Mạch Mạch quay đầu nhìn về phía người lái xe là Diệp Trạm. Người sau nhận được ánh mắt của nàng, tuy không quá muốn phản ứng Diệp Chương Minh, nhưng vẫn dùng giọng điệu cực kỳ nhạt nhẽo trả lời: “Không nhất định, có lẽ ngày mai liền trở về.”
Diệp Chương Minh lại cười cười.
Trong ký ức của Diệp Trạm, kể từ khi mẫu thân hắn rời đi, đây là lần Diệp Chương Minh cười nhiều nhất.
Thế nhưng nụ cười đó khó coi đến mức hắn ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn.
“Các con vẫn chưa đi thăm ông nội đúng không, bác sĩ nói gần đây ông nội có dấu hiệu tỉnh lại.”
“Chẳng phải sớm đã nói có dấu hiệu tỉnh lại rồi sao?”
Mạch Mạch cảm thấy, hình thức nói chuyện giữa Diệp Trạm và Diệp Chương Minh như bây giờ là tốt nhất rồi. Trong khoảng thời gian ngắn, muốn bắt Diệp Trạm phải cung kính lễ phép với Diệp Chương Minh, e là chuyện không thể nào.
Nàng nghe hai cha con họ trò chuyện theo kiểu một hỏi một đáp, chỉ im lặng lắng nghe chứ không lên tiếng.
Diệp Chương Minh cũng không cần nàng phải nói gì, khó khăn lắm mới có cơ hội trò chuyện cùng Diệp Trạm, bây giờ ông ước gì được nói thêm vài câu với con trai.
Hai tiếng sau, xe của Diệp Trạm dừng lại trước đại trạch nhà họ Diệp.
Diệp Chương Minh có chút thất vọng hỏi: “A Trạm, Mạch Mạch, tối nay hai đứa không ở lại nhà sao?”
“Không.”
Người trả lời vẫn là Diệp Trạm.
Diệp Chương Minh muốn bảo Mạch Mạch khuyên Diệp Trạm ở lại, nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, không dám có bất cứ hành động hay ánh mắt ra hiệu nào.
Ông cũng không dám đợi Diệp Trạm mở cửa xe giúp mình.
Ông vội vã để cảnh vệ mở cửa xe, sau khi xuống xe, ông tiến lên một bước, nói với Diệp Trạm đang ngồi ghế lái: “A Trạm, trưa mai con cùng Mạch Mạch về ăn bữa cơm đi, mấy ngày nay ta đều ở nhà.”
“Đến lúc đó rồi tính sau.”
“Được, được, vậy hai đứa trên đường đi cẩn thận.”
Diệp Trạm không dừng lại nữa, lái xe rời đi nhanh như chớp.
Phía sau, khi quản gia chạy tới, xe của Diệp Trạm đã hòa vào trong bóng đêm. Ông nhìn Diệp Chương Minh đứng giữa trời đêm không chịu vào nhà, trong lòng có chút không đành lòng.
Không đợi ông lên tiếng, Diệp Chương Minh đã mở lời trước: “Lưu ca, đừng nói cho A Trạm biết chuyện ta mắc bệnh.”
“Chương Minh, ông……”
Lão quản gia nhìn ông với thần sắc phức tạp, câu nói vừa đến đầu lưỡi lại không sao thốt nên lời.
“Ta không muốn để A Trạm biết, càng không muốn dùng bệnh tình để lay động lòng trắc ẩn của nó, hòng nhận được sự tha thứ.” Khi Diệp Chương Minh nói những lời này, ông không còn là vị thủ trưởng oai phong một đời, cũng không phải người quân nhân trí tuệ, cương nghị trên chiến trường.
Mà chỉ là một người cha bình thường, một người đàn ông phụ bạc vợ mình, có lỗi với con trai.
Mặc dù cả đời này ông quân công hiển hách, nhưng mỗi khi đêm khuya mộng hồi, ngay cả trong giấc mơ cũng không thấy được người phụ nữ mình thâm yêu.
---❊ ❖ ❊---
Diệp Trạm và Mạch Mạch trở về căn nhà riêng của hắn. Hắn chuẩn bị nước tắm cho Mạch Mạch, bảo nàng đi tắm, còn hắn đứng ở ban công gọi điện thoại cho Đường Tấn Sâm.
“A Trạm, nhà họ Phượng không gây khó dễ cho Lấy Trạch nữa chứ?”
“Yên tâm, bọn họ không gây khó dễ được cho Lấy Trạch đâu, trái lại, từ ngày mai Lấy Trạch sẽ bắt đầu vào công ty nhận chức, mọi thứ đều nằm trong kế hoạch.”
“Cậu ra mặt à?”
“Không, Lấy Trạch tự mình trở về. Trước kia nó không phản ứng bọn họ thôi, chứ mấy kẻ nhà họ Phượng đó không đủ trình độ chơi với nó.”
Sau khi cúp máy, thấy Mạch Mạch vẫn chưa tắm xong, Diệp Trạm mở WeChat, thêm Thanh Hoan làm bạn bè.
Một lát sau, Thanh Hoan chấp nhận yêu cầu của hắn, gửi tới một biểu tượng cảm xúc: “Biểu tỷ phu tốt!”
“Không quấy rầy em nghỉ ngơi chứ?”
Diệp Trạm xoay người đi đến trước ghế sofa ngồi xuống, thân mình tựa vào lưng ghế, những ngón tay thon dài gõ lên màn hình điện thoại một câu rồi nhấn gửi.
