Phượng Dĩ Trạch đã đợi Ôn Thanh Hoan ba ngày.
Trong ba ngày này, anh và Hạo Thần đã bàn bạc xong chuyện hợp tác.
Đêm trước ngày Thanh Hoan đi Đế Đô, khi cô đang ngồi thẫn thờ trước giá vẽ, Tử Dương từ bên ngoài bước vào mà cô cũng không hề hay biết.
"Thanh Hoan, em không vẽ tranh mà cứ nhìn chằm chằm vào giá vẽ ngẩn ngơ làm gì?"
Tử Dương đưa tay quơ quơ trước mắt cô, giọng nói quan tâm xen lẫn ba phần ý cười vang lên trên đỉnh đầu.
Thanh Hoan giật mình đến mức cây cọ trong tay suýt chút nữa rơi xuống.
Cô quay đầu nhìn Tử Dương đang đứng phía sau, "Anh, anh vào từ bao giờ vậy?"
"Mới vừa nãy thôi, đến cả anh vào mà em cũng không biết."
"Anh Tử Nam đã đi rồi sao?"
"Ừ, về rồi."
Tử Dương kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cô.
"Vẽ cho anh một bức chân dung đi."
Thanh Hoan nhìn tư thế anh tạo, mím môi cười, "Được thôi."
Không lâu sau, một Ôn Tử Dương đẹp trai đã hiện ra trên giá vẽ, Tử Dương hài lòng cười nói, "Tay nghề của em gái anh ngày càng thần sầu rồi."
"Đó là điều đương nhiên."
"Vừa rồi đang nghĩ gì vậy, nói cho anh nghe xem nào?"
"Không có gì."
"Có phải đang nhớ tới Phượng Dĩ Trạch không?" Ôn Tử Dương một tay chống cằm, nghiêng khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt nheo lại đánh giá Thanh Hoan.
Thanh Hoan cau mày, "Không phải."
"Anh cứ tưởng em đã thấy được điểm tốt của Phượng Dĩ Trạch rồi chứ. Thanh Hoan, trước kia anh có chút thành kiến với Phượng Dĩ Trạch, nhưng sau khi trải qua sự tôi luyện của thời gian, anh thấy cậu ta cũng không tệ lắm. Tuy không bằng anh trai em, nhưng sự đối đãi tốt của cậu ta dành cho em, anh không thể phủ nhận."
"Anh phản bội từ khi nào vậy?"
Thanh Hoan buồn cười nhìn Tử Dương.
"Là vào lúc em và cậu ta ngày càng thân thiết."
Tử Dương choàng một tay qua vai Thanh Hoan, ôn hòa hỏi, "Có phải em đang nghĩ đến chuyện ngày mai đi Đế Đô, hay là đang nghĩ đến chuyện hợp tác với Phượng Dĩ Trạch, hoặc là... hối hận vì đã đồng ý với cậu ta rồi?"
"Đều không phải."
"Vậy là chuyện gì?"
Thanh Hoan cắn môi dưới, ngước mắt hỏi Tử Dương, "Anh, anh có thấy mối quan hệ giữa chị Thanh Linh và Sở Quân Minh có chút khác lạ không?"
"Sao lại nói vậy?"
Ôn Tử Dương nheo mắt, nghi hoặc hỏi.
Anh và Bạch Thanh Linh đương nhiên không tiếp xúc nhiều như Thanh Hoan.
Cũng chưa từng nhìn thấy cảnh Bạch Thanh Linh và Sở Quân Minh ở bên nhau.
Đương nhiên là không biết.
Thanh Hoan kể lại chuyện mình nhìn thấy mấy ngày trước, đôi mày khẽ nhíu lại nói, "Chị Thanh Linh nói với em là chị ấy và Sở Quân Minh không có bất kỳ quan hệ nào, nhưng Sở Quân Minh đối xử với chị ấy khá tốt."
