Ôn Thanh Hoan nhận được tin nhắn của Phượng Dĩ Trạch, nói anh đang trên đường tới nhà cô, lúc đó cô vừa cùng Bạch Thanh Linh về tới nhà.
Tưởng mình nhìn nhầm, cô chớp chớp mắt, dán mắt vào nội dung tin nhắn đọc lại một lần nữa, xác định không sai.
Cô mới trả lời: "Em đang ở nhà chị Thanh Linh, em bảo anh trai em đưa cho anh nhé."
"Vậy anh tới đó tìm em."
Phượng Dĩ Trạch nhắn lại ngay tức khắc, đồng thời hỏi Sở Quân Minh: "Tam ca, anh biết nhà Bạch Thanh Linh ở đâu không, Thanh Hoan đang ở nhà cô ấy."
"Biết."
Sở Quân Minh ngập ngừng một giây, lãnh đạm đáp lại.
Ôn Thanh Hoan nhìn thấy tin nhắn Phượng Dĩ Trạch bảo tới tìm cô, lông mày lá liễu khẽ nhíu chặt lại. Cô còn chưa kịp gửi tin nhắn từ chối đi thì lại nhận được một tin nhắn khác của Phượng Dĩ Trạch: "Thanh Hoan, anh có thứ này muốn đưa cho em."
Chiều nay, Phượng Dĩ Trạch đã nhắn tin cho cô, nói studio của cô đã hoàn thiện, anh không tới được, đợi ngày studio của cô khai trương, anh sẽ tới chúc mừng và bù đắp quà tặng sau.
Thực ra không cần thiết như vậy.
Quan hệ của bọn họ cũng chẳng thân thiết gì, chỉ là gặp nhau vài lần, nói chuyện đôi câu, ở chung trong một nhóm chat... mà thôi.
Cùng lắm chỉ là bạn bè bình thường.
Nhưng Phượng Dĩ Trạch đã nói, họ là bạn bè... Sau khi nghe Mặc Mạch kể về thân thế và hoàn cảnh của Phượng Dĩ Trạch, Ôn Thanh Hoan liền không thể nào lạnh nhạt với anh được nữa.
Khi Sở Quân Minh và Phượng Dĩ Trạch đến nơi, Bạch Thanh Linh và Ôn Thanh Hoan đang ngồi trên xe chờ họ.
Tối nay là Thanh Hoan lái xe đưa Thanh Linh về.
Không có tài xế, chỉ có hai người bọn họ.
Nhìn thấy Phượng Dĩ Trạch đi tới, Thanh Linh nói với Thanh Hoan: "Cậu ấy đến tìm em, chị xuống xe trước đây."
"Không cần đâu ạ."
Thanh Hoan không muốn ở riêng với Phượng Dĩ Trạch.
Bạch Thanh Linh mỉm cười vỗ vỗ tay cô: "Nếu cậu ấy làm em cảm thấy phiền lòng, em cứ nói thẳng với cậu ấy."
"Vâng."
Ôn Thanh Hoan mím môi, gật đầu.
Ngón tay thon dài nhấn vào nút nâng hạ kính cửa sổ xe, Thanh Hoan nhìn Phượng Dĩ Trạch đang tràn đầy nụ cười, thần thái bay bổng bước về phía cô qua lớp cửa kính.
Anh cười chào hỏi Thanh Linh, cô hạ kính xuống.
Khuôn mặt tuấn tú đẹp trai của anh càng hiện lên rõ nét trong tầm mắt cô, nụ cười ấy mang theo vài phần ấm áp lay động lòng người.
Cách khoảng hai bước chân, đôi mắt mang theo ý cười của anh nhìn cô, giọng nói vẫn vui vẻ, êm tai như ngày nào: "Thanh Hoan, đợi lâu chưa?"
"Không ạ."
Đưa tay không đánh người cười, Thanh Hoan đáp lại anh một nụ cười nhạt.
Phượng Dĩ Trạch mở cửa ghế phụ lái rồi ngồi vào, nghiêng người, nhìn cô với nụ cười rạng rỡ: "Thanh Hoan, cái này tặng em, chúc mừng em đã sở hữu studio riêng."
Thanh Hoan cụp mắt, dời tầm nhìn khỏi gương mặt tuấn tú của anh, hướng về phía hộp quà được đóng gói tinh xảo trong lòng bàn tay anh: "Là gì vậy ạ?"
"Yên tâm, không phải thứ gì đắt đỏ đâu, em vẽ tranh sẽ dùng tới đấy." Phượng Dĩ Trạch cười nói, bàn tay to đặt trước mặt cô, chờ cô nhận lấy món quà.
"Vậy được ạ, nếu là quà đắt tiền thì em không nhận được đâu."
Thanh Hoan tuy không có cảm giác rung động với Phượng Dĩ Trạch, nhưng cũng không ghét anh, trái lại còn cảm thấy trò chuyện với anh rất vui vẻ.
Phượng Dĩ Trạch thích cười, mọi lúc mọi nơi, nụ cười thương hiệu luôn treo trên mặt.
"Chẳng phải anh vừa vào công ty gia đình rất bận rộn sao, sao đột nhiên lại tới G thành rồi?"
"Ừm, tối nay không có xã giao, ba tên kia đều ở đây cả, chỉ còn mình anh ở Đế Đô chán quá, nên không nhịn được mà chạy tới. Anh tới lấy tranh, giúp em tiết kiệm chút tiền ship."