“Không có, em vẫn đang xem sách.”
“Chuyện em nói buổi trưa ấy…… Kể cho anh nghe chút đi.”
Mạch Mạch từ phòng tắm bước ra, Diệp Trạm lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, sải bước đi về phía nàng: “Em đi tắm đi, anh tắm xong rồi.”
Mạch Mạch cười nói với Diệp Trạm.
Hơi thở của người đàn ông phả vào mũi nàng, chiếc khăn lông trong tay nàng bị bàn tay to của hắn lấy mất: “Để anh lau khô tóc cho em rồi anh mới đi tắm.”
“Em tự lau, anh đi tắm đi.”
Mạch Mạch không muốn chuyện gì cũng để Diệp Trạm giúp mình.
Tuy rằng nàng rất tận hưởng cảm giác được hắn cưng chiều, nhưng nàng vẫn cảm thấy không thể lúc nào cũng để hắn bỏ công sức.
“Mạch Mạch, em đang vội à?”
Người đàn ông cố tình hạ thấp giọng điệu trêu chọc, Mạch Mạch đầu tiên là ngẩn ra, khi ngước mắt bắt gặp ánh mắt mị hoặc đầy ám chỉ của hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng.
“Anh tưởng em là anh chắc.”
Ngay cả khi vừa tắm trong đó, nàng có nhớ tới mấy hình ảnh “trẻ em không nên nhìn” dẫn đến tim đập nhanh, thì nàng cũng tuyệt đối sẽ không thừa nhận trước mặt người đàn ông này.
Diệp Trạm bỗng nhiên cúi đầu, chọc cho thân mình Mạch Mạch bỗng run lên, giọng nói khàn khàn mang theo tiếng cười của hắn chui vào tai nàng: “Bảo bối, hôm đó em còn nói sẽ chịu không nổi, quên rồi à?”
“Đừng có làm loạn, em muốn sấy tóc.”
Mạch Mạch giơ tay đẩy kẻ lưu manh trước mặt này.
Thế nhưng, sức lực của nàng quá nhỏ, không những không đẩy được hắn mà còn bị hắn bế bổng lên.
“Diệp Trạm, anh còn chưa tắm…… Ưm……”
Diệp Trạm không bế nàng lên giường mà đặt xuống ghế sofa trước bàn trang điểm, hài hước nói: “Bảo bối đừng nóng vội, giúp em lau khô tóc xong anh đi tắm rồi mới lên... giường.”
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ “lên giường”.
Chẳng cần phải làm gì, những hình ảnh kịch liệt đó liền lập tức ùa vào trong trí não.
Mạch Mạch không thể khống chế khuôn mặt đỏ như máu của mình, nhưng lại không cam lòng cứ bị Diệp Trạm chê cười. Nàng cười kiều mị, ngón tay thon dài chạm vào khuôn mặt anh tuấn của hắn, giọng nói mềm mại: “Anh làm thỏa mãn được em sao?”
“Một lát nữa em sẽ biết.”
---❊ ❖ ❊---
Sau này, mỗi lần Mạch Mạch bị Diệp Trạm trêu chọc, muốn trêu lại hắn, nghĩ đến đêm nọ bị hắn làm cho chịu không nổi, nàng liền không dám trêu hắn nữa.
Sáng hôm sau thức dậy, Diệp Trạm hỏi nàng: “Mạch Mạch, tối hôm qua thoải mái không?”
Mạch Mạch nhắm nghiền mắt, giả vờ như vẫn còn đang ngủ.
Diệp Trạm xoay người đè nàng lại, cúi đầu hôn tới: “Xem ra Mạch Mạch của anh lại đói bụng rồi, không sao, anh tiếp tục đút cho em no……”
“Không cần.”
Mạch Mạch bị hắn làm cho khó chịu, không thể không mở mắt ra.
“Nói cho anh biết, tối hôm qua thoải mái không?”
Hắn thổi khí vào tai nàng.
Mạch Mạch muốn tìm một cái hố để chui xuống đất, da mặt người này còn dày hơn cả tường thành, tại sao người đỏ mặt lại chỉ có mình nàng?
“Anh đừng nói nữa có được không.”
“Diệp Trạm.”
“Anh đây.”
Mạch Mạch nhận thua, nàng không so được với sự lưu manh của Diệp Trạm, lại càng không so được với da mặt dày của hắn. Nàng cảm thấy người đàn ông này chính là tay già đời trong tình trường, nào giống nàng mới yêu lần đầu chứ.
Nàng ngây thơ bao nhiêu, hắn lưu manh bấy nhiêu!
“Anh đi xuống đi, em muốn dậy.”
“Em vẫn chưa nói cho anh biết.”
“Có phải em nói rồi, anh sẽ để em dậy không?” Mạch Mạch thấy hắn vẻ mặt chờ mong nhìn mình, ngoài việc trêu đùa ra, thế mà lại là thực sự muốn biết.
Tim nàng lập tức lại loạn nhịp.
Vốn luôn được giáo dưỡng rất tốt, thế mà giờ nàng lại muốn văng tục, người đàn ông này thật là.
“Ừm.”
Hắn nghiêm túc gật đầu, thực sự muốn biết tối hôm qua có làm nàng thoải mái hay không.
Mạch Mạch cắn cắn môi, hơi xấu hổ nói: “Thoải mái.”
“Anh biết rồi…… Dậy thôi.”
Diệp Trạm còn coi như giữ lời, không bắt nạt Mạch Mạch nữa, kéo nàng rời giường vệ sinh cá nhân.