông giọng này nói chuyện là vì rất thân thiện với bạn.
Trước kia Bạch Thanh Linh cũng từng nghĩ như vậy.
Nhưng sau nhiều lần bất hòa với Sở Quân Minh, hiện tại cô chỉ thấy anh là kẻ đạo đức giả đeo mặt nạ người.
"Thanh Hoan đi Đế Đô cùng Dĩ Trạch, nếu thật sự gặp chuyện gì, cô ấy sẽ không gọi điện cho tôi, dù sao thì nước xa không cứu được lửa gần."
Sở Quân Minh giống như đang giải thích.
Nghe có vẻ kỳ lạ.
Bạch Thanh Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn về phía anh.
Anh đứng cách bàn làm việc của cô năm bước chân, ánh mắt trầm tĩnh nhìn cô.
"Không phải anh không nói sao?"
"Tôi không ngờ tính khí em lại lớn như vậy."
Khóe môi Sở Quân Minh điểm một nụ cười nhạt.
Bạch Thanh Linh trừng anh một cái, "Là tôi tính khí lớn, hay là anh không muốn nói."
"Bây giờ tôi nói rồi, em có thể không giận nữa không?"
"..."
"Hay là thế này, tôi mời em ăn tối, coi như xin lỗi." Khóe môi Sở Quân Minh càng cong lên trước vẻ mặt giận dữ của cô.
"Ai thèm."
"Vợ của Dương Đình Quân sắp sinh rồi, nếu tối nay em không tăng ca, cậu ta bắt buộc phải ở lại."
Bạch Thanh Linh nhướng mày nhìn anh.
Thì sao?
Sở Quân Minh tiến lên vài bước, nhìn cô qua bàn làm việc.
"Tôi nhiều nhất chỉ ở lại đây thêm hai ngày nữa, sau đó phải ra nước ngoài một chuyến, ít nhất nửa tháng mới về được..."
Việc đó thì liên quan gì đến tôi.
Bạch Thanh Linh nghĩ thầm trong bụng.
Nhưng nghĩ đến việc mình không tăng ca, sẽ bắt một người đàn ông có vợ sắp sinh con phải tăng ca.
Vốn dĩ lương thiện, dù không tình nguyện, cô vẫn đồng ý.
"Tôi tăng ca, nhưng anh đừng lải nhải như bà già, phiền chết đi được. Công ty các anh lớn như vậy, chẳng lẽ toàn là phường ăn hại cơm no rượu say hay sao, mà cần một vị tổng giám đốc như anh phải đích thân canh giữ ở đây."
Khóe môi Sở Quân Minh hơi co giật.
Sau đó anh lại nhếch môi, "Ban đầu là vì đại ca và nhị ca tôi đến thành phố G."
Tuy việc hợp tác với Hạo Thần rất quan trọng, nhưng ở giai đoạn hiện tại, cũng không đến mức nhất định phải có anh.
Nếu thực sự không thể thiếu Sở Quân Minh, thì Mặc Tử Dịch cũng sẽ không tiêu sái mà đùn đẩy trách nhiệm cho Bạch Thanh Linh.
"Về sau nghĩ rằng có đầu thì phải có cuối."
Mãi sau này, Sở Quân Minh mới giải thích cho Bạch Thanh Linh ý nghĩa khác của câu nói này.
---❊ ❖ ❊---
Đế Đô, trung tâm thương mại.
Thanh Hoan mua vài món thức ăn mà Phượng Dĩ Trạch thích.
Cô còn mua thêm chút đồ ăn vặt và một số vật dụng cần thiết.
Quay người chuẩn bị đến quầy thu ngân thanh toán thì thấy Phượng Dĩ Trạch đang đứng trước mặt mình.
Không biết anh đến từ lúc nào.
Đôi mắt hoa đào hẹp dài ẩn chứa ý cười, ngũ quan tuấn mỹ, đẹp trai mê người.
"Phượng Dĩ Trạch, sao anh lại tới đây?"
Thanh Hoan ngạc nhiên chớp mắt.
"Tôi đến."
Phượng Dĩ Trạch vươn tay cầm lấy xe đẩy hàng.
Những ngón tay thon dài sạch sẽ của anh chỉ cách tay cô một cm, nhưng anh không nhân cơ hội này nắm lấy tay cô, hay cố tình chạm vào.
Thanh Hoan cúi đầu nhìn thoáng qua, buông tay ra, cười hì hì nói: "Được thôi."
"Đã mua những gì rồi?"
Phượng Dĩ Trạch rủ mắt, nhìn đồ trong xe, thuận miệng hỏi.
Anh đẩy xe hàng, sóng vai đi về phía quầy thu ngân cùng Thanh Hoan.
"Mua ít thức ăn, đồ ăn vặt, còn có mấy thứ linh tinh."
Thanh Hoan cười nghiêng mặt đáp lại câu hỏi của anh, "Làm sao anh biết em ở đây?"