"Vậy thì sao?"
"Vậy nên, chẳng có 'vậy nên' nào cả, em chỉ cảm thấy Sở Quân Minh có lẽ thích chị Thanh Linh. Mà trước đây em..."
"Em lo lắng rằng cho dù Thanh Linh có ý với Sở Quân Minh, cũng sẽ vì kiêng dè chuyện em từng có cảm tình với cậu ta trước đây?"
Ôn Tử Dương tiếp lời.
Nói xong, anh lại thở dài, "Thanh Hoan, chuyện này thì liên quan gì đến em, đừng có việc gì cũng ôm trách nhiệm vào người. Sở Quân Minh nếu thực sự thích Thanh Linh, cậu ta tự khắc sẽ dùng bản lĩnh của mình để theo đuổi. Nếu không theo đuổi được, thì đó là do bản lĩnh của cậu ta không tới."
"Thực ra, em thấy Phượng Dĩ Trạch khá tốt."
Thanh Hoan cười nhẹ.
Ôn Tử Dương lại cau mày, "Em không phải là muốn chấp nhận Phượng Dĩ Trạch đấy chứ? Thanh Hoan, nếu em thích Phượng Dĩ Trạch thì chấp nhận cậu ta là chuyện dễ hiểu. Nhưng nếu em làm vậy để Thanh Linh và Sở Quân Minh không còn lo nghĩ, thì đúng là ngốc nghếch."
"Em chỉ nói vậy thôi."
Thanh Hoan cười hờn dỗi, "Anh, anh đừng căng thẳng thế, em không vĩ đại đến mức đó đâu, chỉ là những ngày qua thấy Phượng Dĩ Trạch thực sự rất tốt."
"Vậy, hiện tại em còn cảm giác gì với Sở Quân Minh không?"
"Chắc là không còn rồi."
Thanh Hoan rũ mắt, vừa bẻ ngón tay vừa suy tư một lúc rồi trả lời.
Ôn Tử Dương thu hết biểu cảm của cô vào mắt, trong lòng đã hiểu rõ.
Anh nhếch môi cười nói, "Không còn là tốt rồi, Sở Quân Minh không phải không tốt, nhưng anh thấy cậu ta không có nhân tình vị bằng Phượng Dĩ Trạch. Phượng Dĩ Trạch là một viên thuốc giải sầu, tuy hơi ngốc nghếch một chút, nhưng em ở bên cậu ta rất vui vẻ, không phải sao?"
"Anh, may mà anh không phải con gái, nếu không em sẽ tưởng anh thích Phượng Dĩ Trạch đấy."
"Lại nói hươu nói vượn rồi."
Ôn Tử Dương trừng mắt nhìn cô một cái, đứng dậy, lại đưa tay vò rối tóc cô.
Trong tiếng phản đối của Ôn Thanh Hoan, anh để lại một câu, "Đừng thẫn thờ nữa, mau về phòng nghỉ ngơi đi." rồi sải bước rời khỏi phòng tranh.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau.
Sân bay Đế Đô.
Phượng Dĩ Trạch cho tài xế đến đón họ đi, mở cửa ghế phụ cho Thanh Hoan, sau khi lịch thiệp đóng cửa xe lại mới ngồi vào ghế lái.
"Thanh Hoan, chúng ta đi ăn trước đã, ăn xong, sắp xếp hành lý của em ổn thỏa rồi mới đến công ty."
"Vâng."
Thanh Hoan cười híp mắt gật đầu, không có ý kiến gì với sự sắp xếp của anh.
Phượng Dĩ Trạch không đưa Thanh Hoan đi nơi nào khác mà đến nhà hàng do mấy anh em bọn họ mở.
Trước khi vào công ty gia tộc, anh kinh doanh nhà hàng để giết thời gian.
Vừa bước vào nhà hàng, Phượng Dĩ Trạch còn chưa kịp nói chuyện với Thanh Hoan thì thấy một nhân viên phục vụ lăn từ trên cầu thang xuống.