Nói đến cuối câu, những lời trêu chọc của anh khiến Thanh Hoan bật cười.
"Nói vậy là em phải cảm ơn anh sao?"
Thanh Hoan nhướn mày, đôi mắt nhuốm ý cười đẹp như những vì sao trên bầu trời.
"Anh còn chưa ăn tối, đồ ăn trên máy bay khó nuốt quá, hay là em dùng tiền ship mời anh ăn một suất cơm bình dân đi."
"Muộn thế này rồi, anh vẫn chưa ăn tối ạ?"
Nụ cười của Thanh Hoan biến mất, ngũ quan tinh xảo hơi nhíu lại.
Cô sợ nhất là đói bụng, cứ đói là trong lòng hoảng loạn, chóng mặt rất khó chịu. Cho nên khi nghe Phượng Dĩ Trạch chưa ăn gì, lòng tốt của cô liền không khống chế được mà trỗi dậy.
"Chưa, vì tối nay tới G thành, anh tăng ca làm xong việc nên không kịp ăn. Em xem xem anh có gầy hơn mấy hôm trước không?"
Phượng Dĩ Trạch chỉ vào mình, sau đó ngồi thẳng người, bộ dạng như đang chờ Thanh Hoan đánh giá.
Thanh Hoan đánh giá anh vài cái rồi lắc đầu: "Không nhìn ra ạ."
Phượng Dĩ Trạch lại cười: "Vậy chứng tỏ không gầy đi. Lúc tới đây anh thấy chỗ này không xa chợ đêm, chúng ta đi ăn chợ đêm đi, lát nữa em tính toán chi phí, đừng để vượt quá tiền ship là được."
"Được thôi."
Thanh Hoan đồng ý xong, trong lòng lại cảm thấy mơ hồ.
Vừa nãy chẳng phải định nói rõ với anh sao?
Trong lòng lại có một giọng nói vang lên, người ta còn chưa tỏ tình nói thích em, em định nói rõ cái gì chứ, nếu người ta chỉ coi em là bạn bè bình thường, thế chẳng phải là tự đa tình sao?
"Sao thế, Thanh Hoan?"
Thấy cô nhíu mày, Phượng Dĩ Trạch lo lắng hỏi.
Ôn Thanh Hoan ngước mắt, chạm vào ánh nhìn quan tâm của anh, mắt cô chớp chớp: "Chợ đêm khó đỗ xe lắm, chúng ta đi bộ qua đó, hay là đánh xe lên phía trước tìm chỗ đỗ?"
"Đi bộ qua đó đi, bên đó khó tìm chỗ đỗ xe lắm."
Phượng Dĩ Trạch ước gì được ở cạnh Thanh Hoan lâu hơn một chút, đi bộ được thì tuyệt đối không ngồi xe.
Dừng một chút, anh lại nói thêm: "Thanh Hoan, anh còn một chuyện muốn nhờ em giúp, lát nữa vừa đi anh vừa nói."
"Vâng."
Thanh Hoan tháo dây an toàn, Phượng Dĩ Trạch xuống xe rất nhanh, đi vòng sang phía ghế lái mở cửa cho cô.
Sau khi xuống xe, Ôn Thanh Hoan quay đầu nhìn về phía chiếc xe khác cách đó hai mét, trên ghế lái và ghế phụ đang ngồi Sở Quân Minh và Bạch Thanh Linh.
Cô cụp mắt, nói với Phượng Dĩ Trạch: "Anh đi gọi họ đi."
Phượng Dĩ Trạch đi tới đó, Thanh Hoan đứng tại chỗ. Vừa nãy cô thấy Sở Quân Minh và Thanh Linh đang nói gì đó, khóe môi anh mỉm cười, tuy nụ cười không sâu nhưng lại toát lên khí chất ôn nhuận như ngọc.
"Thanh Hoan, Tam ca và Thanh Linh bảo không đi nữa, họ vừa nói phải về phòng thí nghiệm của công ty, có dữ liệu cần sửa đổi."
Phượng Dĩ Trạch sợ Thanh Hoan tức giận, hoặc chịu ảnh hưởng của họ mà cũng không đi nữa, nên khi nói chuyện đã cẩn thận quan sát biểu cảm của cô.
"Nếu em không muốn đi, chúng ta về thẳng nhà em."
"Anh không ăn cơm nữa sao?"
Thanh Hoan buồn cười nhìn anh.
Phượng Dĩ Trạch thản nhiên nói: "Một bữa cũng không đói gầy đi được, cùng lắm là hơi khó chịu thôi." Vừa dứt lời, bụng anh đã phát ra tiếng phản kháng.
"..."
Ôn Thanh Hoan nhìn nụ cười ngượng ngùng của anh, giống như một cậu trai trẻ thẹn thùng, cô lập tức thấy vui vẻ.
Cô mỉm cười nói: "Đi thôi, tiền ship cũng đã giúp em tiết kiệm rồi, em không thể keo kiệt đến mức một bữa cơm cũng không muốn mời. Anh là anh em kết nghĩa của Diệp Trạm và Đường Tấn Sâm cơ mà, nếu để anh đói lả, chị Mạch Mạch và chị Đồng Đồng đều sẽ không vui đâu."
"Vậy chúng ta đi."
Trước khi Ôn Thanh Hoan và Phượng Dĩ Trạch rời đi, cô lại không kìm được nhìn về phía chiếc xe kia, qua lớp cửa kính xe, Bạch Thanh Linh đang cười vẫy điện thoại với cô.