"Anh thấy tin nhắn em gửi, vốn dĩ định gọi điện cho em, kết quả tam ca gọi cho anh trước, là anh ấy bảo cho anh biết."
Khi Phượng Dĩ Trạch nói câu này, đôi mắt phượng ngậm cười chăm chú nhìn cô.
Ôn Thanh Hoan bị anh nhìn đến mức có chút không tự nhiên, liền lấy tay vuốt lại lọn tóc bên tai để che giấu, "Em thấy trong tủ lạnh toàn là thức ăn em thích, có phải anh đã dặn người mua sẵn từ trước không?"
"Ừ, con gái một mình ở khách sạn không an toàn. Trước đây chị dâu tới công tác cũng ở nhà chú Đàm. Anh sợ em ở đó cũng không tiện, nên nghĩ cứ để em ở nhà anh, dù sao bình thường anh cũng ít khi ở đó."
"Vậy anh ở đâu, ở Phượng gia sao?"
Thanh Hoan nhướng mày hỏi.
Phượng Dĩ Trạch lắc đầu, "Anh ở cùng mẹ, chỗ này chỉ là thỉnh thoảng về muộn quá, không muốn về nhà đánh thức mẹ nên mới ở."
Tới quầy thu ngân, lúc xếp hàng, Phượng Dĩ Trạch giải thích, "Chiều nay anh đưa mẹ đi khám xong, rồi lại đi thăm người phục vụ bị ngã cầu thang... điện thoại đang sạc nên anh không mang theo người."
"Dì bị bệnh ạ?"
"Ừ, bệnh cũ ấy mà, đi khám định kỳ thôi. Mấy hôm trước thời tiết không tốt, sức khỏe mẹ anh cũng không tốt theo."
"Anh đã thấy bài đăng trên mạng chưa?"
"Thấy rồi, mọi người đều đang khen tranh em vẽ đấy, Thanh Hoan, em vẽ đẹp thật."
Đôi mắt của Phượng Dĩ Trạch đặc biệt đẹp, lúc cười lên trông lấp lánh mê người, khiến người ta bất giác chìm đắm.
Thanh Hoan khẽ cười, "Rõ ràng là khen anh mà đúng không? Rất nhiều người khen anh đẹp trai đó."
"Là em vẽ anh đẹp thôi."
"Chẳng lẽ không phải do anh vốn dĩ đẹp trai sao, cho dù là đóng giả ăn mày, cũng không giấu được ngũ quan tinh tế."
Hai người trò chuyện, bước theo dòng người đang di chuyển phía trước.
Một lát sau, Phượng Dĩ Trạch cảm nhận được những ánh nhìn xung quanh đổ dồn về phía mình, Thanh Hoan cũng cảm nhận được.
Chưa kịp phản ứng gì đã nghe thấy có người nhỏ giọng bàn tán: "Đây chẳng phải vị Phượng thiếu đang nổi trên mạng sao? Hóa ra người thật còn đẹp trai hơn cả trong tranh. Cô gái nhỏ bên cạnh anh ấy, có phải là cô gái trong tranh không nhỉ?"
Bài đăng đó chỉ có tranh vẽ và lời giới thiệu của blogger, không có ảnh của Thanh Hoan.
"Chắc là vậy rồi, ánh mắt Phượng thiếu nhìn cô gái kia thật dịu dàng, thâm tình biết bao, ghen tị quá đi."
"Họ xứng đôi quá."
Gương mặt Thanh Hoan bỗng chốc nóng bừng.
Cô vốn da mặt mỏng, rất ít khi bị người ta bàn tán như thế.
Muốn giả vờ như không nghe thấy, nhưng những âm thanh đó lại thi thoảng cứ lọt vào tai.
Khi hai người đi thang cuốn xuống tầng một, liền bị một nhóm phóng viên xông vào từ bên ngoài vây kín.
"Phượng thiếu, xin hỏi đây có phải là nữ họa sĩ xinh đẹp đã vẽ chân dung cho anh không?"
"Phượng thiếu, việc xảy ra trưa nay anh đã xử lý thế nào ạ?"
"Phượng thiếu, anh và nữ họa sĩ xinh đẹp có quan hệ gì, có tiện tiết lộ không ạ?"
Phượng Dĩ Trạch không dấu vết tiến lên một bước, che chắn Thanh Hoan ra sau lưng mình, trên gương mặt tuấn mỹ vẫn treo nụ cười thương hiệu thường ngày.
"Cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho Phượng mỗ, nhưng xin các vị đừng chụp ảnh, đừng làm phiền bạn tôi."
Lời nói của anh rõ ràng mang theo ý cười, nhưng những người hiểu Phượng Dĩ Trạch đều biết, lời nói mang nụ cười của anh ẩn chứa sự cảnh cáo.
Mà đám phóng viên này cũng không phải lần đầu phỏng vấn Phượng Dĩ Trạch, nên ít nhiều cũng hiểu rõ tính tình của anh.
"Phượng thiếu, chúng tôi chụp ảnh anh thì được chứ?"