Kèm theo đó là vô số tiếng la hét trong nhà hàng.
Và cả những tiếng chửi bới truyền đến từ tầng hai.
Đôi mắt đào hoa dài hẹp của Phượng Dĩ Trạch bất chợt nheo lại đầy sắc bén, anh nắm chặt lấy tay Ôn Thanh Hoan đang sánh bước bên mình.
"Thanh Hoan, đợi anh một chút."
"Vâng."
Dù Thanh Hoan không biết anh định làm gì.
Vẫn khẽ gật đầu.
Tay được buông ra, cô nhìn Phượng Dĩ Trạch rảo bước tiến lên phía trước.
"Phượng Dĩ Trạch, cậu đến đúng lúc lắm, chúng tôi ăn ở nhà hàng của cậu mà ra phân chuột, thằng nhãi này không những không xin lỗi, không thừa nhận, còn bảo chúng tôi thích thì ăn, không ăn thì cút, các người đối xử với thượng đế như vậy sao?"
Vừa ăn cướp vừa la làng.
Kẻ đá nhân viên phục vụ xuống dưới bước xuống từ cầu thang.
Từng bước một, mang theo khí thế bức người.
Ánh mắt nhìn về phía Phượng Dĩ Trạch đầy vẻ khinh miệt và giễu cợt, còn có sự âm hiểm và đắc ý khi hãm hại người khác.
Phượng Dĩ Trạch gọi xong điện thoại báo cảnh sát và cấp cứu, bình tĩnh cất điện thoại, kiểm tra thương thế của nhân viên phục vụ.
Vì cầu thang và sàn nhà đều có trải thảm.
Bản thân nhân viên phục vụ cũng biết một chút cách tự bảo vệ mình khi gặp nguy hiểm, dọc đường lăn xuống đã bảo vệ được đầu, nên ngã cũng không bị thương quá nghiêm trọng.
"Phượng thiếu, không phải lỗi của chúng tôi."
"Cậu đừng nói nữa, đi bệnh viện kiểm tra cơ thể trước đi."
Phượng Dĩ Trạch nhàn nhạt lên tiếng, lại dặn dò hai quản lý khác ở bên cạnh đưa cậu ta đến bệnh viện.
"Vâng, Phượng thiếu."
"Phượng Dĩ Trạch, cậu định bồi thường cho chúng tôi thế nào đây? Canh nhà cậu có phân chuột, nếu hôm nay không cho tôi một lời giải thích, cậu biết hậu quả rồi đấy."
Phượng Tấn Trạch dừng lại ở hai bậc thang cuối cùng.
Tự cho rằng ở độ cao đó có thể nhìn xuống Phượng Dĩ Trạch.
"Anh, cậu ta có thể bồi thường thế nào chứ, chắc chắn là không thừa nhận rồi."
Phượng Hạo Trạch cười lạnh phụ họa, đắc ý liếc nhìn những tiếng bàn tán phía dưới.
Lần này, xem Dĩ Trạch biện minh thế nào.
Phượng Dĩ Trạch nheo mắt, thu lại vẻ cà lơ phất phơ thường ngày, giữa mày lộ ra một mảng lạnh lẽo.
Anh nhìn về phía quản lý đại sảnh.
Đối phương lập tức báo cáo lại sự việc vừa xảy ra.
Phượng Hạo Trạch và Phượng Tấn Trạch hai tên này dẫn bạn đến ăn, ăn được nửa chừng thì nói trong canh có phân chuột, còn không cho người ta cơ hội giải thích hay điều tra nguyên nhân, không chỉ động tay động chân đánh người, mà còn đẩy người xuống.
Làm tất cả những điều này là vì muốn tranh thủ lúc Phượng Dĩ Trạch không có ở đây... nào ngờ, anh lại đột nhiên xuất hiện.