Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30370 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2543
Ban ngày đạo mạo...

❊ ❊ ❊

Ôn Tử Dương có chút xót xa cho em gái mình.

Thế nhưng anh chỉ để trong lòng, trên gương mặt tuấn tú vẫn giữ nụ cười ấm áp hòa nhã, anh nhướng mày nói: "Không vấn đề gì, chuyện nhỏ này anh làm được, hôm nay anh sẽ đưa cho cậu ta."

"Anh."

Ôn Thanh Hoan cắn cánh môi, trong đôi mắt đong đầy sự do dự.

"Còn chuyện gì nữa sao?"

Ôn Tử Dương mỉm cười hỏi.

"Hay là em cũng vẽ tặng mỗi người bọn họ Phượng Dĩ Trạch một bức tranh luôn nhé."

"Được thôi, coi như hời cho mấy cậu ta rồi, được thiên tài họa sĩ là em gái anh ra tay giúp đỡ."

"Trước đó chị Mạch Mạch cũng đã thấy bức tranh này rồi." Ôn Thanh Hoan khẽ giải thích lý do, cô chỉ vẽ tặng riêng Sở Quân Minh nên sợ gây ra hiểu lầm.

Chẳng phải sợ người khác biết mình đã động lòng với Sở Quân Minh.

Mà là sợ làm rạn nứt tình cảm huynh đệ giữa Sở Quân Minh và Phượng Dĩ Trạch. Ôn Thanh Hoan vốn thông tuệ lương thiện, cô biết rõ chỉ cần Phượng Dĩ Trạch thích mình, thì tình cảm cô dành cho Sở Quân Minh cũng chỉ có thể là một mối tình đơn phương cay đắng.

Cô không muốn làm tổn thương bất cứ ai.

Sở Quân Minh không có ý với cô, càng không thể vì cô mà làm tổn thương huynh đệ kết nghĩa của mình, đến cuối cùng chưa biết chừng lại rước lấy sự chán ghét của người ta.

Trong lòng không buồn là giả.

Đây là lần đầu tiên cô động lòng với một người con trai.

Vị đắng lan tỏa trong lồng ngực, thân hình cô được Ôn Tử Dương kéo vào lòng ôm ấp như vỗ về, Ôn Tử Dương lại nhẹ nhàng xoa đầu cô, cười nói: "Em chỉ cần phụ trách vẽ tranh thôi, anh sẽ giúp em đưa cho bọn họ."

"Nhưng mà không phải bây giờ, giờ đừng nghĩ ngợi gì cả, về phòng thay quần áo, chúng ta đi xem studio trước."

Ôn Thanh Hoan muốn tự mở studio, "cuồng em gái" như Ôn Tử Dương đã bá đạo giành hết mọi thủ tục tiền kỳ như trang trí phòng tranh, ngay cả Mặc Tử Dịch và những người khác muốn góp một chút tấm lòng, anh cũng không cho phép.

Cũng giống như Cố Khải năm đó, sợ bọn họ làm nhiều quá thì mình không còn là người anh tốt nhất nữa.

Về việc này, mọi người tuy cạn lời nhưng cũng không tranh với anh nữa.

Hôm qua mọi việc như trang trí studio đã hoàn tất, hôm nay anh dẫn Thanh Hoan đi tham quan một chút, nếu có chỗ nào không ưng ý thì chỉnh sửa lại.

Tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là cho cô một sự bất ngờ.

Thanh Hoan gật đầu, nụ cười trên gương mặt nhỏ nhắn trở nên rạng rỡ: "Tất nhiên là xem studio quan trọng nhất rồi, em mong đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể gặp lại studio của mình."

Ôn Tử Dương tự hào nói: "Anh họ, chị họ bọn họ đều chưa biết đâu, đợi em xem xong rồi chúng ta mới nói với bọn họ."

"Chị Mạch Mạch và Diệp Trạm trưa nay sẽ về."

"Ừ, anh biết rồi."

Hai anh em vừa nói chuyện vừa xuống lầu, Thanh Hoan về phòng thay quần áo, còn Tử Dịch thì cầm bức tranh về phòng mình.

Vào phòng, anh lại trải bức tranh vẽ Sở Quân Minh ra nhìn một lúc, rồi lấy điện thoại gọi cho Sở Quân Minh.

Một lát sau, giọng nói ôn hòa của Sở Quân Minh truyền tới: "Alo, Tử Dương."

"Khi nào cậu rảnh, tôi gửi cho cậu chút đồ."

Lời nói của Ôn Tử Dương rất thẳng thắn, không chút khách sáo giả tạo.

Sau khi cuộc thi kết thúc, mấy người Sở Quân Minh vẫn còn trong nhóm chat, không hề bị đá ra ngoài, coi như toàn thể mọi người đã mặc định mấy người ngoại lai bọn họ.

"Hôm nay cả ngày tôi đều ở Hạo Thần, cậu muốn gửi gì cho tôi?" Nói đến cuối, trong giọng điệu của Sở Quân Minh pha lẫn một tia cười.

Ôn Tử Dương nhìn bức tranh của cậu ta, đầu lưỡi khẽ đẩy vòm họng, đầy bí ẩn nói: "Đến lúc đó cậu sẽ biết."

---❊ ❖ ❊---

Tại sân bay, Diệp Trạm nắm tay Mạch Mạch bước ra khỏi khu kiểm tra an ninh, thư ký của anh đã đợi sẵn ở đó.

Do trì hoãn vài ngày ở Đế Đô, trên đường về nhà, Diệp Trạm vẫn luôn xem tài liệu, Mặc Mạch ngồi yên lặng bên cạnh anh, thưởng thức dáng vẻ làm việc nghiêm túc của anh.

Diệp Trạm ngẩng đầu lên từ tập tài liệu, bắt gặp ánh mắt dịu dàng tập trung của Mặc Mạch, không nhịn được đưa tay xoa đầu cô, khóe môi cong lên hỏi: "Có phải chán lắm không?"

"Không có, em thích nhìn lúc anh làm việc, anh cứ làm tiếp đi, đừng quan tâm đến em."

Mặc Mạch thấy anh đóng tài liệu lại, tưởng anh định gác công việc sang một bên để nói chuyện với mình, liền vội vàng đưa tay ngăn hành động của anh.

Diệp Trạm buồn cười nắm lấy tay cô đặt vào lòng bàn tay, tay kia tiếp tục khép tài liệu, miệng trêu chọc: "Anh lại không phải hôn quân, em lo lắng cái gì, tài liệu này xem xong rồi thì đổi tập khác."

"..."

Mặc Mạch bĩu môi, cô hiểu lầm rồi, anh cần gì phải cười như vậy chứ.

Bên tai bỗng có hơi thở ấm nóng của người đàn ông phả vào, là Diệp Trạm bất ngờ nghiêng người lại gần tai cô thì thầm: "Mạch Mạch, em như vậy sẽ khiến anh muốn hôn em."

Mặc Mạch ngơ ngác mở to mắt, cô làm sao chứ.

Tiếng cười trầm thấp gợi cảm của người đàn ông gõ vào màng nhĩ cô: "Dáng vẻ nào của em cũng đều quyến rũ cả, cái lúc bĩu môi lại càng khiến anh phạm tội."

"Đáng ghét, làm việc nghiêm túc đi."

Mặc Mạch hờn dỗi đẩy Diệp Trạm ra, thư ký còn đang lái xe ở phía trước kìa, anh như vậy thật sự không ảnh hưởng đến hình tượng của anh sao?

Thư ký tỏ ý mình đang lái xe rất tập trung, căn bản không dám lén nghe chuyện yêu đương của bạn gái lãnh đạo nhà mình, từ lúc lên xe đã tự động "bịt tai" lại rồi.

Diệp Trạm ôm eo cô, để cô tựa vào lòng mình, một tay lật xem tài liệu, nghiêm trang nói: "Em đừng ảnh hưởng đến anh, anh sẽ có thể tập trung làm việc."

Mặc Mạch cạn lời, bây giờ cô đang bị anh ôm chặt trong lòng, vậy mà anh lại nói cô ảnh hưởng đến anh.

Trước kia cô đã từng nghĩ người đàn ông này khi không mặc quân phục thì phong phong độ phiên phiên, quân tử như ngọc thế nào chứ.

"Em muốn đi bệnh viện kiểm tra mắt một chút."

"Mắt sao vậy, đau à?"

Diệp Trạm không hiểu lời nói bộc phát của Mặc Mạch là do trong lòng đang suy nghĩ gì, cứ tưởng mắt cô thực sự khó chịu.

Lập tức đặt tài liệu xuống, bàn tay to vuốt ve má cô, quan tâm hỏi: "Mạch Mạch, đau mắt nào, ừ?"

Mặc Mạch chớp chớp mắt, thấy anh lo lắng cho mình như vậy, trong lòng dâng lên chút ấm áp, chút cảm động.

Cô cười khúc khích hai tiếng, gỡ tay anh ra nói: "Không có đau mắt."

"Vậy tại sao em lại muốn đi khám mắt."

Diệp Trạm nhíu mày, hiếm khi vị Phó thị trưởng Diệp tinh anh sáng suốt cũng có lúc ngẩn người.

Mặc Mạch khẽ nhướng đôi mày thanh tú, thu lại nụ cười, kiêu kỳ nói: "Tất nhiên là kiểm tra xem mắt em có vấn đề gì không, mà lúc trước lại nhìn ra anh mặc quân phục thì là anh hùng chính nghĩa, cởi quân phục ra thì là quân tử như ngọc."

"..."

Phía trước dường như phát ra một tiếng cười.

Lại giống như là ảo giác.

Khi ánh mắt Diệp Trạm nhìn sang, chỉ thấy vai của thư ký hơi run lên.

Trái tim treo lơ lửng của Diệp Trạm rơi xuống, anh nhếch môi cười nói: "Còn gì chưa nói hết, nói một thể luôn đi."

"Không còn nữa."

Mặc Mạch lắc đầu, vừa rồi cô chỉ nghĩ đến chừng đó thôi.

Diệp Trạm "ừ" một tiếng: "Vậy anh bổ sung giúp em nhé?"

"Được thôi, chắc chắn anh hiểu rõ bản thân hơn em rồi." Mặc Mạch cười quyến rũ, cô cũng muốn nghe xem anh tự đánh giá mình thế nào.

Phía trước, thư ký thầm thương cảm cho cô Mạch trong lòng, khăn quàng đỏ sao đấu lại được sói xám chứ, Phó thị trưởng nhà anh trong công việc không chỉ có sự chính nghĩa lạnh lùng, mà còn có trí mưu, thủ đoạn không ai sánh bằng.

Còn những thứ khác thì...

Diệp Trạm cười thấp nói với Mặc Mạch: "Có phải em còn thấy anh ban ngày đạo mạo, ban đêm cầm thú không?"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:2538
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.